thế!”. Kiều Nhiên vỗ vai cô: “Đi thôi”.Phương Hồi lắc đầu, cô đang chuẩn bị dắt xe đi thì đột nhiên dừng lại.“Sao vậy?”. Trần Tầm đứng sau cô hỏi.“Không sao… Các cậu đi đi, tớ không đi đâu”. Phương Hồi lại hạ chân chống xuống.“Hả? Sao vậy? Ở ngay bên kia đường thôi mà, cũng không xa đâu”. Lâm Gia Mạt thắc mắc.“Ừ, tớ không đi đâu, còn phải đưa số đồ này về nhà bà tớ nữa”. Phương Hồi kiên quyết từ chối.“Thế cũng được, Triệu Diệp, mọi người đi đi, bọn tớ chở đồ về nhà bà Phương Hồi”. Kiều Nhiên liền tiếp lời.Trần Tầm nhìn với vẻ thắc mắc, bên cạnh sạp báo đó chỉ có một chiếc xe đang đỗ, cũng không có gì là bất ổn.“Cậu sao vậy?”. Trần Tầm hỏi nhỏ.“Không sao”. Phương Hồi cười gượng trả lời.Hôm đi du xuân, mọi người đến nhà bà Phương Hồi tập hợp trước. Lâm Gia Mạt mặc một chiếc áo màu mười giờ và chiếc quần bò ống loe, rất thời trang. Còn Phương Hồi thì mặc chiếc áo phông trắng và quần bò bình thường, nhìn từ xa như học sinh cấp hai. Thấy không còn sớm nữa, đằng nào thì lát nữa cũng chơi cùng nhau, cả đám cũng không còn phân biệt của ai vào của ai nữa, đám con trai liền nhét đồ ăn vào ba lô của mình rồi đạp xe đến trường. TẬP 1 – PHẦN 4: ĐỒNG HÀNH (8)Trên đường đi, bạn bè chơi rất nhiều trò, nhóm thì chơi bài, nhóm thì xem bói bằng tú lơ khơ, có nhóm lại nghe nhạc, nóc xe như muốn bật tung lên.Đến Hắc Long Đàm, cô chủ nhiệm dặn dò mấy câu rồi giải tán để mọi người hoạt động tự do. Nhóm Trần Tầm rất phấn chấn, Lâm Gia Mạt lại muốn đuổi theo khối 11 đi trước, đi một lát đã vượt lên đầu đoàn. Họ không để ý nhiều đến cảnh vật trên đường, trong mắt họ, các hồ lớn hồ nhỏ đó đều chỉ là những vũng nước, điều khiến bọn họ vui hơn cả vẫn là người đi bên cạnh. Chắc là niềm vui thời học sinh cũng chỉ đơn giản như vậy, mấy động tác, mấy câu đùa đã đủ khiến mọi người vui cả ngày.Triệu Diệp ngắt một chiếc lá kẹp vào ngón tay rồi đưa lên miệng thổi, tiếng kêu khá to và rất khó nghe. Lâm Gia Mạt bịt chặt tai mắng: “Triệu Diệp! Cậu đừng học hót theo chim nữa, cẩn thận lát nữa lại gọi cả diều hâu đến đấy!”.“Triệu Diệp? Triệu Diệp trốn ở đâu nhỉ?”. Trần Tầm giả vờ tìm bốn xung quanh, nói.“Ê nhóc! Ngươi nói thế có nghĩa là gì?”. Triệu Diệp chống tay lên một tảng đá lớn nói.“À! Hóa ra là ở đó! Ông lại đây mau, đến tôi cũng không phát hiện được ra ông nữa! Đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng đứng cạnh tảng đá đen, màu sắc na ná nhau, khó tìm lắm!”. Trần Tầm vẫy tay nói.“Vớ vẩn!”. Triệu Diệp cúi xuống, té nước về phía Trần Tầm.Tiện đà, Trần Tầm liền kéo ngay Phương Hồi đang đứng cạnh xuống, Phương Hồi lỡ đà, giẫm ngay xuống khe suối bên cạnh.