The Soda Pop
Nghe nói anh yêu em

Nghe nói anh yêu em

Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210800

Bình chọn: 10.00/10/1080 lượt.

ng những ngày mưa gió.Anh còn nhớ, sau một trận ốm nặng, mẹ anh bị mất vị giác, vì thế mà món mì bà nấu thường mặn nhạt không đều. Nhưng mỗi khi trời mưa, bà vẫn cố gượng dậy nấu cho anh một bát. Mặc dù bà đã thật cẩn thận lấy muối bằng thìa nhưng mì vẫn luôn rất mặn. Anh luôn ăn ngấu nghiến và không bao giờ nói với mẹ về điều đó, vì thế mà bà luôn cứ cho muối như cũ.____ (194)Lúc đó anh đã phát buồn nôn mỗi khi nhìn thấy món mì ấy, nhưng vẫn phải ăn bằng hết, thậm chí là uống cạn cả nước trước mặt mẹ, anh từng nghĩ rằng ăn những bát mì ấy là khó khăn nhất trên đời này. Mãi cho tới khi mẹ anh qua đời, anh mới biết được rằng, trên đời còn có những việc khó khăn hơn rất nhiều.Ở tuổi này rồi mà còn lấy tình yêu làm cái cớ thì quả thực buồn cười. Nếu một cuộc hôn nhân có thể làm nên những ngày tháng êm đềm thì tại sao lại không thể coi nó là mãi mãi? Tình yêu rồi cũng sẽ nhạt phai theo năm tháng, nhưng một nụ cười động viên nhau khi khó khăn cũng có thể được coi là một lời hẹn ước gắn kết trọn đời. Vì thế, anh không cần Lương Duyệt phải nói lời yêu anh, mà chỉ cần cô đi hết cuộc đời cùng anh.Đúng lúc anh đang nghĩ như vậy thì Lương Duyệt quay lại mỉm cười, giơ tay chỉ: “Ở đằng kia có bán cá đấy, anh phụ trách việc mua cá đi”Khi cô cười, không ai nghĩ rằng cô đã hơn ba mươi tuổi, mái tóc được cột túm đuôi ngựa cùng với đôi mắt sáng long lanh, trông cô giống như một cô dâu mới cưới, đôi gò má ửng hồng toát lên vẻ đằm thắm ngọt ngào và thẹn thùng của người lần đầu tiên làm vợ.Đang ngây người ra nên anh không nhìn ngay về phía tay cô chỉ, mà cầm lấy mấy quả cà chua trong tay cô bỏ vào trong túi, rồi đưa tay kéo cô về phía trước.Lương Duyệt bị anh kéo đi vội vã, không kịp bước theo nên loạng choạng và phải chạy lên hai bước mới đuổi kịp. Cô hỏi anh, vẻ không hiểu: “Sao thế?”.Anh cúi đầu, hơi nghiêng mặt để che giấu vẻ ngượng ngùng, đáp: “Không có gì, em chọn cùng đi với anh đi, anh không biết chọn đâu”.Tất nhiên là anh không bao giờ nói với cô rằng, anh vừa bị nụ cười của cô làm cho mất hồn, vì thế nên phải tìm lời để lấp liếm.Lương Duyệt cũng không muốn đôi co với anh. Cô cúi người bên bể cá để chọn, động tác xem ra rất thuần thục, anh đứng bên nói xem vào: “Em để người ta chọn cho, em cũng đâu biết chọn.”“Kỹ thuật chọn cac của em, nói không ngoa, cũng thuộc loại nhất đấy. Anh quên rồi à, những lần aawn cá trước đây đều là do em chọn cả mà.” Rồi cô chỉ vào con cá diếc to nhất, nói với người bán hàng: “Con kia kìa, chắc chắn là nó có trứng”.Người bán hàng khen cô mấy câu, nhưng Trịnh Hy Tắc không nghe rõ, bởi anh chỉ nghe được duy nhất câu nói lỡ lời của cô mà đáng nhẽ không nên nghe thấy.Lương Duyệt đã nhầm anh với một người khác, qua đó anh cũng đã hiểu kỹ thuật chọn cá của cô do đâu mà có.Cô đắc chí quay lại lấy tiền, rồi thả con cá vào trong túi xách, nhướng mày nói: “Thế nào? Đầu bếp còn phải khen em chọn cá giỏi hơn họ đấy”.____ (195)Anh mỉm cười cố giấu tâm trạng: “Đúng thế, đúng là rất giỏi”.Mãi cho đến khi cả hai túi đều chặt căng, Lương Duyệt mới ngừng việc mua bán, cô bảo anh lấy giúp chiếc khăn trong túi áo. Anh đặt túi xuống, rút giấy ra lau cho cô, Lương Duyệt định tránh, nhưng anh nói: “Đứng yên nào, mùi cá tanh lắm, cẩn thận lại dây ra hết người bây giờ.”Cô ngẫm một lát rồi bảo: “Đúng thế, vậy anh lau giúp em, cả kẽ móng tay nữa”.Thế là anh cúi đầu chăm chú lau tay cho côn, cô cũng cúi đầu xuống nhìn vì sợ anh lau không sạch. Mặc dù, giá trị của những bộ quần áo họ mặc trên người không hề nhỏ, người đàn ông rất nổi bật, còn người phụ nữ cũng rất đoan trang, xinh đẹp, vậy mà không hiểu sao hình ảnh ấy của họ và cái chợ ồn ào đã tạo ra ấn tượng về sự hòa hợp rất khó nói thành lời cho tất cả những ai đi ngang qua.Đôi lông mi của Trịnh Hy Tắc ở ngay trước mắt Lương Duyệt, cô cũng bắt đầu cảm thấy cổ họng như bị thít chặt lai, cảm thấy khoảng cách giữa anh và cô quá gần, cô hơi lúng túng, có lẽ là do tính cách hay e thẹn của cô, những lời nói quá ngọt ngào cùng với sự quan tâm chăm sóc quá mức đều khiến cô khó thích nghi. Mặc dù đêm đêm có thể gối kề gối, nhưng nếu tỏ ra âu yếm và quấn quýt với nhau thực sự thì cô lại thấy rất ngượng.Cô rụt tay về nhưng không được, bèn mỉm cười nói: “Được rồi, em đâu có phải trẻ con nghịch bùn đất, việc gì phải lau kỹ thế?”“Anh là thế không phải vì em đâu, mà vì anh lo cho cái bụng của mình, anh sợ nếu lau không sạch mà để em về nhà làm cơm, ăn vào sẽ bị đau bụng.”, anh nói với vẻ rất nghiêm túc.Lương Duyệt phì cười, cảm thấy tâm trạng trở nên rất dễ chịu. Biết rõ ý anh không phải như vậy, nhưng cô thấy vui vì anh ngày càng hành xẻ giống những người bình thường.Lương Duyệt luôn chú ý đến công bằng trong tất cả mọi công việc, tức là người này nấu cơm thì người kia rửa bát, hoặc người này rửa bát thì người kia lau nhà. Nhưng điều khiến cô bất ngờ là, dù nấu cơm hay lau nhà thì Trịnh Hy Tắc cũng làm rất thuần thục, thế là ý định trừng phạt anh của cô một lần nữa bị phá sản.“Anh biết nấu cơm à?” Lương Duyệt cẩn thận buộc chiếc tạp dề ngang người cho anh. Những bông hoa nhỏ củ