80s toys - Atari. I still have
Năm tháng vội vã

Năm tháng vội vã

Tác giả: Cửu Dạ Hồi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329813

Bình chọn: 10.00/10/981 lượt.

ảnh hưởng của xã hội lớn hơn rất nhiều so với sự ảnh hưởng của suy nghĩ cá nhân.Sau khi li hôn, Phương Hồi đã theo ba, thỉnh thoảng lại sang ở với mẹ mấy ngày. Mặc dù cô không muốn thừa nhận ba mình là người nhu nhược, nhưng thực ra cũng hiểu mình đã đứng ở bên yếu thế. Cô cảm thấy ba cần cô hơn, mất đi một gia đình trọn vẹn, đối với cô, giàu có hay nghèo hèn đều không còn nghĩa lí gì cả. Hơn nữa, cô vẫn có phần nào trách mẹ, bất luận xuất phát từ lí do gì, kết quả vẫn là vì tiền mà mẹ đã bỏ rơi cô.Tôi cảm thấy tính cách đặc biệt của Phương Hồi là do những vấn đề này trong cuộc sống tạo nên. Tuy nhiên, với tư cách là một kẻ bàng quan, một người đã trưởng thành như tôi có thể nhận ra những điểm này, còn đối với Trần Tầm – chàng trai hồi đó vừa mới trải qua sinh nhật lần thứ 16, tôi nghĩ chắc cậu vẫn chưa thể hiểu. Chưa thể hiểu nên không thể quan tâm, không thể quan tâm sẽ vô tình gây tổn thương, vô tình gây tổn thương sẽ khiến cả hai trở nên xa cách hơn. TẬP 1 – PHẦN 4: ĐỒNG HÀNH (35)Và cũng có thể, sự nông nổi, bồng bột của tuổi trẻ đã khiến họ rơi vào vòng tuần hoàn xấu.Buổi tập múa ngày hôm đó, Trần Tầm cứ để đầu óc tận đẩu tận đâu, cậu theo dõi Phương Hồi rất sát, buổi tập vừa kết thúc là chạy ngay đến chỗ cô.“Lát nữa đi cùng nhé!”. Trần Tầm nói với vẻ ngượng ngùng: “Tổ chức sinh nhật cho tớ”.Phương Hồi không nói gì, câu nói của Trần Tầm lúc sáng khiến cô thấy hơi buồn, nhưng dù gì thì hôm nay cũng là ngày sinh nhật của Trần Tầm, cô cũng không muốn để cậu mất vui. Nếu nói năm ngoái bọn họ xảy ra chuyện thì cô sẽ rụt rè lựa chọn việc chia tay để chấm dứt mọi chuyện. Nhưng năm nay cô lại không hạ được quyết tâm này, không phải vì cô đã trở nên dũng cảm, có thể gánh chịu mọi chuyện, mà vì cô đã trở nên nhút nhát hơn, nhút nhát đến mức không dám ra đi, chỉ sợ để mất.“Hôm qua tớ đã sắp xếp ổn thỏa hết rồi, nhưng không thể nào tìm được cậu… Tớ sốt một vô cùng, thực sự không yên tâm. Phương Hồi, từ nay trở đi, bất luận đi đâu, cậu cũng phải để cho tớ tìm được cậu nhé?”. Trần Tầm nhìn cô, càng nói càng ấm ức hơn.“Còn cái này… tớ đã nhặt lên hết rồi. Tớ rất thích, về nhà tớ sẽ rửa sạch, tớ sẽ giữ mãi… tớ…”. Trần Tầm xòe tay ra, trên tay cậu là mấy hạt vòng viết dòng chữ “Chúc mừng sinh nhật Trần Tầm”, vì nắm trong tay khá lâu nên mồ hôi lòng bàn tay đã làm cho sạch hơn.“Ừ”. Thấy vậy, Phương Hồi có vẻ cũng đã mềm lòng hơn, cô gật đầu nói: “Thế thì về nhà mẹ tớ với tớ trước đã nhé, tớ lấy ít đồ, tối nay tớ không ở đó nữa”.