Old school Swatch Watches
Người chồng máu lạnh

Người chồng máu lạnh

Tác giả: Hạ Nhiễm Tuyết

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211031

Bình chọn: 8.00/10/1103 lượt.

hể tìm thấy một chữ… Một chữ yêu ở trong đó…

Tô Lạc cúi đầu, nhìn Thiếu Triết đặt tay lên bả vai mình, “Anh biết em muốn nói gì, không cần thấy có lỗi, cũng không cần nói xin lỗi với anh, chỉ cần, em và con không có việc gì là tốt rồi,” hắn đưa tay, ôm Tô Lạc vào lồng ngực, chỉ là trái tim càng ngày càng xa.

Thiếu Triết thở dài một hơi, quả nhiên là không yêu…

Tô Lạc ôm Bánh Bao Nhỏđi tới một căn phòng bệnh, Bánh Bao Nhỏ luôn im lặng, cậu bé tò mò nhìn tới nhìn lui mọi người, mà mọi người thấy Bánh Bao Nhỏđáng yêu, thực sự muốn trêu cậu bé, Bánh Bao Nhỏ ngượng ngùng cười, gương mặt rục vào lòng Tô Lạc.

Vệ Thần ngồi ở chỗ kia, hắn đang làm việc, hắn cứ chạy hết từ bên này sang bên kia, đúng làđã làm khó hắn rồi. Còn muốn giấu diếm cha mẹ Duệ Húc, Vệ Thần cảm giác đầu mình sắp nổ tung.

Hắn đứng lên, mở cửa, nhìn thấy Tô Lạc. Sắc mặt cô không tốt mấy, thậm chí tay ôm Bao Bao mà cảm giác chẳng có chút lực nào.

“Vào đi,” Vệ Thần tránh sang một bên, để cho Tô Lạc đi vào, Duệ Húc là người bị thương nặng nhất, tất cả mọi người đều đã tỉnh lại, chỉ có Duệ Húc vẫn nằm đó không chịu tỉnh lại.

“Cho tới bây giờ, tôi cũng chưa được nhìn thấy hắn như vậy, hắn vốn rất mạnh mẽ, cho dù gặp bệnh gì… Gặp khó khăn cỡ nào, hắn đều có thể vượt qua, không ngã gục, đây là lần đầu tiên tôi thấy hắn ngã gục trên mặt đất, lại không thể tự mình đứng lên được, vì hắn đã không còn sức đểđứng lên nữa. Tử Lạc, cô có thể giành thêm thời gian cho hắn không,” Vệ Thần có chút thỉnh cầu, “Tôi biết hắn đã xin lỗi, cho dù là trước kia, hắn có tự sát cũng thể thay đổi được những gìđã xảy ra, những tổn thương cô phải gánh chịu, chỉ là, hắn đã quên mình vì tình yêu giành cho cô, mấy ngày nay, cũng không có ai tới thăm hắn, nhưng tôi biết hắn cũng chẳng cần phải ai tới thăm cả, hắn chỉ cần cô và Bánh Bao Nhỏ tới thôi.”

Vệ Thần nói xong, mở cửa đi ra ngoài, nhường lại không gian cho bọn họ, rõ ràng yêu nhau như vậy, cô vẫn yêu hắn như trước đây, hiện tại hắn yêu cô hơn trăm lần, vì sao lại không thểở cùng nhau, không biết đây có phải là bi kịch hay không, trái tim Vệ Thần nhói đau, khó chịu và cũng không muốn nhìn thấy bi kịch này.

“Mẹ, chú chú…” Bao Bao đưa bàn tay nhỏ mập ra, thỉnh thoảng đập đập vào Duệ Húc,

“Đúng rồi, là chú.” Tô Lạc cụng trán cô vào trán Bao Bao, rồi đi lên phía trước, ngồi bên giường Duệ Húc, Bánh Bao Nhỏđã muốn trèo xuống, im lặng ngồi ởđó, “Mẹ, chú chú, có phải chúđang ngủ không?” Cậu bé ngây thở kéo áo Tô Lạc hỏi.

