Disneyland 1972 Love the old s
Năm tháng vội vã

Năm tháng vội vã

Tác giả: Cửu Dạ Hồi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326870

Bình chọn: 9.00/10/687 lượt.

nhau, lãnh đạo chỉ đâu ta đánh đấy, không phải cũng giống đám thuế vụ đó sao? Ta có ưu điểm của ta, ta học nhanh, biết sáng tạo, chắc chắn một ngày nào đó ta sẽ vượt mặt bọn họ, một ngày nào đó ta sẽ trở thành nhân tài của xã hội, một ngày nào đó ta sẽ có sự nghiệp của riêng mình! Trương Nam! Tôi ủng hộ ông! Vì sự dũng cảm và những theo đuổi của ông! Cạn đi!”. Trần Tầm nâng chén lên nói.Những điều cậu nói đã khiến mọi người cảm thấy máu nóng trong người sôi sục, ngay cả Phó Vũ Anh – người từ nãy đến giờ đòi ăn sữa chua cũng bắt đầu uống rượu, tôi nghĩ thế hệ thanh niên hơn hai mươi tuổi như chúng tôi chắc chắn sẽ không thua bất kì ai.Kết quả là hôm đó chúng tôi cũng hơi quá chén, Phó Vũ Anh say khướt, ngã gục xuống người tôi, vừa nôn vừa khóc và nói: “Trương Nam… em không muốn anh đi, không muốn anh đi…”.Tôi cười buồn rồi đỡ cô nàng dậy, thầm nghĩ bụng lại dính vào oan nghiệt nữa đây! Trần Tầm cũng đã ngà ngà say, cậu ta gọi taxi cho chúng tôi, cùng tôi khiêng Phó Vũ Anh lên xe. Trước khi tôi lên xe, Trần Tầm ôm tôi nói: “Sau khi đi làm tôi chỉ chấm mỗi mình ông, có việc gì nhớ gọi điện thoại cho anh em! Chắc chắn sẽ không từ chối đâu!”.Tôi liền cười và thụi cậu ta một cái, nói: “OK! Đừng quên anh em nhé!”.Cậu ta vẫy tay nói: “Thôi! Đừng nhiều lời nữa, đi thôi! Giao bạn Vũ Anh cho ông đó nhé!”.Tôi đành phải gật đầu, trước khi xe taxi chạy, tôi ngoảnh đầu lại nhìn theo chiếc bóng cô độc của Trần Tầm, đột nhiên chợt nghĩ không biết có nên kể chuyện về Phương Hồi cho cậu ta hay không.2Đến khi gặp lại Trần Tầm đã là mùa thu năm 2007, lúc đó chúng tôi đều đang trên chặng đường lập nghiệp rất gian nan, hẹn nhau mấy lần mới chọn được một buổi đi ăn cùng nhau. TẬP 2 – PHẦN 9: VỘI VÀNG (4)Chúng tôi chọn một nhà hàng không lớn lắm, gọi một ít thức ăn và bia, vừa ăn vừa chuyện trò, Trần Tầm mới đi công tác Tân Cương về, người đen và gầy, cậu ta tung cho tôi một cây thuốc lá và nói: “Không biết mua quà gì cho tổng giám đốc, thôi hút thử thuốc lá Tân Cương xem thế nào”.“Thôi ngay cái giọng đó đi!”. Tôi cười và vỗ vai cậu ta nói: “Tổng cái đếch gì! Ông đã gặp ông tổng nào không có nổi một thằng quân chưa?”.“Thế card visit của ông in gì mà kinh thế?”.“Giờ đâu chẳng vậy, không giám đốc thì cũng là trợ lí, tóm lại không ai là dân thường cả! Ông thế nào? Thi CPA qua được mấy môn rồi?”.“Bốn môn, năm nay thi luật thuế, năm ngoái tôi thi rồi nhưng bị thiếu ít điểm, haizz! Còn ông ổn không?”.