Insane
Người chồng máu lạnh

Người chồng máu lạnh

Tác giả: Hạ Nhiễm Tuyết

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213370

Bình chọn: 8.00/10/1337 lượt.

một chuyên gia trang điểm, cô như lọt vào sương mù rồi biến thành cái dạng này, vẫn là chiếc váy dài, đôi giày màu trắng xinh đẹp, gương mặt nhỏ nhắn được trang điểm càng xinh đẹp, thanh lịch, không thể không nói, Tô Lạc rất dễ nhìn, cô không phải là một mỹ nữ bắt mắt, nhưng lại khiến cho người khác không thể quên được.

“Đi dự tiệc, chẳng lẽ em muốn chồng mình đưa cô gái khác đi?” Duệ Húc đưa tay khẽ nhéo má cô, gần đây cô hình như béo lên một chút, nhìn xem, ở cùng hắn, thịt trên mặt nhiều hắn lên. Còn hơn là ở cùng cái người đàn ông không biết tốt xấu kia, cho nên, lựa chọn của cô chỉ có thể là Lê Duệ Húc. Mà tất cả những gì cô đang có đều là Duệ Húc tạo ra.

Người chồng máu lạnh 2 – Chương 56

Tô Lạc chớp mắt, khi nghe thấy từ cô gái khác, trái tim như bị bóp một cái thật chặt. Cô không muốn hắn đi với cô gái khác, thực sự không muốn.

Lắc đầu, cô tựa vào vai hắn, không để ý trong mắt hắn toát ra sự lạnh lẽo.

Đây là một bữa tiệc giữa các thương nhân, nơi tụ họp đông đủ các thương nhân có tiếng, tất nhiên sẽ có Lê Duệ Húc và tổng tài của tập đoàn Ôn Thị – Ôn Vũ Nhiên, một người cưới được người mẫu nổi tiếng Tề Trữ San, còn giành được mảnh đất trong buổi đấu thầu khiến các công ty khác ghen tị, Ôn Thị đã có bước tiến mạnh, đang dần đuổi kịp tập đoàn Húc Nhật, nếu cho hắn vài năm nữa …. hắn sẽ làm được những gì, không ai có thể đoán được, nhưng cho tới nay, tập đoàn Húc Nhật, vẫn đứng đầu các doanh nghiệp trong ngành.

Tô Lạc kéo tay Duệ Húc, tiếp nhận những ánh mắt tò mò đánh giá, cô có chút hồi hộp, sợ hãi, nhưng độ ấm trên người Duệ Húc đã khiến cô dũng cảm lên nhiều, tuy nụ cười của cô hơi mất tự nhiên, hai má đỏ hồng lên ngượng ngùng, bộ váy trắng thượt tha, giống như một đóa hoa dại trắng noãn, không bắt mắt nhưng lại có một hương vị rất riêng biệt.

Duệ Húc tán thưởng nhìn cô, vợ hắn ngày càng dũng cảm. Khi hắn xoay người…. đối diện với một đôi nam nữ, vẻ mặt thay đổi rất nhiều, cuối cùng chì có khóe môi khẽ nhếch lên.

Bề ngoài không hề thay đổi, nhưng trái tim đã không thể bình tĩnh.

Trữ San, đang nhìn hắn, dường như còn có một chút mất mát và đau thương. Vì sao…. Hắn không rõ….

Tề Trữ San nhìn vẻ mặt hạnh phúc của cô gái bên cạnh Duệ Húc, không biết vì sao, trái tim cô thấy đau, cảm giác mất mát ngày càng lớn, lớn đến nỗi giày vò cô lúc nào không hay, trước kia không lâu, người phụ nữ duy nhất ở cạnh Duệ Húc chính là cô, còn bây giờ, thời gian ngắn ngủi có quá nhiều thứ thay đổi, tại sao lại là người phụ nữ cô căm ghét nhất.

Cô liếc mắt nhìn Vũ Nhiên, sắc mặt hắn thật khó coi, cả người lạnh băng, cô không thể tiếp tục lừa gạt mình, mặc dù cô có cố gắng thế nào, vĩnh viễn trong lòng hắn chỉ có bóng dáng của Tô Lạc. Điều này làm cho cô càng không thể chịu đựng được.

Người phụ nữ kia có cái gì tốt, khiến một người đàn ông nhớ nhung ngày đêm, lại khiến một người đàn ông khác đối xử tốt với cô ta. Sự dịu dàng trong ánh mắt Húc không thể gạt người, có lẽ ngay chính bản thân hắn cũng không biết điều này, khi hắn nhìn cô gái ấy, dường như đó chính là tất cả của hắn.

Đột nhiên Trữ San có một dự cảm đáng sợ, cô sẽ mất đi tất cả. Húc… Là thật sao? Còn cô thì sao… Cô giật mình, cô đang suy nghĩ gì vậy, người cô yêu không phải là người đàn ông luôn ở bên cạnh cô, một người cô đã hiểu quá rõ, người phụ nữ kia là vợ Duệ Húc, sẽ không thể cướp được Vũ Nhiên của cô, cô hắn nên cười thật lớn mới đúng, vậy tại sao cô chỉ muốn khóc.

Tô Lạc nhìn thấy Vũ Nhiên, bên cạnh hắn là người vợ xinh đẹp, cô đặt tay lên lồng ngực, không hề đau đớn như cô tưởng, hiện tại cô còn muốn đi tới chúc phúc hai người họ.

Cô nở nụ cười, giống như trước đây, cô cười với Vũ Nhiên, nụ cười dịu dàng nhất, trong sáng nhất, khiến trong tim Vũ Nhiên có đủ các loại mùi vị. Hắn còn chưa quên, cô đã quên. Không biết là hắn vô tình hay là cô vô tình nhiều hơn.

“Em đi toilet một chút,” Cô nhìn thấy ánh mắt dịu dàng của Duệ Húc khi nhìn Tô Lạc, nhìn thấy sự phức tạp và mất mát trên gương mặt Vũ Nhiên, cô không biết cảm giác của mình bây giờ là gì, cô cần yên tĩnh một chút.

Cô buông tay Vũ Nhiên, lại thấy được ánh mắt Duệ Húc nhìn cô chằm chằm, trái tim loạn nhịp, cắn cắn đôi môi đỏ mọng, đi về phía toilet, mỗi lần chỉ cần cô thể hiện động tác này, hắn nhất định sẽ đi theo cô.

“Anh đi ra ngoài một lát, em đứng yên ở đây đợi anh,” Lê Duệ Húc rời khỏi vòng tay cô, nhàn nhạt nói, hắn nói xong cũng không chờ phản ứng của Tô Lạc đã ném cô tại đây, mặc kệ cô có bao nhiêu sợ hãi, lo lắng.

Tô Lạc nhìn bóng lưng lạnh lùng của hắn, cô đành đứng ở nơi vắng người nhất chờ hắn, Vũ Nhiên đứng một lúc lâu liền đi theo.

Trong Toilet, Trữ San nhìn chính mình trong gương, một lúc sau mới hồi phục, cô buông lỏng bàn tay đang nắm chặt, mới cảm nhận cái đau từ lòng bàn tay truyền tới, thật là đau. Cô không biết mình bị làm sao, cô chỉ biết bây giờ cô muốn xóa đi cái cảm giác này.

Tức giận, buồn phiền…

“Đang lo lắng về hắn sao?” một giọng nói lãnh đạm đầy quyến rũ truyền tới, cửa phòng bị mở ra, một thân ảnh cao lớn bước vào, hắn dựa người vào cửa,