Nghe nói anh yêu em
Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 327512
Bình chọn: 7.00/10/751 lượt.
oại. Cô nhấc máy lên: “A lô. Có chuyện gì vậy, thưa biên tập viên đại nhân?”.“Tôi xi cô đấy, tôi gọi cô là đại nhân nhé? Tôi đang bị đọc giả dồn đến chết đây. Bao giờ thì cô mới ký hợp đồng? Cuốn sách của cô tạo nên cơn sốt rồi, tôi sẽ gửi cô toàn bộ số tiền tái bản. Đại nhân, xin cô xuất hiện một chút được không?”Lương Duyệt cười hì hì, tỏ vẻ áy náy, đáp: “Thì tôi sai, được chưa, thưa biên tập viên đại nhân. Nhưng bộ dạng tôi thế này mà xuất hiện trong buổi ký tặng thì sợ độc giả mà nhìn thấy sẽ chết khiếp mất. Chưa biết chừng vì vậy mà cuốn sách đáng lẽ bán chạy lại thành ra ngược lại, thế thì buồn lắm. Thôi, ngoan đi nào, chúng ta đổi thành buổi ký hợp đồng cho cuốn sách sắp tới, được không? Chữ ký của tôi bay bướm lắm”.“Có phải tôi chưa bao giờ gặp cô đâu, cô định lừa ai mới được chứ? Cô mà làm cho người ta bỏ chạy thì chắc tôi là người ngoài hành tinh. Thôi nào, dù sao tôi cũng đã sắp xếp đâu vào đấy cả rồi. Cô không tới là chúng ta sẽ chết chung đấy!” Ở đầu dây bên kia, biên tập viên xem ra đã bắt đầu tức giận, và tỏ vẻ rất không vừa lòng trước việc cô cứ từ chối chuyện gặp độc giả mãi.Lương Duyệt chẳng biết làm gì nữa, hiện tại, phí sinh hoạt hằng ngày của cô đều trông chờ vào tiền nhuận bút, nếu làm cho biên tấp viên nổi giận thì chẳng khác nào tự đập nồi cơm của mình. Là người đã quen với việc bị thúc ép, cô đành chấp nhận làm theoy1 của biên tập viên. “Được rồi, tôi nhận lời, thế là được chứ gì?”“Có thế chứ! Độc giả là ai nào? Là bố mẹ, là Thượng đế mang đến cái ăn cái mặc cho chúng ta. Cô nói xem, bố mẹ chúng ta muốn gặp mặt một chút, liệu chúng ta có dám không gặp không?”Lương Duyệt cười đau khổ: “Vâng, được rồi. Tôi xin đầu hàng, nhất định tôi sẽ tới gặp bố, gặp mẹ”.____ (283)Mặc dù xa bắc Kinh chưa được bao lâu, nhưng dường như cô đã quên rất nhiều thứ. Trong đó có giọng nói phổ thông lưu loát và cách tranh điểm chuyên nghiệp.Cô mặc một chiếc áo hung màu đen, một chiếc quần bò màu xanh thẫm, tóc buộc túm đuôi ngựa, không trang điểm, chân đi giày thể thao. cách ăn mặc ấy khiến cô nhanh chóng hào lẫn vào đám hành khách đi tàu.Cô đã tới cuộc họp phát hành trước một ngày như đã hẹn. Phía nhà xuất bản đãđặt chỗ ở khách sạn nằm đối diện với Đệ Tam Cấp. Mặc dù biết rõ rằng mình còn kém xa những cây đa cây đề trong giới văn học, nhưng một chút hư vinh cũng đủ khiến cô mãn nguyện. Ngước mắt lên nhìn ánh đèn sáng chưng của Đệ Tam Cấp, cô thấy rất đắc ý, từ trước tới nay, cô đã mấy lần thay đổi công việc, nhưng có lẽ chỉ có công việc viết sách này là khiến cô vừa lòng.Những suy nghĩ cứ nối tiếp nhau xuất hiện, trong khi đôi chân cô vẫn không dừng lại. Tư thế ngồi xổm gần đây được cô áp dụng để luyện tấp và chữa bệnh tim xuất hiện từ lần chạy trốn ấy.Hôm đó, sau khi lên máy bay, có lẽ do sự mệt mỏi dồn lại từ mấy ngày trước, tim cô bỗng lên cơn đau bất ngờ, suốt cô suýt bỏ mạng trên chuyến bay đến New York.Lương Duyệt biết trong cuộc đời nà, cô và Chung Lỗi không còn có duyên phận với nhau nữa, dù là do người hay do trời định, cô và anh đã không thể đi chung trên một con đường được nữa. Cô vốn định tới thăm anh lần cuối, để nói với anh một lời từ biệt, thế nhưng cũng không được toại nguyện.Máy bay hạ cánh khẩn cấp, cô được đưa tới cấp cứu tại một bệnh viện và nằm lại đó mấy ngày, nhờ thế cô mới được cứu sống.Bác sĩ nói cô hay âu sầu, tinh thần lại dễ bị kích động, nên mới bị lên cơn tim đột ngột như vậy. Lương Duyệt thì nghĩ, anh ta đúng là một bác sĩ tồi, rõ ràng là tinh thần của mình rất ổn định, làm gì có chuyện dễ bị kích động. Nhưng cô vẫn bằng lòng làm theo những gì bác sĩ dặn dò, tìm đến một nơi bình yên để điều trị.Đại Liên là một thành phố xinh đẹp, đồng thời cũng là nơi thích hợp cho nhất cho việc nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng, ở đây cô bắt đầu công việc viết sách, và tác phẩm đầu tay của cô là một cuốn tự truyện.Không ngờ cuố sách vốn chỉ viết cho riêng mình ấy lại được xuất bản. Và điều ngạc nhiên hơn nữa là nó đã lập được mấy kỷ lục phát hành liên tiếp. Cũng chính vì thế mà cô bị hối thúc và buộc phải lên tàu trở về Bắc Kinh.Mục tiêu hôm nay là phải ngồi gập gối một trăm năm mươi lần. Cô đưa hai tay bám vào bậu cửa sổ, vừa tập vừa đếm, mỗi lần đứng lên được lại tự thưởng cho mình một lần ngắm nhìn cảnh đẹp bên ngoài cửa sổ.Lần đứng lên cuối cùng, hình như cô đã nhìn thấy một bóng người vô cùng quen thuộc. Vì bị cận thị, cô lặng lẽ núp vào một góc và nhìn ra, bóng người ấy tuy chỉ thấp thoáng nhưng đúng là rất quen.Sợ đó chính là người ấy, cô vội đóng cửa sổ lại và lui vào trong phòng.Cô nằm xuống giường với lấy chiếc điều khiển ti vi và chọn kênh. Từ kênh một cho tới kênh bảy mươi, cô bấm hết một lượt nhưng ko6ng nghe thấy tiếng ai gõ cửa.____ (284)Cô lại ngồi dậy, cẩn thận bước tới bên cửa sổ, bóng người ở phía đối diện không thấy đâu nữa.Cô vừa mừng vừa tự an ủi mình, may quá, có lẽ đó chỉ là do cô hoa mắt mà thôi.May sao…Cô vẫn tưởng rằng đó là anh.Sáng sớm, Lương Duyệt gọi điện cho biện tập viên, hẹn gặp nhau trong khách sạn rồi cùng đi. Phòng họp của Đệ Tam Cấp luôn được dùng cho các hoạt động t
