Người chồng máu lạnh

Người chồng máu lạnh

Tác giả: Hạ Nhiễm Tuyết

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211521

Bình chọn: 8.00/10/1152 lượt.

gió to hơn, mưa cũng nặng hạt hơn.

Duệ Húc ôm Bánh Bao Nhỏ từ trong lòng Tô Lạc, hắn ôm Bao Bao một cách cẩn thận, tránh cho mưa gió chạm vào Bao Bao.

Trước đây hắn chưa bao giờ làm cha, không biết cảm giác khi làm cha sẽ như hế nào, cũng không biết phải làm những gì, bây giờ hắn đã biết rồi, hóa ra cảm giác lại hạnh phúc thỏa mãn như thế, nhưng hắn đã bỏ lỡ rất nhiều, bỏ qua khoảng thời gian hai năm với Bánh Bao Nhỏ, khi nó sinh ra, lớn lên, còn có tiếng gọi cha đầu tiên của Bánh Bao Nhỏ lại không phải hắn.

Tô Lạc mở cửa, bên trong không có ai, Duệ Húc ôm Bao Bao đi vào, đây là lần thứ hai hắn bước vào đây, căn phòng thiết kế bài tríđơn giản, nhưng vẫn sạch sẽ, trên ghế sa lon cóđồ chơi của Bao Bao, trên bàn vẫn còn tờ báo Thiếu Triết đang xem dở, tất cảđều toát lên không khí gia đình, không giống như căn nhà của Duệ Húc.

“Để tôi bế thằng bé cho,” Tô Lạc đưa tay ra, Duệ Húc vội lắc đầu, “Lạc Lạc, để anh ôm Bao Bao được không, hai năm qua anh không hềđược ôm nó, anh chỉ muốn ôm nó thôi, cóđược không?”

Duệ Húc nhưđang năn nỉ Tô Lạc, cuộc đời của hắn, cũng có lúc phải nài nỉ người khác? Chỉ có mấy chữ này… Là hắn thay đổi hay cô thay đổi, bọn họ ai cũng không thể rõ ràng.

Bàn tay Tô Lạc giơ giữ không trung cứ như vậy hạ xuống.

Duệ Húc cứđứng ôm con trai, hắn không muốn ngồi, bởi vì quần áo hắn đãướt, hắn cúi đầu nhìn đứa con trong lòng, đứa bé thật nhỏ, trong lồng ngực hắn càng nhỏ hơn, hắn đưa tay chạm nhẹ vào gương mặt phúng phính, làn da thật mịn màng, cảm giác thanh mát, hắn không dám dùng sức, chỉ sợ sẽ làm tổn thương đến đứa bé yếu ớt này.

Người chồng máu lạnh 4 – Chương 17

Duệ Húc ôm Bao Bao về phía phòng ngủ của nó, hắn đã tới một lần, biết đó là phòng của con trai hắn. Duệ Húc cẩn thận đặt Bao Bao lên giường nhỏ, hắn không chớp mắt nhìn Bao Bao đang say ngủ, đường nét trên gương mặt Bánh Bao Nhỏ có bóng dáng của hắn, ngay cả màu mắt cũng là màu mắt đặc trưng của nhà họ Lê. Nhưng hàng lông mày cong dài lại giống hệt Tô Lạc, đây làđiểm duy nhất của cậu nhóc thuộc về Tô Lạc.

Chỉ chớp nhẹ một chút, giống như một cánh bướm xinh đẹp, khiến người khác yêu thích không muốn buông tay.

“Lạc Lạc, có thể chụp giúp anh một tấm hình được không?” Hắn lấy điện thoại di động ra đưa cho Tô Lạc, “Anh không có khả năng mỗi ngày tới đây gặp mặt Bao Bao, hai người đã cóđứa trẻ, anh chỉ cần một hình thôi, cóđược không? Có thể chứ?”

