XtGem Forum catalog
Người chồng máu lạnh

Người chồng máu lạnh

Tác giả: Hạ Nhiễm Tuyết

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211340

Bình chọn: 8.5.00/10/1134 lượt.

Vệ Thần.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, không khí ngày càng khẩn trương hơn, cuối cùng tất cả đều cảm thấy không khí nơi này đều không đủ họ, thật ngột ngạt.

Tiếng nhạc vang lên, không hề chói tai lại khiến tất cả ngẩng đầu lên, nhìn di động ai vang lên, không ai khá, chính là Vệ Thần.

Vệ Thần hít một hơi thật sâu, rồi mấy di động ra, giọng nói hắn vẫn rất quen thuốc ôn hòa, cũng giống như Duệ Húc, Vệ Thần cảm thấy có một cái gai không ngừng đâm vào tim hắn, xoáy thật sâu vào nơi đó.

“Uhm, tôi biết rồi,” hắn để điện thoại xuống, nhìn mọi người, sao đó nhìn về phía Hà Duyên.

“Không sao đâu, cô gái đen,” hắn cúi đầu, đưa tay xoa xoa đầu cô, “Đã tìn được rồi, Húc, anh nghĩ xem ai có thể làm chuyện này?” Vệ Thần ý vị sâu xa nhìn Húc, cái nhìn kia đã khiến Duệ Húc như rơi vào địa ngục.

“Húc, tổ tiên anh nhất định đã thiếu nợ người đàn bà kia. Cho nên, cô ta mới tra tấn anh, khiến cả đời này anh cũng không được yên ổn.” Vệ Thần lãnh đạm nói, đôi mắt Duệ Húc u ám tăm tối, không cần Vệ Thần nói, hắn đã biết người đàn bà kia là ai.

Tề Trữ San, vẻ mặt hắn xuất hiện sự lãnh khốc kinh người, hắn giật cửa đi ra ngoài, ‘Tề Trữ San, tốt nhất cô nên cam đoan con tôi không có viẹc gì, nếu không, tôi sẽ cho cô hối hận vì đã sinh ra trên cõi đời này… Cô đã khiến tôi phải mất đi một đứa con, nếu cô dám ra tay với Bánh Bao Nhỏ, tôi thề, sẽ khiến cô không kịp hối hận…’

Người chồng máu lạnh 4 – Chương 22

Tô Lạc cũng chạy theo ra ngoài, cô đã không còn quan tâm đến bất kì thứ gì nữa, hiện tại cô chỉ muốn Bánh Bao Nhỏ, sau đó rời khỏi đây, nơi này quá nguy hiểm, cô và Bao Bao không có cách nào chống đỡ.

Môi Thiếu Triết mím chặt, hắn cũng đuổi theo, đồng thời, có mấy chiếc xe đang trên đường, nửa giờ, khoảng này thời gian này thật khó khăn, bọn họ đưa Bánh Bao Nhỏ tới một nơi hẻo lánh, nếu không phải Vệ Thần điều tra ra, tin rằng chỗ này sẽ khó mà tìm được.

Bọn họ đẩy cửa ra. Mùi ẩm mốc xộc vào mũi, xung quanh im lặng chỉ có tiếng bước chân họ, khi ánh đèn sáng rọi, bọn họ cũng nhìn thấy cảnh mà cả đời này họ không muốn nhìn lại nữa…

“Đồng Đồng, Hà Duyên gào to một tiếng, sau đó chạy lên, ôm lấy Đồng Đồng trên mặt đất, bàn tay cô bé vẫn nắm chặt, gương mặt tái nhợt, trắng bệch, trên mặt còn có vết thương, thậm chí còn có máu.

Là ai tàn nhẫn như vậy, sao có thể làm thế với một đứa trẻ bốn tuổi.

