Quy sơn tới tìm kiếm tiểu chủ. Lão Sa, chính là ngươi! Ngươi có thừa nhận không?” Nàng chỉ tay vào lão Sa, sắc mặt hắn tái nhợt, hiển nhiên là không lường được nàng lại có dũng khí bực này.
“Vì tiểu sừng này, bọn họ liền nhận định ta là tiểu chủ, dùng ba nghìn lượng bạc muốn mua chuộc ta, nói nếu như ta không đi theo bọn họ, sau này sẽ càng nhiều phiền toái. Ta không muốn mang đến phiền phức cho người nhà, đành phải đi theo bọn họ. Bọn họ nói ta là tiểu chủ, muốn chăm sóc cho ta, đưa ta trở về Bất Quy sơn. Sau đó gặp được năm vị Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, họ nói cho ta là Thiên Sát Thập Phương đã tiêu diệt Thương Nhai thành, muốn ta báo thù và khôi phục gia tộc.”
Nói tới đây, nàng hít một hơi, đè nén chua chát và bi phẫn trong lòng, run giọng nói: “Đúng là ta không có bối cảnh gì, chỉ là một nữ tử rất đỗi bình thường, nhưng điều đó không có nghĩa là ta có thể bị người đùa bỡn, lợi dụng, bị coi như con kiến mà chèn ép! Bất Quy sơn, các ngươi lợi dụng tiểu chủ giả là ta để hòng kết thành đồng mình, hoàn thành vọng tưởng độc đại võ lâm, nhưng bị lão gia tử ở Bạch Dương trang nhìn thấu, may mắn là ngày đó Thiên Sát Thập Phương lại tới đó diệt môn, nếu không bí mật này đã không thể giữ. Sau đó, ta mới biết, ta bị lợi dụng. Thương Nhai thành, có lẽ các ngươi rất cao quý, rất thần bí, nhưng các ngươi cũng không có tư cách bắt ta, hoặc bất kỳ ai khác nhận tai họa này thay các ngươi được!”
Nàng chỉ vào Mỗ Lợi Thác, lạnh nhạt nói: “Ngươi đánh ta một chưởng, lại cố ý để tiểu sừng lại, chính là để cho người khác nghĩ ta là tiểu chủ, để tiểu chủ thật có thể đào thoát. Ngươi nhất định rất đắc ý mưu kế của mình thật xảo diệu, nhưng ta nói cho ngươi biết, ta phỉ nhổ ngươi! Ngươi là đồ vô dụng nhu nhược! Không dám gánh vác vấn đề của mình, lại đem tai nạn đổ lên đầu người vô tội! Đùa bỡn vận mệnh của người khác, các ngươi có lẽ rất đắc ý, nhưng thật xin lỗi, làm các ngươi thất vọng rồi, cho dù ta chỉ là con kiến cũng sẽ không để bị các ngươi bức tử! Trên đời vẫn còn có người cao quý hơn các ngươi, thật mong đến một ngày, người khác cũng nhìn các ngươi như nhìn một con kiến, cho các ngươi nếm thử tư vị của ta bây giờ!”
Nàng vứt tiểu sừng xuống đất, không liếc nhìn hai người kia một cái.
“Những điều muốn nói cũng sắp xong rồi, bởi vì ta không chịu hợp tác cho nên Bất Quy sơn muốn giết ta. Đáng tiếc ta mạng lớn, không làm cho bọn họ được như nguyện, nên hôm nay ta mới có thể còn đứng ở đây, còn có thể nói chuyện! Có thể hôm nay ta không thể đi ra khỏi chỗ này, hoặc ra ngoài rồi cũng sẽ chết, nhưng ta muốn nói, ta rất tự hào! Ta không hề hối hận chút nào về những việc đã làm hôm nay!”
Tiểu Man lấy trong ngực áo ra bản đồ ngũ phương sừng, ném xuống đất: “Đây là bản đồ ngũ phương sừng và kho báu mà cả Bất Quy sơn và Thiên Sát Thập Phương đều muốn có, ta trả lại cho tiểu chủ Thương Nhai thành, mặc khác, Trấn Bắc ngũ phương sừng đã bị chúng ta tìm thấy nhưng hiện tại không có trong tay ta, mà là… ở chỗ một người bạn ta, nhưng hắn đã bị Bất Quy sơn hại chết…”
Nàng nói tới đây, rốt cục không nhịn được rơi lệ, cắn răng nén nghẹn ngào, dừng một chút, lại nói: “Kể từ đây, ta không còn thiếu Thương Nhai thành bất cứ thứ gì nữa. Còn tiền này và châu báu…” Nàng rút hà bao, đổ hết các thứ bên trong ra, đám ngân phiếu trắng cùng một đống trân châu bảo thạch đinh đang lăn ra: “Tất cả đều trả lại cho các ngươi, Bất Quy sơn.”
Nàng giống như đã hoàn thành một việc quan trọng, cất hà bao trống rỗng vào ngực áo xong thì thở dài nhẹ nhõm một hơi, nhìn xung quanh, thấy tất cả mọi người kinh ngạc nhìn mình, chỉ có Liên Y bưng mặt khóc, nàng ha ha cười, vỗ vai nàng: “Ta hiện tại lại là một kẻ nghèo hèn!”
Dưới đài yên tĩnh thật lâu, Nguyên tổng quản của Liễm Phương thành khom người hơi vái chào nàng, lại cười nói: “Cô nương quả nhiên là người hiệp nghĩa, thực khiến người khác phải xấu hổ. Cô nương yên tâm, bắt đầu từ giờ phút này, Liễm Phương thành sẽ bảo vệ an nguy của cô nương, nếu có ai muốn động đến một sợi tóc của cô nương thì trước phải hỏi xem Liễm Phương thành có đồng ý hay không, bất luận là Thiên Sát Thập Phương hay là Bất Quy sơn.”
Sớm có người không nhịn được, xông lên bao vây quanh đám người Bất Quy sơn, Tiểu Man nhất thời không thể tưởng tượng được đám đông nói lên là lên, nàng bị va chạm đứng không vững, lảo đảo suýt ngã. Liên Y vội vàng đỡ nàng, đưa tay ôm chặt nàng. Liên Y vẫn đang khóc, nước mắt làm ướt cả cổ áo Tiểu Man.
Tiểu Man cười, sờ đầu nàng: “Khóc cái gì, nha đầu ngốc! Như vậy không phải nhẹ nhàng sao? Chúng ta thắng cược rồi.”
Liên Y nức nở nói: “Chủ tử, ta xin lỗi… Thật ra ta làm hộ vệ cho ngươi cũng không phải là thật tâm… Gia Luật Văn Giác… là… là cha ta… Hắn an bài ta đến bên cạnh ngươi, tìm thời cơ thích hợp cướp đoạt ngũ phương sừng…” Tiểu Man lắp bắp kinh hãi: “Ngươi nói gì?”
Liên Y buông nàng ra, thấp giọng nói: “Nhưng, ta sẽ không hại ngươi, ta biết ngươi đối với ta rất tốt. Ngươi cả đời là chủ tử của ta.”
Tiểu Man còn định nói nữa, chợt nghe phía trước có người kêu ối một tiếng, rồi nhũn người ngã xuốn