“Đừng đùa nữa! Mau lên đi!”. Kiều Nhiên sốt sắng đưa tay ra.Phương Hồi ngần ngừ một lát, cuối cùng vẫn nắm tay Kiều Nhiên, giẫm chân vào một tảng đá và leo lên.“Cậu không sao chứ?”. Trần Tầm vội đỡ cô hỏi.“Ôi! ướt cả quần rồi này!”. Lâm Gia Mạt vừa chỉ tay vừa nói.“Xin lỗi nhé! Hay là cậu mặc của tớ?”. Trần Tầm đan hai tay vào nhau nói.Phương Hồi liền lườm cậu ta một cái rồi nhìn xuống quần mình với vẻ ngán ngẩm.“Mấy giờ rồi nhỉ?”. Đột nhiên Lâm Gia Mạt hỏi.“Hai rưỡi”. Kiều Nhiên xem đồng hồ đáp lại.“Không phải ba giờ tập hợp đó sao? Bọn mình phải nhanh lên mới được”. Lâm Gia Mạt nói.“Hả? Kiểu gì Phương Hồi cũng phải phơi cho ráo chứ! Quần còn đỡ, giày mà ướt đi khó chịu lắm!”. Kiều Nhiên lắc đầu nói.“Thế này nhé! Trần Tầm ở lại với Phương Hồi, bọn tớ về trước để nói với cô chủ nhiệm một tiếng!”. Lâm Gia Mạt đeo ba lô lên nói. TẬP 1 – PHẦN 4: ĐỒNG HÀNH (9)“Hả?”. Mọi người sửng sốt nhìn cô.“Ai bảo cậu ấy kéo Phương Hồi xuống nước!”.Lâm Gia Mạt cười ranh mãnh nói.“Thôi được! Tớ ở lại với Phương Hồi, các cậu đi trước đi, lát nữa bọn tớ sẽ đuổi theo!”. Trần Tầm rất hiểu ý.“Không… không cần đâu”. Phương Hồi nói với vẻ ngại ngùng.“Thôi cứ thế đi! Không đi bọn mình sẽ muộn mất!”. Triệu Diệp đứng dậy, phủi bụi trên quần, nói.“Lát nữa gặp nhau nhé!”. Lâm Gia Mạt nháy mắt với bọn họ.Đợi ba đứa đi khuất rồi, Trần Tầm liền ngồi xuống gần Phương Hồi, cậu túm lấy gấu quần cô và ra sức vắt. Tự nhiên Phương Hồi lại thấy căng thẳng, chân cứng đờ.“Cứ thoải mái đi, tớ đâu có ăn thịt cậu đâu!”. Trần Tầm vỗ vào đầu gối cô, nói.Phương Hồi hậm hực đá cậu một cái, nói: “Cậu thì nghiêm chỉnh gì!”.“Kiều Nhiên nghiêm chỉnh, để cậu ta ở lại với cậu!”. Trần Tầm tránh, liếc cô nói.“Sao cậu lúc nào cũng Kiều Nhiên, Kiều Nhiên vậy, tớ đâu có khen cậu ấy đâu”. Phương Hồi cười nói.“Cậu thử xem xem, trên đường đi, lúc thì cậu ta khoác ba lô hộ cậu, lúc lại kết vòng hoa cho cậu… ân cần quá đấy! Vừa nãy còn kéo cậu lên nữa”.“Người ta kéo tớ lên, còn cậu thì chẳng chịu kéo tớ, lại còn đẩy tớ xuống nữa”.Trần Tầm im lặng một lát rồi nói: “Tớ thấy hay là nói cho Kiều Nhiên biết chuyện của bọn mình đi”.“Hả?”.“Tớ cứ có cảm giác… hình như cậu ấy cũng rất thích cậu”.“Làm… làm gì có…”“Tớ biết cậu cũng cảm nhận được điều đó, cứ mỗi lần cuống lên là cậu lại nói lắp”. Trần Tầm nhặt một viên đá lên liệng xuống nước.“Thế thì cậu cứ nói đi…”. Phương Hồi cúi đầu xuống nói.“Thôi, không phải cậu không muốn để người khác biết đó sao”. Trần Tầm đứng dậy, hít m