Đối mặt với thỉnh cầu của một người đàn ông, Tô Lạc không biết phải cự tuyệt như thế nào, cho dù hắn có cứng rắn, tàn nhẫn hay lạnh lùng như trước, côđều có thể từ chối được, nhưng một câu nói kia, có thể chứ, cũng khiến tay cô nắm chặt cái điện thoại.

Một lúc sau, cô mở di động ra, theo lời Duệ Húc, chụp một tấm hình.

Duệ Húc cầm điện thoại của mình, thỏa mãn nở nụ cười, “Anh đi đây,” hắn đứng thẳng người, nhìn đồng hồ trên cổ tay,”Thiếu Triết cũng sắp về rồi, anh biết em sợ hắn sẽ hiểu lầm gìđó, cho nên anh nên rời đi sớm thì tốt hơn.”

Hàng lông mày Duệ Húc nhíu chặt lại, đột nhiên hắn đưa tay ra, vỗ về mái tóc cô, “Nếu có thể, anh thật sự không muốn những chuyện đó xảy ra, nếu có thể, anh muốn anh sẽđối xử thật tốt với em.”

Hắn cúi người, khiến cô nhìn thấy rõ sự hối hận trong mắt hắn, còn có sự yêu thương mà hắn không muốn che dấu nữa.

“Lạc Lạc… Anh đi đây…” Hắn đứng thẳng người, cảm giác choáng váng, tay trái hơi nắm lại, dường nhưđã mất đi cảm giác. Lạnh như băng, còn có chết lặng.

Hắn nắm chặt điện thoại trong tay, có lẽđây làấm áp duy nhất của hắn.

Cửa đóng lại, Tô Lạc xoay người, đưa tay chạm vào má, cô khoác, cô không biết cảm giác này là gì, cô chỉ biết trái tim cô thật yếu ớt.

“Cha, Bao Bao…” Bánh Bao Nhỏ trở mình, tay khua khua trong không khí, cuối cùng chính là bắt lấy cái chăn mềm mại trên người, cái miệng không ngừng chu lên, Tô Lạc vội đi tới, nhẹ nhàng ôm lấy Bao Bao, cô nhìn gương mặt giống hệt Duệ Húc, ngón tay run run vỗ về gương mặt Bánh Bao Nhỏ.

Ngoài cửa, thỉnh thoảng truyền tới tiếng mưa rơi, có lẽ sau trận mưa này, trời sẽ trở lạnh hơn nhiều.

Trong bệnh viện, Đoàn Hạo chăm chú làm việc, hắn đang xử lý vết thương cho Húc, “Húc, rốt cuộc anh đã làm những gì, anh không cần tay nữa sao? Anh nói xem, đây là lần thứ mấy rồi?” Trên mặt người nào đó không còn nụ cười cợt nhả như trước mà thay vào đó là sự lo lắng, trách cứ.

Sao con người này lại không biết yêu thương bản thân mình vậy?

“Nếu anh không cần tay, tôi giúp anh cắt bỏ,” Đoàn Hạo trừng mắt nhìn Duệ Húc, tên này bị thương, tự mình đau nhưng lại gây rất nhiều phiền toái cho Đoàn Hạo.

“Cậu thật dài dòng,” Duệ Húc không khách khí nói, thu lại cánh tay trái, lúc này đây Đoàn Hạo cũng không có giỡn buộc cái nơ con bướm lên cánh tay hắn nữa.

“Tôi dài dòng, Lê Duệ Húc, anh dám chê tôi dài dòng?” Đoàn Hạo vô cùng tức giận trừng mắt nhìn Duệ Húc, dám nói hắn dài dòng cũng không xem là hắn vì ai chứ?

“Hiện tại không phải như vậy sao?” Duệ Húc thản nhiên nói rồi dựa vào một bên lấy điện thoại di động ra, ánh mắt hắn dịu dàng, ấm áp vô cùng.

Đoàn Hạo nhìn cũng sửng sốt.

“Húc, anh đang xem cái gì v


XtGem Forum catalog