“Đúng vậy, chúđang ngủ, cho nên Bánh Bao NHỏ phải ngoan không được ồn ào,” cô vuốt tóc con trai, ánh mắt mông lưng, cảm giác chua xót, khó chịu. Bọn họ vì sao lại thành thế này, vì sao…

“Bao Bao sẽ thật ngoan thật ngoan, sẽ không làm ồn tới chú chú.” Bánh Bao Nhỏ dùng sức gật đầu, cậu béđưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy ngón tay út của Duệ Húc.

Duệ Húc hơi nhíu mày, vết thương trên lưng luôn khiến hắn ngủ không ngon, trong bóng đêm, hắn chỉ có thểđứng tại chỗ, nhìn Tô Lạc ôm Bánh Bao Nhỏ từng bước từng bước rời xa hắn, cô nói “Lê Duệ Húc, anh không có tư cách là cha Bánh Bao Nhỏ,” Bánh Bao Nhỏ cũng ôm chặt lấy cổ Tô Lạc, “Ông không phải là cha Bao Bao, Bao Bao có cha,” Duệ Húc không có cách nào nói được, chỉ có tiếng tim đập nhanh hơn.

Người chồng máu lạnh 4 – Chương 29

Ánh mắt hắn mở lớn, ánh mắt luôn vô tình lúc này chỉ có thống khổ, hắn sai rồi, đừng rời khỏi hắn, làm ơn đừng rời khỏi hắn…

Ngón tay của hắn hơi dùng lực, cảm giác như chạm vào thứ thật mềm mại, khiến trái tim hắn như sống lại, khi mắt hắn tiếp xúc với ánh sáng, tay hắn khẽđộng.

Hắn mở mắt ra, nhìn thấy một đôi mắt màu trà xinh đẹp cũng đang nhìn hắn, không ngờ lại gần gũi như thế.

“Chú chú…” Bánh Bao Nhỏ vừa thấy Duệ Húc mở mắt, cậu bé rất vui… Cậu bé lao vào ôm lấy Duệ Húc, Duệ Húc nhíu lông mày lại vìđau, nhưng vẫn đưa tay phải ra ôm chặt cậu bé vào lòng.

“Bánh Bao Nhỏ,” hắn gọi tên cậu bé, rồi nhìn thấy cậu bé không có chuyện gì mới yên tâm.

“Bao Bao thích chú…” Bao Bao vui vẻ nói, sau đó chụt một tiếng thật to, hôn lên má Duệ Húc, trên mặt Duệ Húc xuất hiện vệt nước miếng, Duệ Húc cười cười, cười có chút ngốc, cửa mở ra, hắn ngẩng đầu lên, nhìn thấy Tô Lạc, ánh mắt hai người chạm nhau, dường như có thể nghe thấy cả tiếng tim đập. Thật rõ ràng, thật xúc động.

“Bánh Bao Nhỏ…” Tô Lạc vội đi tới, muốn ôm Bánh Bao Nhỏ lên, tên tiểu tử này, không có nhìn thấy đây là người bệnh sao? Còn ở trên người bệnh bò qua bò lại.

“Không sao, anh không sao,” Duệ Húc khẽ lắc đầu, tay phải vẫn cẩn thận ôm Bánh Bao Nhỏ, cậu nhóc này còn coi một người đàn ông như hắn làđồ chơi nữa, nhưng làm đồ chơi cho con mình, người làm cha như hắn cũng không thấy mệt.

Tô Lạc đứng nguyên tại chỗ… Phức tạp nhìn Duệ Húc, hai người dường như có rất nhiều điều để nói, nhưng cuối cùng cũng chỉ có thể thốt ra…

“Anh…”

“Em…”

Hai người cùng mở miệng, lại không hề nói tiếp, không biết cảm giác này là gì nữa, hồi hộp, xấu hổ, hay là khó xử.

“Em nói trước đi,” Duệ Húc cố gắng ngồi dậy, chỉ là hắn không còn chút sức lực nào nữa, lần đầu tiên hắn cảm thấy mình thạt bấ