n Lê Duệ Húc,” Cha lừa Bao Bao, cha nói gọi bà nội, sẽ có kem kem ăn, Bao Bao không cần bà nội (sữa ấy ạ), Bao Bao muốn kem kem.” Cậu bé chu môi, lúc nãy, Tô Tử Lạc đã cho nó ăn no rồi, bụng của nó tuyệt đối không đói.
Lê Duệ Húc bất đắc dĩ nhìn mẹ mình, cháu của bà, bà tự đi dỗ giành thôi, hắn còn muốn giành thời gian bồi dưỡng tình cảm cùng với vợ hắn, về phần việc kia, không cần nói trước, hắn không muốn phá hư tâm tình tốt của bọn họ.
Ninh Nhiên lặng người đi một chút, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn Bánh Bao Nhỏ ửng hồng, nở nụ cười, nó lần này kêu bà nội, thật là bà nội, mà không phải sữa nữa.
“Được, bà nội đi mua kem cho Bánh Bao Nhỏ,” bà vừa nói xong, Bánh Bao Nhỏ liền vui vẻ. Lê An Đồng đứng bên cạnh cố gắng điều chỉnh lại biểu cảm trên mặt, lấy tỏ vẻ bất mãn, cháu nội ông còn chưa ôm được một cái, cũng không nghe cháu gọi một tiếng ông nội, thật là tức chết.
Lê Duệ Húc nhìn cha mình lúc này cố ý làm mặt lạnh, hắn khẽ cười, rồi đi lên tầng.
Hắn lấy ra điện thoại di động, bấm số,”Lạc Lạc, anh đã về đến nhà, cám ơn em, cha mẹ rất vui, Bánh Bao Nhỏ đã muốn đón nhận bọn họ rồi…”
Tô Tử Lạc vừa nghe, cảm giác có chút cô đơn, hiện tại trong phòng trống trơn, cũng chỉ có một mình cô, không có Thiếu Triết, cũng không có Bánh Bao Nhỏ, “Lạc Lạc, về nhà có được không?” Giọng nói tiếp tục truyền tới, một loại ôn nhu không thể tưởng tượng,” Anh biết em sẽ cô đơn, em biết không? Anh cũng rất cô đơn, anh rất nhớ em, rất nhớ em….” tay Tô Tử Lạc hơi run lên, một câu anh rất nhớ em, khiến cho nước mắt cô trào ra, cô thật sự không nghĩ sẽ khóc, thật sự không nghĩ..
” Lạc Lạc, em khóc có phải không?” Lê Duệ Húc nhăn mày lại, hắn dường như nghe được tiếng nín nhịn không phát ra tiếng khóc của cô, cô ấy, có phải khóc hay không, nhớ Bánh Bao Nhỏ, còn là đang ở một mình rất cô đơn.
“Không có,” Tô Tử Lạc khẽ lắc đầu, nhưng nước mắt cứ rơi xuống, từng giọt từng giọt rơi trên mu bàn tay cô,. Cô không biết vì sao mình lại khóc, có thể là cảm thấy thật sự cô đơn, nơi này chỉ có một mình cô, chỉ có tiếng hít thở của mình cô….
Người chồng máu lạnh 4 – Chương 38
Buông điện thoại xuống, sau câu nói cuối cùng của hắn, mọi thứ dường như mơ hồ, chỉ có một câu nói anh nhớ em, thỉnh thoảng đâm vào trái tim của cô, cô ngồi ở trên giường, đêm nay, có lẽ cô sẽ không thể ngủ.
Cô suy nghĩ về Bánh Bao Nhỏ, cũng không thể lừa gạt chính mình suy nghĩ về… Hắn.
Cô biết Bạch Thiếu Triết đã quay về Anh, hắn thật sự đã bán cô và Bánh Bao Nhỏ… Cô nằm xuống… Giống như trước đây thu cả người lại. Trong mơ hồ, bên ngoài truyền đến chuông cửa. Một hồi rồi lại một hồi vang lên, mông lung lại rõ ràng, cô ngồi dậy, nhìn nhìn đồng hồ trên tường, hiện tại cũng đã hơn một giờ đêm, ai còn tới vào giờ này. Cô đứng lên, mặc thêm áo khoác rồi đi ra ngoài, nhìn ra bên ngoài, trên mặt xuất hiện sự bất ngờ, làm sao có thể là hắn….
Cô vội vàng mở cửa, người đàn ông đứng ngoài cửa lộ vẻ mệt mỏi, trên người vẫn còn mặc bộ đồ ngủ, đôi mắt màu trà nhìn cô một lượt, hắn lo lắng, hắn do dự, còn có sốt ruột,.
Hắn bước tới, đặt tay lên mặt cô. “Xin lỗi, là anh không tốt, anh nên ở lại, cho dù là ở trong xe nhìn em cũng tốt, anh không nên đưa Bánh Bao Nhỏ đi, anh cũng không nên rời khỏi đây, để em một mình ở lại nơi này,” Giọng nói của hắn như không nỡ.
Tô Tử Lạc không biết, một người vô cùng cứng rắn lạnh lùng như hắn cũng sẽ nói ra những lời khiến cho người ta cảm động muốn khóc như thế. Cô nghĩ đến hắn lúc nào cũng chỉ biết ra lệnh.
Hai năm qua, bọn họ thật sự đã thay đổi rất nhiều, dường như Lê Duệ Húc biến thành Tô Tử Lạc luôn cẩn thận, mà cô lại giống Lê Duệ Húc, lạnh lùng xa cách.
Bờ môi nóng bỏng dừng trên mặt cô, cô không cự tuyệt, Lê Duệ Húc nhẹ nhàng hôn lên nước mắt trên mặt cô, sau đó hơi ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng chạm trán của hắn vào trán của cô, hô hấp trở nên dồn dập, ngực phập phồng, hơi thở nóng bỏng.
“Xin lỗi…” Giọng nói hắn trầm thấp trong đêm khàn khàn lộ rõ, hắn cố gắng kiềm chế, ánh mắt màu trà sáng lấp lánh lúc nãy giờ đã sâu thẳm hơn nhiều. Nhất là khi cô gái gắng đứng trước mặt hai má đỏ ửng, trong mắt như có nước lấp lánh, bờ môi căng mọng hé ra, hắn là một người đàn ông bình thường. Trước mặt người phụ nữ hắn yêu nhất, nhưng hắn vẫn phải kìm nén, chịu đựng dục vọng chính mình, hắn sợ sẽ dọa đến cô, cũng sẽ làm tổn thương đến cô. Vết thương hai năm không lành dễ dàng như vậy, hắn sẽ chờ, sẽ đợi.
Tô Tử Lạc khẽ chớp mắt, hàng lông mi dài giống như cánh bướm trong đêm, như muốn tìm phương hướng, để bay đi, cô nhìn ngọn lửa trong mắt hắn, thật quen thuộc, bọn họ bao nhiêu đêm chung giường chung gối, đó là thời gian cô hạnh phúc nhất, cũng là lúc thống khổ nhất.
“Nếu anh lừa dối em một lần, em sẽ đưa Bánh Bao Nhỏ đi thật xa, không bao giờ trở lại nữa,” Tay cô đặt lên mặt hắn, cảm giác thân thể hắn cứng nhắc. Nhưng mà, hắn vẫn đang là cố nhịn….
“Sẽ không, không bao giờ nữa, nếu anh lại lừa em, khiến em bị tổn thương, Lê Duệ Húc sẽ dùng tính mạng của mình để trả lại cho em.” Hắn cầm tay cô, đặt ở trên ngực mình, cô cảm nhận rõ tiếng tiế