“Một lũ khốn nạn, bố mày nhất định sẽ giết chết chúng mày,” Vệ Thần tức giận chửi thề…

“Đồng Đồng…” Tô Lạc cũng không ngừng gọi tên Đồng Đồng, cô nhìn xung quanh, “Bánh Bao Nhỏ đâu, Bánh Bao Nhỏ đâu?” Duệ Húc hít một hơi thật sâu, xem dấu vết trên mặt đất, bọn họ mới rời đây không lâu, hiện tại hắn đang nghỉ, Tê Trữ San điên cuồng có thể làm những gì với con hắn?

Thiếu Triết định đuổi theo, lại bị Vệ Thần giữ lại, “Thiếu Triết, trước tiên anh hãy đưa Đồng Đồng tới bệnh viện,” Vệ Thần nhìn chằm chằm Hà Duyên đang ôm Đồng Đồng nói, lần đầu tiên Vệ Thần lộ rõ sự thâm trầm, thực sự hắn rất muốn rời khỏi đây, nhưng hắn không thể. Bởi vì còn một đứa vẫn chưa tìm được.

Thiếu Triết mím chặt moi, hắn biết chính mình cần phải làm gì, hắn nắm chặt tay Tô Lạc, “Đừng lo lắng, Tô Lạc, Bánh Bao Nhỏ sẽ không có chuyện gì đâu, em không nhớ sao, nó là một đứa trẻ may mắn nhất, nhất định nó sẽ bình an.” Nói xong, hắn từ từ buông tay Tô Lạc ra, sau đó đi tới cạnh Hà Duyên, ôm lấy Đồng Đồng, nhìn bộ dạng của Đồng Đồng, cũng có thể tưởng tượng ra, Bánh Bao Nhỏ sẽ bị tổn thương tới mức nào.

Hắn đi tới cạnh Duệ Húc, Duệ Húc nhìn hắn, nheo nheo mắt lại, “Anh yên tâm, tôi nhất định sẽ đưa họ bình an về cạnh anh.”

Thiếu Triết không nói, ôm Đồng Đồng rời khỏi, cược bộ có chút nặng nề, khóe môi nhếch lên tự giễu.. .’Không phải, Duệ Húc, có lẽ anh đã nói ngược rồi, phải là tôi đem họ trả lại cho anh…’

Bước chân hắn nhanh hơn, ‘Bánh Bao Nhỏ, đồng ý với cha, nhất định phải bình an? Cha đang chờ con về.’

Duệ Húc đi qua, kéo tay Tô Lạc, “Lạc Lạc, chúng ta đi tìm con,” Hắn cố gắng cười để cổ vũ Tô Lạc, Tô Lạc gật đầu, bàn tay nắm chặt hơn.

Bờ biển, sóng biển không ngừng cuộn lên, ngày hôm nay mặt biển không hề êm đềm như mọi hôm, nó đã biến thành quái thú muốn nuốt trọn tất cả, hủy diệt tất cả, sóng biển vỗ mạnh vào vách đá, tiếng ào ào không ngừng truyền tới.

Vài người chạy nhanh tới, mơ hồ còn thấy mấy bóng đen, thậm chí từ gió biển có thể nghe thấy tiếng trẻ con khóc.

“Mẹ…” Cả người Bao Bao rúc vào một tảng đá, nước biển đã làm ướt hết quần áo cậu bé, trên gương mặt toàn là nước, đôi mắt khóc sưng đỏ.

“Khóc, khóc nữa tao sẽ đẩy mày xuống,” Trữ San từ trên cao nhìn Bao Bao khóc, cô lấy ra một con dao sau đó ngồi xổm xuống, ngón tay không ngừng xoa xoa mặt Bánh Bao, khóc lâu như vậy mà nhìn vẫn thấy đẹp, Tô Tử Lạc đã sinh ra một đứa trẻ tốt lắm.

“Nếu mày là con tao, tao cũng sẽ đối với mày như vậy, đáng tiếc mày lại không phải con tao, lại là con của người đàn bà kia,” Cô lại cấu mạnh vào má Bao bao.

“Mẹ…”

Bánh Bao Nhỏ đáng thương kêu một tiếng… Một tiếng này bị gió biển truyền đi thật xa…

“Bánh Bao Nhỏ…” Tô Lạc cả kinh, vị mặn của