pacman, rainbows, and roller s
Ngược Chiều Kim Đồng Hồ

Ngược Chiều Kim Đồng Hồ

Tác giả: ZuzuLinh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328600

Bình chọn: 10.00/10/860 lượt.

có phải là em? Mẹ làm chỉ điểm cho Interpol mà em đã phải chịu những đầy đọa này, thì cái hành động vừa rồi kia, anh trai sẽ ra sao? Em ước mình có thể đày xuống địa ngục, chỉ để đừng ai động đến anh…zBốn năm sau…-Ông chủ sắp về! – Một quản lý thông báo với nhân viên của mình. Trên bầu trời:-Tọa độ 56X72Y, chuẩn bị hạ cánh – Người phi công cho chậm dần tốc độ.Hai chiếc trực thăng hạ cánh, luồng không khí áp lực thổi tung bay mái tóc của đám người đứng dưới. Đây là buổi ra mắt của toàn bộ nhân viên trước hai ông chủ nhỏ. Bước xuống đồng thời từ hai chiếc máy bay sơn màu đỏ bóng loáng, hai người đàn ông trong bộ Vest đen. Tất cả lũ người dưới đều phải cúi mặt.Arrow đã 17, ngài bước thong dong trước đoàn người chừng 70 tuổi cúi mặt chào. Không một chút biểu cảm trên khuôn mặt, mái tóc đen chuốt keo nhẹ nhàng, vẻ đẹp kiêu sa toát lên lạnh lùng, đôi mắt đen tràn đầy tham vọng thiêu đốt mọi ý chí của kẻ mong muốn vượt lên, không có một trạng từ nào có thể diễn tả thỏa đáng nét đẹp đó.Bước ngay sau, là Ken. Ông chủ bỏ lớp kính đen, trông ngài giờ khác hẳn, khuôn người vừa vặn trong trang phục cổ điển, một vẻ đẹp phóng thoáng khêu gợi, bờ môi nở nụ cười tỏa nắng mang một ẩn số khó hiểu. Mặt ngọc toát ra từ phiến đá safia thứ màu trắng tinh khôi yên vị trong chiếc chẫn cái tạo vẻ gầm gố cho đôi tay vốn rất khỏe mạnh, từng đường gân lộ ra dưới lớp da. Hai người đi trên lớp thảm đen, họ không hề quan tâm đến lũ nhân viên đang bày trò chào đón. Vừa bước tới văn phòng, Ken đã khởi động máy tính chủ, ngài muốn xem toàn bộ thống kê trong bốn năm qua:-Chắc chắn năm nay sẽ bằng tổng thu nhập của cả bốn năm trước – Vẻ mặt quyết đoán với sự tự tin ngạo nghễ, hắn không hài lòng với quá khứ.-Ta tin ở Ngài! – Rồng Đen thỏa mãn những gì được nhìn thấy. Cũng đúng thôi, bộ óc đó là sản phẩm không chỉ của con người, mà còn được hỗ trợ bởi khoa học công nghệ đỉnh cao, DEVILS có thể tự tin rằng, công nghệ sinh học của tập đoàn hơn hẳn Hoa Kì.Arrow trở về với vị trí quen thuộc, cái ghế của tổ chức DEVILS.4. Không thay đổi lắm, cánh tay phải của Ken. Chỉ có thế.Việc thay đổi nhân sự của DEVILS, tạo lên một cơn lốc cho guồng máy to lớn, thế hệ trẻ thay thế cho lớp người trước đã có dấu hiệu thoái hóa. Như một cơn sóng thần ập tới bất ngờ, nuốt chửng những cơ sở dữ liệu tài chính của các tổ chức doanh nghiệp vừa và nhỏ, thâu tóm các nhà chính trị gia toàn cầu, cán cân thương mại bị mất thăng bằng, lạm phát ở những nước đang phát triển và suy thoái xảy đến với nền kinh tế tư bản, gửi tặng cơn sốc đau đầu tới tổ chức hình sự quốc tế. Một sự thay đổi chóng mặt chỉ trong thời gian ngắn.Phong độ ngày càng phô trương hơn, bốn năm chính là đòn bẩy để Ken có thể vươn mình ra xa hơn. Tuy giờ chưa thể đem so sánh với Rồng Đen, nhưng trong tương lai gần, chắc chắn vị thủ lĩnh này sẽ làm xáo trộn cả một nền văn minh thế giới. Bên cạnh đó, sâu thẳm trong trái tim con người này, vẫn không nguôi một nỗi niềm. Hắn ước thời gian có thể quay lại, chính hắn sẽ là người đem lại sự sống cho em gái mình, chứ không phải là hung thủ cướp đi tính mạng đứa trẻ.zHôm nay là chủ nhật đầu tiên của tháng mười hai, Moon tự chọn ngày này là sinh nhật. Em vừa tròn 11 tuổi. Chỉ là một vài mẩu bánh nhỏ ở nhà bếp mà mấy người đầu bếp để lại cho, một ly nước lọc, chấm hết, nhưng em biết, ở nơi nào đó trên thế giới này, có một bữa tiệc sinh nhật được tổ chức cho em bởi người cha và anh ruột. Điều đó giúp em cầm cự suốt thời gian qua, là một nghị lực đưa tới một tương lai tươi đẹp hơn.Moon dùng hộp quẹt thắp nến, chiếc bánh kem đáng lẽ ra được dùng ột vị công nương cao quý nào đó, nhưng người làm đã cố tình mang về cho khi mà cô nàng đó không dùng tới. Moon nhắm mắt và lẩm bẩm một vài điều.“Anh à!!! Khi mà em 18 tuổi, nhất định em sẽ đi tìm anh!” – Câu nói cuối cùng, Moon hét to.Có những thói quen mà lâu ngày Ken đã đánh mất, rồi hôm nay lại lạc bước vào con đường đó… “Anh à! Khi mà em 18 tuổi, nhất định em sẽ đi tìm anh!” – Câu nói vang lên trong đầu hắn, như một lời nguyền rủa vậy. Hắn vội vã chạy tới nơi phát ra tiếng nói.Là một nhóc con. Trông đã khác xưa, hắn nhớ lần cuối cùng nhìn thấy nó lùn tịt với mái tóc xác xơ và nham nhở. Giờ thì nó có vẻ cao hơn trước nhiều, mái tóc không còn cháy nắng nữa, đó là một màu đen tuyền và được buộc gọn gàng sau lưng. Cái lúm đồng tiền hiện rõ hơn trước. Trông con bé không còn bẩn bẩn, tuy làn da vẫn mai mái và chẳng có gì đặc biệt. À, nó đang chuẩn bị ăn bánh.-Tao mà biết anh mày là ai thì nó cũng giống như cái bánh này! – Ken vừa nói vừa dùng mũi giầy giẫm lên chiếc bánh, be bét.Luôn là thế mỗi khi xuất hiện, hắn lại làm cho Moon sợ hãi nhưng đây là lần đầu tiên, có người đe dọa đến anh trai em. -…Ken ghét nhất cái vẻ tội nghiệp đó của con nhóc, Moon cứ im lìm mãi.-Tao bảo mày ăn! – Mắt hắn long lên lườm con bé.-… – Moon suy nghĩ, không dám nghĩ quá lâu và cúi xuống. Đáng nhẽ Ken phải thích thú trước sự vâng lời của con bé thế mà hắn chẳng khoái chí chút nào. Moon làm thật, em quệt lên tay phần bánh bông lan vẫn còn nguyên.-Ăn phần kem