Từ hồi gặp nhau đến giờ, đã ngày nào mà tôi và cậu ấy ngừng châm chích nhau đâu.
Nếu đã khó tránh khỏi lời châm biếm, tốt nhất tôi nên mở miệng chặn cậu ấy trước. Nên bắt đầu từ đâu đây? “Xin lỗi” có được không nhỉ?
Lúc trước nói năng khí thế, suy nghĩ cũng khí thế, giờ bắt tay vào mới thấy mọi thứ thật là nan giải.
Gần sáng trời vẫn mưa lâm râm. Mặt đường không ướt, nhưng dưới ánh sáng mờ nhạt của mặt trời chưa nhô, những chấm nước li ti trên đường cứ như dòng nước bé xíu đang chảy lênh láng.
Mặc áo mưa thì bất tiện, không mặc thì đi lâu ngoài đường sẽ ướt. Với kẻ ưa sự gọn gàng như Phong thì cứ để mặc như thế mà đi ngoài đường cũng chẳng sao. Cùng lắm là cậu sẽ phải giặt cái áo da ướt mèm này.
Mưa rồi cũng dứt, rốt cuộc cũng chỉ đủ làm cho tóc cậu hơi ướt như thể vừa bước ra từ tiệm cắt tóc.
May là chẳng có bóng người nào trên đường, vì mi mắt Phong nặng trĩu đến nỗi mọi thứ đều trở nên nhạt nhòa. Xếp xong đống hành lí cho Thanh Thanh, cậu chỉ muốn nằm vật ra sôfa mà ngủ một giấc cho đã. Nhưng hôm nay là một ngày dài cần phải bước tiếp. Chuỗi ngày mệt mỏi này sắp chấm dứt rồi.
Lúc dừng xe, nhìn lên hai cánh cổng cao vời vợi đang khép kín Phong mới nhận ra chẳng có ai ở nhà, mà cậu lại không mang chìa khóa. Tính quay xe đi nhưng chẳng biết đi đâu, cậu lại dựa lưng vào cổng, bất chấp những giọt nước đang gieo mình vội vã hơn. Cánh cổng sau lưng vốn không được gài từ từ đẩy vào trong…
Cứ như trong truyện cổ tích, có điều cậu phải dụi mắt tới hai lần để chắc chắn mình đang mơ ngủ.
Nhìn đôi giày màu xanh vứt chỏng chơ nơi bậc cửa, Phong mới nhận ra cô gái đang co ro nơi thềm trước nhà. Đầu cô tựa vào con sư tử đá, hơi nghiêng sang một bên như thể đó là cái gối êm ấm vậy.
Hoài Thư đến đây làm gì? Tìm cậu sao? Giữa cậu và cô ấy còn điều gì chưa rõ ràng cần phải giải quyết? Chỉ cần một câu nói thôi – cô không thể ở bên cậu nữa – đã đủ rồi. Cậu tôn trọng quyết định đó, dù nó chẳng dễ dàng tí nào.
Vậy mà giờ Hoài Thư lại ngồi đây, kiên nhẫn đợi cậu đến nỗi ngủ quên trong cái lạnh của đêm mùa đông lất phất mưa. Chiếc áo khoác thun kia đâu đủ ấm, vậy mà cô ấy lại ngủ ngon mới lạ chứ.
Mệt nhoài, Phong bước lên thềm nhà, ngập ngừng xem có nên mở cửa hay không rồi cậu quyết định ngồi xuống bên cạnh Hoài Thư. Dù sao cậu cũng không có ý định vào nhà – đã gần sáng rồi, lại chuẩn bị đi thì vào làm chi cho rách việc. Hơn nữa tiếng kẹt cửa sẽ khiến “công chúa” tỉnh giấc, mà cậu thì chẳng muốn tí nào. Giờ cô ấy mà thức giấc, không chỉ có bầu không khí lóng ngóng giữa cả hai mà cái kế hoạch ngày hôm nay của cậu cũng sẽ vỡ tan như bong bóng xà phòng vừa mới chui ra từ ống hút làm bằng cành đu đủ hồi bé cậu hay chơi.
“Thình thịch”
Âm thanh đều đều ấy khiến cậu liên tưởng đến một đoàn tàu không điểm đến. Những bánh sắt cứ đều đều theo vòng quay của thanh truyền, mỗi giây lại tiến thêm một đoạn…
“Ầm!”
Một rạch sáng trên bầu trời khiến Phong giật mình, vội quay sang bên cạnh. Không hề có động tĩnh gì cả. Chẳng hiểu Hoài Thư đã uống thứ thuốc gì khiến cho cô ấy chìm vào giấc ngủ một cách mê mệt. Một hơi thở dài nhẹ nhàng thoát ra. Bờ vai cô hơi run.
Thời gian ngập ngừng còn lâu hơn thời gian cởi áo khoác. Nhưng cuối cùng, cậu cũng choàng áo lên người Hoài Thư.
– Bé ngoan, ngủ đi…
Tiếng hát trầm bổng của cậu loãng trong tiếng mưa, tan dần vào màn đêm mờ mờ.
Trời sắp sáng rồi. Khi những đám mây kia tách ra và cuốn theo gió cũng là lúc cậu phải đi.
Thoáng ngập ngừng, Phong lấy lại cái áo của mình. Cậu nhẹ nhàng đến nỗi ngay cả thở mạnh cũng không dám, chầm chầm kéo lớp vải để người đối diện không cảm giác được sự thay đổi.
Một mùi thơm nhè nhẹ bao lấy quay người khi cậu khoác áo trở lại. Hơi ấm vẫn còn nguyên vẹn. Có phải cậu tự tưởng tượng ra cảnh chia xa, hay thực sự có hương thạch thảo thoang thoảng trong bầu không khí?
Nhắm mắt thật chặt, Phong bắt bản thân cưỡng lại cái ý muốn tiếp tục ngồi lại bên Hoài Thư, ném phăng việc trước mắt sang một bên. Cậu sẽ chờ cho đến khi cô tỉnh dậy, và nhận ra người đầu tiên nhìn thấy khi mở mắt là cậu. Rồi cậu sẽ lắng nghe cô ấy lúng túng giải thích lí do đến đây tìm cậu.
Cố dằn lòng, Phong bước ra ngoài màn sương xám đục của buổi ban mai.
** ***** ****
Đưa cho bà Thành cốc nước, Tuấn ngồi xuống chiếc ghế bên cửa sổ, định bụng chợp mắt tí.
Hôm qua phải giải quyết một đống việc đến nửa đêm, vậy mà sau khi nhận cuộc gọi từ Anh Thư, anh lại gạt phắt ý định sẽ tranh thủ ngủ trước khi trời sáng để làm thêm việc của ngày hôm nay. Tờ mờ sáng anh có mặt ở bến xe, và giờ thì lại ở trong bệnh viện.
Chưa có ai khiến anh phải lao đao đến vậy.
– Bàn ở nơi kín đáo cũng được, nhưng phải có không gian ấm cúng một tí. Dạ.. Cái đó khỏi. Cạnh piano được không chị? Ok. Thực đơn em sẽ quyết định sau. Ừm… Cẩm chướng màu vàng. Ok.
Anh Thư cúp điện thoại, dụi đầu vào Tuấn đang đứng phía sau mình.
-Em mệt quá. Mất cả một đêm mỏi miệng để năn nỉ má, rồi phải bày mưu tính kế sao cho mọi thứ thật tự nhiên, rồi thì căng óc tìm nhà hàng…
– Chà, tội nghiệp bé con – anh quàng tay quanh cô – em vất