“Ừ! Để tớ chở cậu!”. Trần Tầm vui vẻ nói.Trên đường, hai đứa vẫn chưa làm lành được hẳn với nhau, cả hai đều không nói gì, đạp xe rẽ mấy lần là đến ngoài Triều Dương Môn.Trần Tầm hỏi: “Nhà mẹ cậu ở đây à?”.“Ừ, từ đây rẽ vào là đến!”. Phương Hồi vỗ vào lưng cậu nói.Con đường đó ngay cạnh siêu thị Hoa Phổ, đột nhiên Trần Tầm sực nhớ ra phản ứng đặc biệt của Phương Hồi trong lần đi du xuân đó, cậu liền hỏi: “Lần trước bọn mình đến đây mua đồ ăn, có phải cậu nhìn thấy mẹ cậu hay không?”.Phương Hồi sững người ra một lát rồi nói: “Ừ…”“Tớ cũng nghĩ chỉ ở bên kia đường, tại sao cậu lại không đi! Nhưng gặp mẹ cậu cũng có sao đâu”. Trần Tầm nói.“Tớ không muốn để mẹ tớ nhìn thấy, rẽ trái, đến rồi”. Phương Hồi bình thản nói.Trần Tầm xuống xe, nhìn khu nhà ở cao cấp trước mặt với vẻ sửng sốt: “Ở đây hả?”. TẬP 1 – PHẦN 4: ĐỒNG HÀNH (36)“Ừ, cậu đợi tớ một lát, tớ sẽ ra ngay!”. Phương Hồi nhảy xuống xe nói.Hồi đó hầu hết người Bắc Kinh còn chưa bao giờ nghe nói đến nhà liền kề hai tầng, trong khi khu nhà mà mẹ Phương Hồi ở, chính là hoa viên Cự Long, tất cả các ngôi nhà đều là nhà liền kề hai tầng. Trần Tầm nhìn khu nhà ở cây cối xanh mát và đám trẻ con nước ngoài chạy ra chạy vào, bất giác cũng phải than thầm về sự cách biệt của cuộc sống. Cậu chưa bao giờ nghĩ rằng mẹ Phương Hồi lại giàu có như vậy, nhìn Phương Hồi sẽ không thể phát hiện ra. Cậu không thể lí giải tại sao Phương Hồi lại không kể với cậu, cậu cảm thấy có tiền không có gì là xấu, thực sự không cần thiết phải giấu giếm.Một lát sau, Phương Hồi đeo ba lô đi ra, Trần Tầm đạp xe đi một đoạn ngắn, cô vừa ra liền nhảy ngay lên xe, giờ cô đã quen với việc này.“Bọn mình đi đâu vậy? Sao không gọi Lâm Gia Mạt và mọi người?”. Phương Hồi hỏi.“Đến công viên Địa Đàn trượt băng, bọn mình không đi với bọn họ, năm nào tớ cũng tổ chức sinh nhật với đám Đường Hải Băng, phải nhanh lên một chút, chắc bọn họ đến rồi đấy”.“Hả?”. Phương Hồi sửng sốt hỏi.“Không sao! Cậu cứ yên tâm, tớ đã nói với bọn họ rồi, bọn mình đã đến với nhau thì bọn họ sẽ không làm gì đâu. Sau này, tớ muốn cậu luôn cảm thấy rằng cậu giống với tất cả mọi người! Không có chuyện gì mà cậu phải sợ cả! Nhưng mà cậu không được giấu tớ chuyện gì nữa đâu đấy!”.“Tớ không biết trượt băng…”“Tớ sẽ dạy cậu!”.“Tớ…”.“Ngồi chắc nhé! Tớ tăng tốc đấy!”.Trần Tầm đạp xe như bay, Phương Hồi ngồi sau không nói thêm gì nữa. Thật ra trong lòng cô thực sự không muốn, thực sự không muốn gặp lại Đường Hải Băng nữa, vì chỉ cần gặp lại, hai người đều sẽ nhớ đến chuyện cũ, chắc chắn điều này sẽ không vui vẻ gì. Nhưng thấy Trần