n chính là đứa bé con rồi, còn nhớ được cái gì chứ?
“Đúng rồi, đây là con gái chú Dư, vừa tốt nghiệp đại học, con bé học ngành luật.”
Đứng cạnh chú Dư là một cô gái có bộ ngực cao vút, bộ dáng cao ngạo, khi nhìn thấy Vệ thần, trên mặt thoáng hiện vẻ ngượng ngùng. Vệ Thần nhìn thoáng qua Duệ Húc, hắn cũng đang phải đối mặt với tình huống như này, đúng là trên đời ác giả ác báo, xem đi, đến lượt hắn rồi.
Nói thật, cô gái này không thuộc dạng người hắn thích, hắn chỉ thích những cô gái nhỏ xinh, đáng yêu, không thích cô gái mạnh mẽ, luật pháp, nhìn qua có vẻ rất có nề nếp, thực nhàm chán.
Hắn lại không thể nói ra được, chỉ có thể cười như thằng ngốc vậy.
Ở cách đó không xa, Duệ Húc rõ ràng mạnh hơn hắn nhiều, bởi vì, gương mặt hắn từ bé đã lạnh lùng như vậy, cho dù có đứng trước mặt phụ nữ, gương mặt hắn vẫn như vậy, luôn biến phụ nữ thành kẻ yếu, còn hắn thành kẻ mạnh.
Thật xấu hổ, đúng là quá xấu hổ, người ta thì thẹn thùng như thế, còn người đứng trước mặt Vệ Thần giống như chim khổng tước vậy, dùng lỗ mũi để nhìn hắn, muốn làm rõ cô chính là vĩ đại nhất, nhưng Vệ Thần hắn cũng là một người đàn ông độc thân hoàng kim, cũng rất vĩ đại nha.
Duệ Húc mím chặt môi, bộ dáng vẫn bình tĩnh, cả người cứng nhắc như một tảng đá, lại khiến co gái trước mặt mê muội hoàn toàn, người đàn ông này tạo áp lực rất đáng sợ cho người khác, nhưng cũng khiến cho người khác cảm thấy vô cùng an toàn.
Chỉ cần liếc mắt một cái, cô liền bị mê hoặc.
“Tôi có thể gọi anh là Húc không?” Gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, vẻ mặt ngượng ngùng, Duệ Húc cúi đầu, hàng lông mày hơi nhăn lại, “Tùy cô.” câu nói không lạnh không nhạt, cũng khiến cô gái này được sủng ái mà lo sợ.
“Húc…” Cô gái định nói gì đó, lại ngửi thấy một mùi thơm nồng lướt qua, sau đó một cô gái cao gầy đi tới, bộ dáng xinh đẹp hấp dẫn ánh mắt của mọi đàn ông, đương nhiên còn có thân phận của cô nữa.
Vợ trước của Duệ Húc, một tình yêu cũ, một tình yêu mới, thật là náo nhiệt.
“Sao vậy, Húc, anh thực sự thích người vô dụng như vậy sao, một cô gái chỉ biết khóc? Giống Tô Lạc sao?” Nụ cười trên mặt Trữ San rất dễ thương như trái tim cô lại méo mó, cô ghen tị.
Duệ Húc chỉ có thể là của cô thôi, hắn vốn là của cô.
Người chồng máu lạnh 3 – Chương 66
“Tề Trữ San, nếu cô còn muốn sống yên ổn ở đây, tốt nhất hãy câm cái miệng cô lại, tôi không thích nhìn thấy cô ở trong nhà tôi đâu.” Ánh mắt màu trà trở lên lãnh khốc, nếu cô không động tới Tô Lạc thì tốt rồi, vừa mới nói tới cái tên Tô Lạc, hắn lại có một loại cảm xúc muốn đá cô ra khỏi cửa. Nếu hắn không có sự tự chủ thật tốt, có lẽ Trữ San đã bị hắn ném ra khỏi đây rồi.
Cả người Trữ San khẽ run lên, cô vẫn có sự sợ hãi với thái độ này của Duệ Húc, hắn không hề che dấu sự chán ghét với cô, khiến cô cảm thấy mình bị nhục nhã, cô cắn bờ môi đỏ mọng, xoay người rời khỏi đây, nếu không, cô dọa người cũng sẽ dọa tới chình mình.
“Xin hỏi…” Cô gái có chút nhút nhát cũng muốn hỏi Tô Tử Lạc là ai, có quan hệ như thế nào với Duệ Húc, chỉ là câu nói tới miệng, lại nhìn thấy bộ dạng cao ngạo áp bức của Duệ Húc, cuối cùng đành cắn cắn môi dưới, cái gì cũng không nói.
Cô nhìn nhìn cha mẹ mình, thấy ánh mắt cổ vũ của họ, lại có thêm dũng khí.
“Húc…” Đôi môi đỏ mọng khẽ mở… Lúc này, một người đàn ông xuất hiện ở cửa, hấp dẫn ánh mắt của mọi người, ngay cả Duệ Húc cũng xoay người đi về phía cửa.
Một người đàn ông cực kì tuấn tú khôi ngô, thân thể cao lớn, đôi chân thẳng tắp, mạnh mẽ, hắn mặc một bộ âu phục màu trắng, cà vạt màu bạc, mái tóc đen gọn gàng chỉnh tề, khóe môi mím chặt, nhìn qua có vẻ không dễ lại gần, nhưng cả người lại toát ra vẻ dịu dàng.
Hắn là một người phương Đông, mắt đen, tóc đen, nhưng ngũ quan lại có vẻ như giống con lai, ánh mắt của hắn cũng nhìn về người đàn ông đang đi về phía mình.
“Lê Duệ Húc, thật vui khi được gặp ngài, ngài Bạch,” Duệ Húc đưa tay ra. Ánh mắt nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt, lại không nhìn thấy bất kì một người phụ nữ nào cạnh Thiếu Triết, đúng là một con hồ ly, dường như hắn không hề đưa Claudia đi cùng.
“Thật vui được gặp ngài… Bạch Thiếu Triết…” Thiếu Triết đưa tay ra, bắt tay Duệ Húc một chút, Thiếu Triết có chút bất ngờ, hắn liếc nhìn Duệ Húc, bởi vì ngũ quan còn có màu mắt thật giống một người.
Chính là Bánh Bao Nhỏ đáng yêu nhà hắn. Thiếu Triết gần như có thể tưởng tượng ra, Bánh Bao Nhỏ lớn lên sẽ có bộ dạng như thế nào, ánh mắt hắn như sâu hơn, dường như nghĩ tới gì đó, nhưng lại không có chút biểu hiện ra bên ngoài.
“Không biết đêm nay ngài Bạch có đứa cô Claudia tới đây không?” Duệ Húc thu tay lại, hơi cúi đầu, đặc biệt tôn trọng người đàn ông này.
Người thừa kế của tập đoàn Bạch Thị, tuyệt đối không phải là người đơn giản.
“Thân thể Claudia có chút không thỏa mái, mấy ngày nữa là tới cuộc thi thiết kế, Claudia sẽ xuất hiện với tư cách khách mời đặc biệt, lúc đó ngài Húc nhất định phải tới tới dự nhé,” khóe môi Thiếu Triết cong lên, một nụ cười chuyên nghiệp, nhưng ánh mắt lại lạnh dần.
“Nhất định là tôi phải tham dự rồi,” Duệ Húc khẽ gật đầu, sau đó lấy một ly rượ