việc, ngồi vào ghế da, lưng tựa vào thành ghế, trên mặt vẫn lộ sự bình tĩnh, không hề giống với một người đàn ông vừa khảo nghiệm việc sống chết.
“Tôi không hề thất vọng, tôi rất tỉnh táo,” Thiếu Triết uống chén trà, như cười như không nhìn Duệ Húc, “Tôi cũng không muốn anh chết, như vậy tôi sẽ phải ngồi tù, nếu anh chết, tôi ngồi tù, như vậy người mà chúng ta yêu sẽ không có chỗ nương tựa, tôi không đành lòng, chẳng lẽ anh lại nhẫn tâm thế sao?”
Bàn tay trái đặt trên đùi nắm chặt, miệng vết thương nhưđang rỉ máu, “Anh muốn nhắc tôi phải lập di chúc sao? Lê Duệ Húc nếu xảy ra chuyện gì, đều không có liên quan tới Bạch Thiếu Triết,” Duệ Húc cười lạnh.
Thiếu Triết khẽ nhướn mày, “Tôi không cóý này, nhưng nếu anh muốn làm thế, tôi cũng không phản đối.”
Duệ Húc buông lỏng tay, người đàn ông này thật thông minh, mỗi câu nói dường nhưđều bam hàm một ý nghĩa khác, làm người khác không đoán ra hắn cóâm mưu gì.
“Ván đặt cược của chúng ta, anh không quên đấy chứ?” Duệ Húc hít một hơi, kéo ngăn kéo lấy ra một điếu thuốc, thỉnh thoảng hút một hơi rồi thổi ra một làn khói, mỏng manh mờảo, không biết làđối với Duệ Húc hay đối với Thiếu Triết.
“Trí nhớ của tôi tốt lắm, anh không cần lo lắng,” Thiếu Triết đặt chén trà xuống, cảm giác bàn tay có chút ấm áp, nhưng đầu ngón tay vẫn rất lạnh lẽo.
“Tôi đã nói rồi, tôi có thể… Nhưng đó chỉ là có thể, còn những gì mà Tô Tử Lạc phải chịu, cảđứa bé kia, sự trả giá hiện tại của anh chẳng đáng là bao.” Thiếu Triết đứng lên, hắn vẫn mặc bộ quần áo màu trắng, không giống Duệ Húc, một thân đều màu đen, khiến người khác không dám tới gần, mà sự lãnh đạm trên người hắn cũng khiến cho người khác khó mà tiếp nhận, bọn họđều biết, khi đốn mặt với nhau bọn họđều trở nên tàn nhẫn.
“Anh muốn đổi ý?” Duệ Húc dập tắt điếu thuốc, giọng nói lãnh đạm, sự lạnh lẽo cũng gia tăng rất nhiều, nếu ởđây không phải là Thiếu Triết mà là một người khác, cũng đã sớm đầu hàng.
“Lê Duệ Húc, lời tôi nói đã rất rõ ràng, tôi nói là có thể, có thể cũng có thê là không thể, là anh tự nguyện, tôi không hềép anh, nếu anh muốn Tử Lạc, muốn Bánh Bao Nhỏ, như vậy không phải tôi hay bất luận ai khác có thể cho anh, có thể trả lại anh.”
“Họ không phải hàng hóa, họ là người, nếu họ nguyện ýđi cùng anh, khi đó tôi sẽ rời khỏi họ, vôđiều kiện, nhưng nếu họ không muốn, vậy Bạch Thiếu Triết này cũng sẽ không để bất kì ai đưa họ rời khỏi tôi.”
Hắn quay đầu lại nhìn Duệ Húc, Duệ Húc trầm tĩnh nhìn Thiếu Triết, chỉ cóánh mắt kia lạnh lùng khát máu, dường như hắn đã bị người đàn ông này lừa… Hắn đặt tay lên tay trái, cảm giác đau ngày một rõ.
Thiếu Triết rời đi, cánh cửa đóng lại, không chỉ có người rời đi mà dường như còn thêm một thứ gì khác.
Thiếu Triết đi ra ngoài, khẽ gật đầu với Hà Duyên, sau đóđi về phía thang máy, Hà Duyên nhìn về phía cánh cửa đang đóng, cúi đầu thở dài.
Cảm giác bất lực, hỗn loạn, cảm giác trong lòng không mấy dễ chịu, Tô Tử Lạc, đúng vậy, thực tế côấy cũng chẳng sung sướng gì.
Cô từ trên cổ lấy ra chiếc vòng, chiếc vòng này được làm từ vàng ròng, mặt trên còn có ký hiệu, đơn giản trang nhã, khi cô khó khăn nhất thống khổ nhất đều chưa từng nghĩ tới việc bán nó.
“Cô gái đen, đang nhìn cái gì vậy?” Vệ Thần vừa đi tới vừa nói, Hà Duyên vội nắm chặt tay lại, sắc mặt có chút bối rối.
Người chồng máu lạnh 4 – Chương 14
“Cô yên tâm, tôi sẽ không lấy đâu, cái gì mà cô coi như bảo bối vậy, cũng không cho người khác xem nữa.” Vệ Thần vòng hai tay trước ngực nhìn bàn tay cô nắm chặt lại, vẻ mặt có chút không vui.
Hắn còn cái gì mà chưa từng gặp qua chứ,chỉ là một cái vòng cổ thôi mà, hắn muốn bao nhiêu cũng có.
Hắn xoay người, tay mất tự nhiên đặt ở trên ngực, đúng vậy, hắn muốn bao nhiêu mà chẳng có, chính là có một điều khiến hắn phiền não lắc lắc đầu, thật sự không nhớ, hắn đem cái vòng cổ của mẹ hắn để ở đâu rồi.
Khách sạn, một người phụ nữ nào đó ở trên giường, hay vẫn là trong xe, hắn vỗ vỗ cái trán, nghĩ tới nghĩ lui đã năm năm mà vẫn không thể nghĩ ra cái vòng cổ kia đã đi tới nơi nào. Cái vòng kia đối với hắn rất đặc biệt, chiếc vòng đó là bà ngoại hắn cho mẹ hắn khi đi lấy chồng, trên đời này chỉ có một cái, mất đi rồi, đến làm hàng giả cũng không làm nổi…
Cho nên trên cổ hắn hiện tại không đeo gì cả, nếu không phải chiếc vòng đó, thì hắn không muốn đeo bất cứ cái nào khác…
Hắn quay đầu lại, Hà Duyên vẫn cúi thấp đầu, vì sao hắn luôn cảm giác cô gái này rất kỳ quái…
Vẫn không nghĩ ra kì quái ở chỗ nào, hắn đi về phía văn phòng Lê Duệ Húc, đẩy cửa ra, hắn không khỏi ho khan một tiếng,”Tôi nói Húc, anh rốt cuộc hút bao nhiêu điếu rồi. Không khí nơi này không biết bị anh làm ô nhiễm hết rồi.” Hắn vội vàng đi qua, mở cửa sổ ra, nếu cứ tiếp tục thế này, Húc sẽ chết trong khói thuốc mất, “Húc, nếu anh còn cứ thế này, cẩn thận không thì ảnh hưởng đến con anh, anh nhẫn tâm làm con mình suốt ngày ngửi thấy mùi thuốc sao?” Vệ Thần nói tới con Lê Duệ Húc, nhóc bánh bao kia, hắn không tin người này còn dám hút, Húc đã bao nhiêu lâu không có hút nhiều như vậy, tâm tình Húc đang rối loạn s