một cái bánh bao nhỏ, tuy trong nhà còn một chút đồ ăn, nhưng Đồng Đồng còn quá nhỏ, không thể nấu ăn được.
Đồng Đồng khẽ gật đầu, trái tim Hà Duyên nhói đau, đứa con đáng thương của cô, con bé còn bị bệnh nữa.
” Mẹ…” Cuối cùng Đồng Đồng cũng thả lỏng bàn tay bé nhỏ ra, Bánh Bao Nhỏ trong lòng cô ngẩng đầu lên, khóe miệng mếu máo đáng thương.
“Bánh Bao Nhỏ.” Hà Duyên lặng người đi, cô nghe bảo vệ nói là hai đứa trẻ tới tìm cô, cô lại không nghĩ là BánH Bao Nhỏ, sao Bao Bao lại ở đây, làm sao lại ở cùng với Đồng Đồng, đã có chuyện gì xảy ra.
” Mẹ.. Con ôm Bao bao, nhưng em trai khóc nhiều lắm,” Đồng Đồng kéo áo mẹ, tuy rằng cô bé cũng rất muốn được mẹ ôm, nhưng khi nhìn Bao Bao, tựa hồ cậu bé còn cần hơn cô, Bao Bao là em trai nhỏ, cô phải bảo vệ em trai nhỏ.
“Uhm…” Hà Duyên khom người ôm lấy Bánh Bao Nhỏ, nhất thời có một vòng tay rộng lớn ấm áp ôm lấy, Bao Bao không nhìn được bật khóc thút thít. “Bao Bao muốn mẹ, muốn cha… Dì, Bao Bao muốn mẹ…” Đôi mắt màu trà sưng húp, gương mặt đáng yêu vì khóc mà đỏ hết lên, thật khiến người khác đau lòng. Hà Duyên không ngừng dỗ dành Bánh Bao Nhỏ, cô nghĩ tới Tô Lạc không thấy Bao Bao đâu sẽ rất lo lắng.
“Bao Bao đáng thương… Bao Bao, ngoan không khóc, chút nữa dì đưa con đi tìm mẹ nhé…” Cô còn nhớ mình có lưu số điện thoại của Tô Lạc, Bánh Bao Nhỏ mất tích, nhất định cô ấy sẽ rất lo lắng,cô muốn nhanh chóng thông báo với Tô Lạc.
Một tay cô ôm lấy Bao Bao, một tay kia tìm điện thoại, mất một lúc mới tìm thấy số điện thoại của Tô Lạc, lúc đó Tô Lạc đưa số điện thoại cho cô, không ngờ lại được sử dụng trong tình huống như thế này.
Đầu dây bên kia thật lâu mới có người bắt máy, nhưng lại là giọng nói của một người đàn ông.
“Tôi muốn gặp Tô Lạc,” một tay cô bế Bao Bao, một tay giữ điện thoại, Bao Bao thực sự rất nặng, so với Đồng Đồng nặng hơn nhiều.
Bạch thiếu triết cầm điện thoại trong tay, hơi mím môi, một giọng nói xa lạ, tìm Tử Lạc, nhưng hiện tại Tô Lạc như người mất hồn nhìn ra phía cửa, không biết có thể nghe điện thoại được không.
” Xin hỏi, cô có chuyện gì, tôi là vị hôn phu của cô ấy?” Hắn đưa tay đặt lên trán, sự mệt mỏi lộ rõ trên gương mặt. Bánh Bao Nhỏ đã mất tích gần ba tiếng, đến bây giờ bọn họ đều là không có chút tin tức nào, mỗi một phút trôi qua với họ thật dài, thật dài.
Hà Duyên vừa nghe chữ vị hôn phu của Tô Lạc, mới nhớ tới Tô Lạc đã từng nói có một người đàn ông, người giúp đõ cô ấy, cũng là cha của Bánh Bao Nhỏ.
“Là như này, anh Bạch,..” nếu cô nhớ không nhầm, người đàn ông này họ Bạch.