“Cũng tạm, vẫn thế”. Tôi chạm cốc với cậu ta và nói.“Nghe nói giai đoạn vừa rồi cổ phiếu tăng vù vù, kiếm ác hả? Đủ mức phải nộp thuế cá nhân chứ? Em Vũ Anh của ông đã khai với tôi từ lâu rồi, tôi còn định nhờ ông mua ít quỹ gì đó”. Trần Tầm ranh mãnh nhìn tôi nói.“Haizz! Đúng là đàn bà…”. Tôi cau mày nói:“Đừng nghe cô nàng nói linh tinh, tôi chỉ tặng nàng ta một thẻ tín dụng thôi mà. Nếu ông có tiền mà không sợ tôi hại thì cứ gọi điện, tôi đầu tư giúp. Thôi đừng nói chuyện của tôi nữa, ông thế nào? Chưa có bông hoa nào lọt vào đôi mắt ranh của ông hả?”.“Chưa! Tôi đoán chắc phải độc thân vài năm nữa!”. Trần Tầm mỉm cười nói.“Nói thật nhé, nếu Phương Hồi quay về thì ông nghĩ bọn ông có đến được với nhau nữa hay không?”. Tôi hỏi thăm dò, mấy hôm trước gặp Aiba trên MSN, cô nàng nói với tôi rằng Phương Hồi đã về nước, tôi liền nhớ ngay đến Trần Tầm nên mới hẹn gặp cậu ta.“Biết nói thế nào nhỉ”. Trần Tầm uống một ngụm bia rồi nói: “Trong những tháng ngày đẹp nhất của đời tôi, Phương Hồi luôn ở bên tôi. Chỉ cần cúi đầu xuống là nhìn thấy chiếc xoáy trên đầu nàng, chỉ cần nhấc tay lên là với được mép áo nàng, đến giờ tôi vẫn còn nhớ nàng dùng loại dầu gội đầu Phiêu Nhu, thơm thoang thoảng. Phần lớn kí ức của tôi đều có nàng, hồi đó ngày nào bọn tôi cũng ngồi cùng lớp, cùng đọc một cuốn sách, cùng làm một đề thi, cùng đi trên một con đường, cùng nhau đến tận sau này, bây giờ nhớ lại vẫn thấy lưu luyến, có một cô gái như thế ở bên cạnh mình thật là hạnh phúc… Nhưng hiện tại những ngày tháng đó của bọn tôi đã kết thúc rồi, Phương Hồi cũng đã xa tôi và đến vùng đất xa xôi đó. Tôi nghĩ không phải là chuyện khả năng hay không khả năng nữa, mà là bọn tôi không thể quay trở lại được nữa”.“Thế ông còn nhớ Phương Hồi không?”.“Không nhớ mấy, nhưng mãi mãi lưu giữ trong lòng”. Trần Tầm uống cạn số bia còn lại trong cốc.Cả hai chúng tôi đều im lặng một lát, thực ra lúc hỏi Trần Tầm, bản thân tôi cũng đang nghĩ về vấn đề này, tôi có còn nhớ Phương Hồi không? Còn chơi thân được với cô nữa không? Dường như câu trả lời của tôi giống như Trần Tầm, chúng tôi không thể quay về với ngày xưa nữa, sau khi xa nhau, chúng tôi đều sẽ phải tiếp tục có cuộc sống riêng của mình, và trong đó có lẽ sẽ không còn ai xuất hiện nữa. Nhưng điều này không có nghĩa rằng đã quên, tôi nghĩ chúng tôi đều lưu giữ hình ảnh của nhau trong trái tim minh, vì đó là dấu ấn tuổi xuân của chúng tôi, là những kỉ niệm đẹp nhất trong cuộc đời. TẬP 2 – PHẦN 9: VỘI VÀNG (5)Tôi lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, trong màn đêm, chiếc xe đẩy bán khoai nướng đó đã thu hút tôi, bên cạnh có chiếc Passat đang đỗ,