Nghe nói anh yêu em
Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3210813
Bình chọn: 7.00/10/1081 lượt.
ôm nhau như vậy một hồi lâu, sau đó cô cắn vào vai anh một cái rất mạnh, mãi không chịu nhả ra. Còn anh thì khẽ kêu lên một tiếng, nhưng không giằng ra mà cứ lặng lẽ ôm cô mỗi lúc một chặt hơn.Nói cái gì bây giờ? Tất cả đều đã thể hiện ở động tác của của họ. Lương Duyệt là người phụ nữ như vậy. Cô không nói ra rằng mình đã rất lo lắng, cũng không nói rằng cô đã rất nhớ anh, dấu răng của cô in lên người anh, còn anh thì đoán ý tứ của việc làm ấy.Đoán đúng hay khoog, cũng không còn quan trọng nữa.Dù sao thì, anh cũng đã quay về.Buổi sáng khi thức dậy, khuôn mặt Lương Duyệt đỏ bừng. Đã ba mươi tuổi rồi mà còn làm nũng, cắn người ta mãi mới chịu buông, nếu nói ra điều này thì đúng là rất mất mặt. Sợ bị Trịnh Hy Tắc cười, cho nên nhân lúc anh vẫn còn ngủ say, cô rón rén ngồi dậy. Nhưng, cô vừa mới động đậy thì đã bị anh đưa tay kéo vào lòng ngủ tiếp.Khi cô tỉnh dậy lần nữa, anh vẫn chưa thức dậy. Lần thứ ba cô tỉnh dậy, cũng vẫn cứ như vậy.Cuối cùng cô không nén được nữa, cầm chiếc gối của mình chụp lên mặt anh, rồi lớn tiếng hỏi: “Anh cầm tinh con heo hay sao thế? Không dậy thì bao giờ đi mua quần áo được đây?”Trịnh Hy Tắc thò đầu ra khỏi chiếc gối, mái tóc rối bù, nheo mắt nhìn cô rồi đáp: “Thưa luật sư Lương, cô đã nghiên cứu bộ luật hình sự rồi chứ? Tội cố ý giết người bị xử rất nặng đấy”.Lương Duyệt không đáp lại lời nói đùa của anh mà dứt khoát bước xuống giường. Động tác của cô rất nhanh, vì thế anh không kịp làm gì, chỉ còn cách giương mắt nhìn cô đi ra khỏi phòng ngủ.Đột nhiên, cánh cửa đã được đóng lại bị bật mở ra, phía sau đó là đôi mắt vẫn còn nheo lại của cô: “Này, nếu anh vẫn không dậy thì họ sẽ đóng cửa mất đấy. Bây giờ đã là năm giờ chiều rồi”.Anh đáp bằng giọng lười biếng: “Không sao cả, anh mua quần áo rất nhanh”.Một chiếc khăn mặt bay vèo về phía anh, kèm theo một câu nói: “Đừng nhiều lời nữa. Không lẽ anh chỉ mua quần áo cho một mình của anh à? Em thì ngược lại, mua quần áo rất lâu.”Trịnh Hy Tắc nghiêng đầu, nhìn cô từ phía dưới chiếc khăn mặt, sau đó mỉm cười và nhắm mắt lại.Lương Duyệt thấy đe dọa cũng không được, bèn quỳ xuống bên giường, cúi xuống bên anh và nói giọng dỗ dành: “Ngoan ào, ngồi dậy rồi cô sẽ mua kẹo cho bé ăn nào”.Không hề có cử động nào cả, đến cả hơi thở dường như cũng không thấy đâu, Lương Duyệt lấy tay kéo một bên chiếc khăn mặt lên và ngó nhìn, không ngờ chua kịp thấy gì thì đã bị kéo xuống, tiếp đó là đôi môi cô bị môi anh ép chặt, rồi cả tay chân anh cũng vào cuộc. Lương Duyệt cảm thấy rất tực giận, định tìm cách thoát ra, không ngờ, tác dụng của việc nhịn ăn giảm béo được phát huy, chưa được mấy lúc thì cô đã thấy mệt, và cuối cùng đành phải chịu thua hoàn toàn, còn anh thì đã nằm đè lên người cô, hai cánh tay chống trên giường, khiến cô nằm gọn phía dưới anh, anh khẽ cất tiếng: “Hay là để ngày mai chúng ta hãy đi mua?”