“Anh Bạch, hiện tại Bao Bao đang ở chỗ tôi…” Cô còn chưa kịp nói xong, từ đầu dây bên kia đã truyền tới một giọng nói lớn.
Người chồng máu lạnh 3 – Chương 76
“Cô nói cái gì.. ” Bạch Thiếu Triết không dám tin vào tai mình, Bánh Bao Nhỏ, Bánh Bao nhỏ của hắn.
Ở đầu dây bên kia nghe được giọng nói mơ hồ gọi mẹ Bánh Bao Nhỏ. “Cô đang ở đâu? Được, tôi biết, tôi sẽ đến đó ngay, xin cô đừng rời đi.”
Hắn vội vàng cầm lấy áo khoác mặc vào, trái tim như bị bóp chặt được thả lỏng đôi chút.
Hắn ngồi xuống trước mặt Tô Tử Lạc, đưa tay nắm lấy đôi tay lạnh lẽo của cô, “Tử Lạc, tốt rồi, không có việc gì nữa rồi, anh tìm được Bánh Bao Nhỏ rồi, bây giờ anh sẽ đi đón Bao Bao, em không cần lo lắng nữa, không có chuyện gì rồi.”
Cuối cùng ánh mắt Tô Lạc cũng lấy lại chút thần thái, cô nhìn Bạch Thiếu triết nói, bất chợt, nước mắt theo khóe mắt không ngừng chảy xuống. Thiếu Triết nói không có chuyện gì, tìm được Bánh Bao Nhỏ rồi.
“Đúng vậy. Tử Lạc, anh đi đón Bánh Bao Nhỏ, một lát nữa là em có thể thấy con rồi, Bao Bao rất tốt, không có chuyện gì xảy ra hết.” Bạch Thiếu Triết đau lòng, đưa tay lau khô nước mắt trên khuôn mặt của Tô Tử Lạc, rồi đứng lên, lại phát hiện Tô Lạc đang kéo tay áo mình.
“Tử Lạc, em cứ ở nhà chờ chúng ta về,” hắn dùng chúng ta mà không phải dùng từ anh, ý hắn là lúc hắn ra khỏi cửa chỉ có một mình, nhưng khi quay lại, nhất định sẽ mang bảo bối của họ quay lại.
Mọi việc diễn ra quá nhanh khiến cô gần như sụp đổ, cái cô cần chính là chờ đợi, là nghỉ ngơi, tất cả mọi chuyện giao cho hắn là được rồi.
Một lúc sau, Tô Tử Lạc mới chịu buông tay ra, nhìn Bạch Thiếu Triết nhanh chóng rời đi, sau đó biến mất khỏi tầm mắt của cô.
Cô co người, vùi đầu vào đầu gối, không biết là phải chịu áp lực này trong bao lâu nữa, cô nghẹn ngào khóc.
Hà Duyên buông điện thoại xuống, ôm Bánh Bao Nhỏ ngồi xuống, đứa nhỏ này vẫn ôm chặt lấy cổ cô, gương mặt nhỏ nhỏ thỉnh thoảng lại cọ vào áo của cô, thật đúng là trẻ con, nó tưởng cô là mẹ.
” Đồng Đồng, làm sao con gặp được Bánh Bao Nhỏ?” Cô chưa kịp đưa tay ra vỗ về gương mặt của con gái, Đồng Đồng đã vươn đôi tay bé nhỏ của mình kéo áo của Hà Duyên lại và dựa vào người cô, chỉ cần như vậy, cô bé mới có cảm giác an toàn, cảm giác bên cạnh mẹ thật là tốt.
” Đồng Đồng nhìn thấy một chú lạ mặt muốn dẫn Bánh Bao Nhỏ đi, nhưng Đồng Đồng không biết, Bánh Bao Nhỏ cũng không biết người đó, mẹ nói, không thể tin người lạ, không thể đi cùng người lạ, ngoài mẹ ra, cho nên Đồng Đồng liền đưa Bánh Bao Nhỏ đến đây, Bánh