y được, anh rất thích cô ấy,” Vệ Thần có chút phức tạp nói, Thiếu Triết đối với Tô Lạc như thế nào, tin tưởng mọi người đều hiểu rõ.
“Không phải không muốn, cũng không phải không thể, mà chỉ là tôi nghĩ là không cần, tôi không muốn ép cô ấy, cô ấy có tự do của mình, nếu cuối cùng cô ấy chọn hắn, tôi cũng chỉ có thể chúc phúc cho hai người họ, tôi muốn cô ấy được vui vẻ, hạnh phúc.”
“Tôi nghĩ hai năm qua cô ấy sống tốt lắm, bởi vì có anh ở cạnh.” Vệ Thần khẽ thở dài, ngữ điệu trong nháy mắt thoải mái hơn, như vậy tốt rồi, ít nhất, cô không phải chịu quá nhiều vất vả. Trái tim hắn cũng yên bình hơn, nhớ về thời điểm khi hắn để cô đi.
“Có thể nói là như vậy, cô ấy luôn cười, nhưng trái tim cô ấy không biết có cười hay không?”
Hai người đàn ông, câu qua câu lại nói xong, Thiếu Triết xoay người, dù chỉ là một chút trang sức nhưng những người phụ nữ này ngày càng trở nên điên cuồng, xem ra hôm nay bọn họ thu hoạch được rất nhiều.
“Anh muốn một bộ sao?” Hắn nhìn Vệ Thần nói, Vệ Thần xua tay, “Tôi không thích, đàn ông cần cái này làm gì, nhưng nếu anh có ý tặng tôi một bộ, tôi cũng không từ chối, tôi cũng đâu phải kẻ ngốc,” Vệ Thần vui vẻ nói, người ta tặng đồ, cho tới bây giờ hắn đều không từ chối.
“Được…” Thiếu Triết cười cười, “Tôi sẽ tặng anh một bộ, cảm ơn hai năm trước anh đã cứu cô ấy,”
Vệ Thần nhíu mày, “Anh không cần cảm tạ tôi, tôi chỉ làm việc mà tôi thấy cần làm, nhưng thật may khi đó tôi mua vé máy bay tới nước Anh, nếu là đất nước khác, có lẽ anh sẽ gặp được cô ấy. Cho nên, anh hãy cảm tạ tôi vì cái này đi.”
Ánh mắt hai người đàn ông cùng nhìn về một hướng, nhưng lại không có thứ gì rơi vào trong mắt họ.
Cánh cửa mở ra, đôi giày da màu đen bước vào bên trong, cẩn thận không phát ra âm thanh nào, có vẻ như không muốn quấy rầy tới cô gái đang đứng trước cửa sổ.
“Thiếu Triết…” Tô Lạc nghe thấy tiếng cửa mở, tưởng Thiếu Triết đã quay lại, cô quay đầu, thấy được người mà cô nghĩ không muốn gặp lại nhất, không biết có phải vì hắn xuất hiện ở đây, nên cô cảm thấy không khí dường như đang bị rút cạn, cô cảm thấy khó thở, cô nhất định phải bình tĩnh, phải hít thở sâu.
“Vợ…” Duệ Húc bước lên, vẻ lạnh lẽo đã hoàn toàn biến mất, giọng nói như bị đè nén, chi có thể bật ra một từ.
Tô Lạc đề phòng nhìn hắn, giống như hắn là một con rắn đốc, “Ngài Lê, tôi và ngài không thân quen đến thế, tôi cũng không phải vợ ngài, nếu nhớ không lầm, chúng ta đã ly hôn, đối với ngài tôi cũng chỉ là vợ trước, ngài có thể dùng từ vợ để xưng hô với vợ trước sao? Vị hôn thê của ngài không để ý, nhưng tôi rất để ý tới vị hôn phu của tôi.”
Lời nói của cô đã làm cho Duệ Húc biết thế nào là địa ngục, biết cái gì gọi là được rồi lại mất, cảm xúc này cứ lập đi lập lại, hắn không có cách nào ngăn cản.
Hắn là một người đã hối hận, đau lòng trong suốt hai năm.
“Vợ, xin lỗi. Xin lỗi… Xin lỗi, tất cả những tổn thương anh đã gây cho em, cho anh một cơ hội được không?” Hắn bước tới gần, thấy được Tô Lạc lùi về phía sau, bàn tay hắn nắm chặt giơ lên, hắn không bước tiếp, hắn sợ, hắn sợ sẽ dọa tới cô.
Cả người Tô Lạc cứng ngắc, ánh mắt như phát hiện ra điều gì, “Lê Duệ Húc, anh lại có âm mưu gì đây, xin lỗi, lời xin lỗi của anh tôi nhận, bởi vì tôi sớm đã không hận anh, anh cũng đừng mong tôi sẽ trở thành quân cờ của anh nữa.”
Vai cô khẽ run, chật vật, căng thẳng.
Người chồng máu lạnh 3 – Chương 85
Lê Duệ Húc đứng ở phía sau cô, bàn tay đặt ở bên cạnh dùng sức nắm chặt lại.
“Nếu…” hắn cảm giác ánh mắt mình vô cùng đau khổ, thật sự hắn rất muốn tiến lên, ôm chặt cô vào lòng giống như hai năm trước đây, cô có biết không, hắn nhớ cô như thế nào, nhưng hiện tại…hắn lại không dám…
“Nếu anh nói cho em biết, cho tới tận bây giờ anh đều không coi em là quân cờ, nếu như anh nói, anh thật lòng coi em là vợ anh, em có tin anh, nếu như anh nói, anh yêu em. Em sẽ tin?” Từng câu, từng chữ hắn nói đều rất rõ ràng. (uầy, anh Húc tỉnh tò :) )
Nhưng, đối với Tô Tử Lạc, những lời nói đó lại giống như một câu chuyện cười.
Hắn yêu cô.
“Xin lỗi, ngài Lê, tình yêu của anh, tôi nhận không nổi”. Nếu là hai năm trước, hắn nói với cô một câu này, cô có thể vì hắn mà hi sinh, vì hắn mà chết, nhưng hôm nay, hai năm đã trôi qua, cô sẽ không tin tưởng bất cứ lời nói nào của hắn nữa.
Khi hắn ném cho cô tờ giấy ly hôn, khi hắn một đạp, đạp lên bụng của cô, khi hắn…tự tay hủy bỏ đứa con của bọn họ, tình yêu đã không còn.
Môi của Lê Duệ Húc khẽ động, sự cay đắng tột cùng kia dần dần theo đầu lưỡi truyền đến trái tim.
“Vợ, xin lỗi… Chuyện đứa bé…” móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, hắn đã biết chuyện đứa bé, đây là chuyện khiến hắn hối hận cả đời, cũng là chuyện khủng khiếp nhất trong quá khứ của cô, không ai có thể làm cho sinh mạng nhỏ kia sống lại, hắn không thể…và cô cũng không thể.
Câu xin lỗi này của hắn, có thể chấp nhận, nhưng không phải chỉ cần một lời xin lỗi là có thể cứu vãn chuyện đã xảy ra.
“Ngài Lê, tôi nói, câu xin lỗi của anh, tôi đã nhận rồi, tôi muốn ở một mình…” Tô Tử Lạc ngẩng đầu lên, vô thức, mắt cô đẫm nước nhưng nước mắt vẫn khô