Người chồng máu lạnh

Người chồng máu lạnh

Tác giả: Hạ Nhiễm Tuyết

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327973

Bình chọn: 9.5.00/10/797 lượt.

ặt tay một chút, muốn đi mua chút đồ, cuối cùng lại quên là phải mua gì rồi, nhìn tờ báo, có gì đâu.

Cô cười khổ một tiếng, lại xoay người một lần nữa, trong lòng bàn tay có lẽ vẫn còn chút ấm áp, còn đầu ngón tau của cô đã lạnh như băng rồi.

Đóng cửa lại, cô nhìn nhìn bên ngoài, đèn đường mới bật rực rỡ, cô thở dài, sự cô đơn của cô, còn cả nước mắt thương tiếc. Hiện tại lại rơi xuống, lẳng lặng rơi, tỉnh táo, cũng đã mất.

Thì ra để quên đi so với yêu còn khó khăn hơn.

Ngày hôm sau, cô nói dối, không muốn đi làm, bởi vì cô không muốn biết, không muốn nhìn, cô đã biết, hôm nay là ngày hắn kết hôn, cô gắt gao nhắm chặt mắt của mình, gương mặt tái nhợt. Chỉ cần cô vô tình mở mắt sẽ cảm thấy rất đau đớn.

Có một người đàn ông luôn đứng phía sau cô, hắn cũng nhìn qua vào bên trong hội trường hôn lễ, rất nhanh, ánh mắt của hắn lại rơi trên người cô, khóe môi hắn khẽ nhếch lên lạnh như băng, thuân tiện cầm điện thoại trên tay.

“Nhớ, đừng cho người không có thiếp mời đi vào.” hắn lạnh lùng phân phó xong, dựa vào tường theo thói quen, thổi ra một luồng khói thuốc, một vòng một vòng khói thuốc trắng bay lên, hai mắt hắn u ám, thỉnh thoảng lại mơ hồ, không rõ ràng.

Mọi người đã rất chờ mong hôn lễ ngày hôm nay, bất luận kẻ nào cũng không thể phá.

Một màn hình ti vi lớn đặt ở trên tường, phát sóng tất cả hôn lễ ngày hôm nay, cô ngẩng đầu nhìn lên, hôn lễ xa hoa, hoa hồng màu trắng thuần khiết, phục vụ trang nghiêm, còn có rất nhiều khách, rất nhiều người đã đến, cô có thể nhìn ra, đây là một hôn lễ long trọng như thế nào, cô nhìn thấy cha mẹ Ôn Vũ Nhiên, nhìn thấy niềm vui sướng, hài lòng trong mắt cha hắn, mẹ của hắn thỉnh thoảng rơi lệ, nhưng vẫn cười nhìn con trai hạnh phúc.

Nếu hắn cưới cô, có thể cũng như thế này sao, cho nên bọn họ không thể ở cùng một chỗ, phải không?

Không biết đã bao lâu, cô đều không đi vào, cũng biết mình không có tư cách đi vào, nhìn từng người rút thiếp đỏ ra đi vào, cô cười chua xót, đợi cho chiếc xe hoa đi qua, cô nhìn đến cô gái mặc váy cô dâu màu trắng, thực sự rất xinh đẹp, kết hợp với dáng người, không hổ là người mẫu nổi tiếng, từng cử động đều vô cùng tao nhã, nhẹ nhàng như gió, cô ấy mới xứng với Vũ Nhiên.

Lại một lần nữa ngẩng đầu, trên màn hình phát sóng trực tiếp hôn lễ xa hoa chưa từng có. Đèn lấp lánh, phóng viên, khách, còn có hoa tươi, rất đẹp, cũng khiến cho sự đẹp đẽ trong lòng cô tan nát, cô xoay người, nghe phía sau vang lên tiếng nhạc kết hôn.

“Đạt đạt đạt… Đạt đạt đạt..” Toàn bộ đều rõ ràng truyền tới tai cô.

Ngày hôm nay, là hôn lễ của hắn, cô dâu không phải cô, cô nhịn không được quay đầu, nhìn thấy hắn mặc âu phục màu sẫm của chú rể, đã nắm tay cô dâu, đưa cô dâu đi vào nơi thiêng liêng kia, trên mặt cha mẹ hắn tràn ngập nụ cười.

Cô đột nhiên đưa tay bịt kín miệng, nước mắt đã ngập trong mắt, sau đó rơi xuống, nếu không rời đi, cô thật sự sẽ sụp đổ mất, cô xoay người, giống như một người điên chạy về phía trước, trừ bỏ chạy, cô thực sự không biết mình nên làm cái gì.

Người đàn ông trong góc khuất, đôi mắt màu trà cũng trở nên u ám, mọi thứ xung quanh trở nên yên tĩnh, môi khẽ mím lại thật nhanh.

Hắn đưa mắt lạnh lùng nhìn lên, trên gương mặt chú rể ngây ra, hắn đã nói hắn nguyện ý, Ôn Vũ Nhiên, tất cả là hắn chấp nhận, hắn không có khả năng quay lại quá khứ, chúng ta cũng không thể, các người cũng không bao giờ quay lại được.

Các người… Hắn và cô….

Người chồng máu lạnh – Chương 35

Hắn dụi tắt điếu thuốc trong tay, ngón tay bắn ra, ném tàn thuốc vào trong thùng rác gần đó, trên mặt đất, đã có không ít khói bụi, lại là cùng một nhãn hiệu, từ một người đàn ông mà ra.

Trong một quán nhỏ ven đường, Tử Lạc cầm chiếc bát trong tay, chiếc bát chứa thứ cô thích ăn nhất, cô uống một ngụm, đem toàn bộ nước mắt nuốt vào bụng, mỗi khi nhớ đến hình ảnh hôn lễ xa hoa kia, lòng của cô đau như bị ai thắt chặt.

Không biết sẽ kéo dài bao lâu, cũng không biết khi nào cô sẽ quên.

Một ngày, hai ngày, một năm, hoặc là cả đời.

Cô nuốt súp xuống, hương vị lan tỏa, nháy máy bức ra nước mắt cô không muốn tiếp tục rơi.

Cô cảm giác bên ghế có người ngồi xuống, một người vừa ngồi xuống bên cạnh cô.

“Một bát súp, cám ơn.” Giọng nói lạnh lùng cũng cao quý, cô không cảm thấy xa lạ, cô ngẩng đầu lên, ánh mắt dừng lại trên gương mặt người đàn ông lạnh lùng lại tuấn mĩ, cô bưng bát súp uống một ngụm, không biết vì sao một người đàn ông như vậy, lại hay tới nơi như thế này, một người, một cái bóng, hắn là hắn cũng rất thương tâm, có lẽ cũng giống như cô.

Cô không hỏi, hắn cũng không nói.

Hai người coi như là người xa lạ ngồi cùng một chỗ, yên lặng uống bát súp, giống như đã nói từ trước, cả hai đồng thời đặt bát xuống, lại nhìn đối phương, trong mắt thấy hình bóng của mình.

Giống như hiu quạnh, giống như hai linh hồn cô đơn.

“Lê Duệ Húc.” hắn vươn tay ra, tay hắn rất lớn, rất rộng, cũng rất mạnh mẽ.

Tử Lạc khẽ nắm tay mình, rồi vươn tay mình ra, đem bàn tay nho nhỏ lạnh như băng của mình đặt vào tay hắn, lòng bàn tay của người nay khác hắn với gương mặt của hắn. Thự


Polaroid