i thật như vậy không, chị Tiểu Trần gật gật đầu xác nhận.
Những người bạn thân ở trước mặt đã lâu cô cũng không có gặp lại, khỏi nói đương nhiên là Hứa Tử Ngư rất vui vẻ rồi. So với nghi thức mà nói, đây cũng giống như tụ hội vậy, Tống Lương Thần mời những người bạn thân thiết nhất tốt nhất của cô mời đến đây, mọi người vừa nói vừa cười, giống như đang trở lại thời còn đi học vậy.
Sau khi trở về nhà, Hứa Tử Ngư cảm thấy hơi chóng mặt, Tống Lương Thần trước sau như một tự thân tự lực phục vụ cô tắm rửa thay quần áo, sau đó bế cô đi ngủ, Hứa Tử Ngư mơ mơ màng màng hỏi :”Lương Thần, vì sao anh lại thích em vậy?”
“Vấn đề này, anh cũng không rõ ràng lắm. Dù sao thì thích chính là thích thôi.”
“Vậy, bắt đầu từ lúc nào?”
Tống Lương Thần suy nghĩ một chút rồi nói :”Có thể là từ lần đầu tiên trông thấy em.”
Đó là lúc tự giới thiêu của năm lớp 11, bản thân là lớp trưởng nên Tống Lương Thần là người đầu tiên lên bục giảng giới thiệu, mở lời giới thiệu chính là :”Tôi tên là Tống Lương Thần”, khi đó Hứa Tử Ngư liền ở dưới chỗ ngồi nâng quai hàm thuận miệng nói một câu :”Lương Thần mỹ cảnh không biết phải làm sao.” Đến đây Tống Lương Thần lạnh lùng nhìn cô một cái, lại thấy cô đã nghiêng người sang híp mắt cười cười nói nói gì với người bạn ngồi cùng bàn rồi. Ngày thu ánh mặt trời chiếu lên má của cô, mặt mày cong cong rất đẹp mang theo hơi thở khói lửa, Tống Lương Thần không thể giải thích vì sao giây phút đó hắn cảm thấy trong lòng như có một tia ấm áp xâm chiếm. Đó chính là lần đầu tiên hắn trông thấy cô.
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Người bạn nhỏ Tống Thiên Thiên mang Cung Nhân Mãtừ nhỏ đã rất khó thu phục, cụ thể là biểu hiện nhiệt tình không cản trở nổi, mọi việc đều dùng đến một từ “Nhanh” để hình dung.
Nói thí dụ như lúc Hứa Tử Ngư mới mang thai được 36 tuần thì đã vội vàng muốn từ trong bụng của cô mà chui ra ngoài, khiến cho ba mẹ đều bị dọa cho sợ hãi ứng phó không kịp, vội vàng chạy tới bệnh viện. Khi đó tinh thần của Tống ba đều loạn cả lên, toàn thân đều run rẩy, giọng có chút không rành mạch mà nói với bác sĩ hãy dùng phương pháp nào an toàn nhất để đỡ đẻ, thời khắc mấu chốt nhất định phải giữ lại người mẹ ( dĩ nhiên những lời như vậy đương nhiên không thể cho bạn nhỏ nghe thấy nha), hoàn toàn quên mất phương án giải phẫu mà hai tuần trước đã quyết định chuẩn bị rồi. Nhưng khi bác sĩ đem dụng cụ giải phẫu vào phòng mổ thì y tá liền sợ hãi kêu lên, nói đầu của đứa bé đã ra rồi.
Người bạn nhỏ Tống Thiên Thiên này vội đến mức không kịp đợi nữa, rất mau nỗ lực mà chui ra để gặp mặt ba mẹ. Vốn dĩ dự sinh bằng phương pháp giải phẫu (c-section), nay lại biến thành sinh thường, trong đó không thể phụ nhận công lao của Tống Thiên Thiên này nha.
Hứa Tử Ngư sợ Tống Lương Thần lo lắng, cô chỉ dám cắn răng mà không dám thốt lên tiếng nào, Tống Lương Thần không nghe thấy tiếng động gì càng thấy sợ hơn, ngồi ở trên ghế đợi mà mồ hôi lạnh lả tả chảy ra. Ông ngoại nhận được tin liền chạy tới, mợ và Giải Triều Chính thì gặp mặt nhau ở đầu hành lang, liếc mắt nhìn nhau sau đó ăn ý vội vàng đi vào trong. Còn chưa kịp trấn an Tống Lương Thần thì đã nghe thấy tiếng khóc của đứa nhỏ rồi.
Y tá ôm đứa bé ra ngoài, nở một nụ cười tươi đang muốn nói lời chúc mừng đã sinh con trai với vị trai đẹp kia, nhưng khi đó Tống Lương Thần vọt đến giống như mũi tên rời khỏi cung vậy, liền đặt câu hỏi :”Cô ấy sao rồi? Vợ của tôi thế nào rồi?”
“Rất tốt, tất cả đều bình thường. . . . . .”
Tống Lương Thần lau mồ hôi, sau đó vội vàng chạy vào phòng sinh, còn đám trưởng bối vừa mới đến thì vội vàng vây quanh Tống Thiên Thiên vừa bị cha Tống xem nhẹ mà khóc oa oa lên.
Vóc dáng của Tống Thiên Thiên không nhỏ, mặc dù bản thân mình đã rất nỗ lực để ra ngoài, nhưng vẫn là khiến cho Hứa Tử Ngư mệt đến ngất ngư luôn, lúc Tống Lương Thần lao vào thì cũng là lúc cô vừa mới ổ định lại hơi thở của mình, cũng không còn hơi sức để nói chuyện nữa.
Tống Lương Thần lôi kéo tay của cô, đưa tay định sờ cánh môi dưới đang sưng đỏ mà rướm máu của cô, nhưng tay còn chưa có chạm đến vết thương thì nước mắt đã ồ ạt nhỏ xuống rồi. Hứa Tử Ngư cố sức đưa tay lên lau nước mắt cho hắn, nhẹ giọng nói :”Đừng khóc, anh xem đi, xem em có lừa gạt anh không?”
“Không có lừa gạt anh, Tiểu Ngư nói chuyện rất có uy tín.”
“Con đâu rồi, có đẹp trai hay không?”
“Còn chưa kịp nhìn. . . . . .”
Tống Thiên Thiên được ông nội bế vào trong phòng thấy cảnh tượng trước mắt, cái miệng nhỏ nhắn bắt đầu móp méo, lại một lần nữa khóc toáng lên.
Tình huống nguy hiểm theo dự đoán không hề xuất hiện, toàn bộ hành trình đều được chuyên gia Văn Đào quan sát cẩn thận, sau đó hắn móc điện thoại di động ra gửi một tin nhắn, trên đó viết :”Mẹ tròn con vuông” .
Chương 74: 【 Ngoại truyện 】 Bạn học Hứa mặc đồng phục học sinh dụ dỗ ( thượng ) . . .
Buổi chiều tháng 4,