____ (202)Không chờ cô trả lời, anh đã cúi xuống hôn lên cổ cô và xua tan ý định đi mua quần áo của cô một cách nhanh chóng.Vì sao đến phút cuối cùng rồi còn bị lôi lên giường như thế, Lương Duyệt cứ ngồi trong cửa hàng quần áo suy nghĩ mãi mà không tìm ra lời giải đáp.Cô cảm thấy chân tay rã rời, mắt cũng mở ra rất khó khăn, ngồi chờ anh thử hết bộ này đến bộ khác, mấy làm mà vẫn chưa ưng ý.Cuộc ân ái đã khiến cả hai tốn không ít sức lực, nhưng anh vẫn rất phong độ, như thể chưa có chuyện gì xảy ra. Chọn được mấy bộ quần áo mặc ở nhà xong, anh quay lại cười và hỏi cô: “Bộ này thế nào?”Vì không chú ý nên cô trả lời qua quýt: “Được, trông rất phong độ”.Anh nhón chân đi đến bên cô, ngồi xuống rồi hỏi: “Bộ này và bộ xanh thẫm ấy, bộ nào đẹp hơn?”Lương Duyệt nhắm mắt, gật đầu, trả lời một lần nữa: “Bộ này đẹp hơn”Bỗng có tiếng cười vang lên bên cạnh cô, cô mở mắt ra, cố nhìn vào bọ quần áo anh đang cầm trên tay, bỗng nhiên thấy lạnh cả sống lưng, thì ra anh đang mặc bộ đồ màu xanh thẫm lúc trước.Chuyện này, chẳng lẽ là cô mắc bệnh mù màu?Trịnh Hy Tắc vẫn không thay đổi nét mặt, anh khẽ cười và nói: “Bộ màu xanh thẫm đó đúng là rất đẹp, anh đã bảo bọn họ gói cho rồi”.Lương Duyệt cảm thấy áy náy, nhìn theo bước chân anh đi về phía người phục vụ, cô đành nói với theo một câu: “Bộ ấy, bộ anh đang mặc trên người cũng rất đẹp. Anh mặc bộ nào cũng đẹp!”.Tiếng cười không thể kìm nén của mấy nhân viên phục vụ vang lên, ngay cả dáng đi của Trịnh Hy Tắc lúc này cũng trở nên khác thường.Càng nghĩ Trịnh Hy Tắc càng thấy buồn cười, khi cầm lại bộ quần áo đã được gói xong, anh vẫn chưa hết buồn cười.Đây là lần đầu tiên Lương Duyệt khen anh. Tuy nghe ra thì có vẻ rất trẻ con, nhưng anh thực sự cảm thấy rất vui.Anh kéo cánh tay cô, nói: “Đi nào, chúng ta tới mua một ít quần áo trẻ con đi”.Quần áo trẻ con? Lương Duyệt vội vã giằng tay ra, “Này, Trịnh Hy Tắc, anh lại định làm gì thế?”.Anh quay lại, cười đáp: “Anh có nghĩ gì đâu, anh đang nghĩ tới những bộ quần áo trẻ con”.Cô chỉ còn biết nửa cười nửa không, hỏi: “Cho ai cơ?”Trịnh Hy Tắc nhìn cô rất kỹ, đáp: “Bạn của em, Phương Nhược Nhã. Nghe nói cô ấy có thai rồi.” CHƯƠNG 34: CHUYỆN NĂM 2006 (Phần 1)Gần sáu rưỡi chiều, Lư
