Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Năm tháng vội vã

Năm tháng vội vã

Tác giả: Cửu Dạ Hồi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329113

Bình chọn: 9.5.00/10/911 lượt.

không ngờ lại thần kì như vậy! Có duyên quá!”. Trần Tầm cũng bắt chước cô, lấy tay che miệng nói.Thẩm Hiểu Đường nằm sấp xuống bàn cười, Trần Tầm nhìn cô cũng bật cười, mọi phiền muộn với Phương Hồi trước đó dường như cũng đã tiêu tan.Bọn họ lại chuyện trò vui vẻ thêm một lát nữa, sinh viên vào ăn cơm đã đông dần lên, Trần Tầm nhìn thấy Vương Thâm Chiêu mua cơm tối, đang bê khay tìm chỗ ngồi, Trần Tầm vội đứng dậy vẫy tay gọi cậu ta, nhìn thấy Thẩm Hiểu Đường, Vương Thâm Chiêu tỏ ra hơi do dự, nhưng vẫn bê khay đi tới.“Đây là anh cả của phòng bọn tớ, bạn Vương Thâm Chiêu, đây là hoa khôi của khoa tài chính của trường mình, bạn Thẩm Hiểu Đường”. Trần Tầm giới thiệu hai người với nhau. TẬP 2 – PHẦN 7: GẶP GỠ (32)Vương Thâm Chiêu hiền lành gật đầu, Thẩm Hiểu Đường vỗ nhẹ Trần Tầm một cái rồi nói: “Đừng nói linh tinh, hoa khôi gì chứ”.“Nói cậu là hoa khôi của khoa còn là hạ thấp cậu, người như cậu, chắc chắn phải là hoa khôi của trường mới đúng!”.Trẩm Hiểu Đường đỏ bừng mặt quay đầu đi, cô nhìn thức ăn trong khay của Vương Thâm Chiêu thắc mắc: “Cậu ăn mấy lạng cơm vậy? Chỉ có một món thức ăn, có đủ không?”.“Hai lạng cơm, đủ rồi”. Vương Thâm Chiêu không ngẩng đầu lên.Thẩm Hiều Đường cau mày nhìn món bắp cải xào trong khay cơm của Vương Thâm Chiêu, bèn đẩy khay cơm của mình ra trước, gạt một ít thịt viên sang cho cậu nói: “Ăn cùng nhau nhé! Cậu nếm thử món thịt viên xem, ngon lắm!”.Vương Thâm Chiêu lắc đầu với vẻ căng thẳng, Thẩm Hiểu Đường liền dừng tay lại, ngại ngùng nói: “Tớ xin lỗi! Tớ lại lấy đũa của tớ gắp, thế cậu đừng ăn chỗ tớ đã gắp vào mà tự gắp từ khay của tớ nhé!”.Vương Thâm Chiêu vội vàng nói: “Không sao, không sao đâu! Tớ không có ý đó đâu!”.“Ừ”. Thẩm Hiểu Đường nở một nụ cười yên tâm.Trần Tầm biết gia cảnh nhà Vương Thâm Chiêu không khá giả nên cũng ngại thể hiện sự giúp đỡ ngây thơ như Thẩm Hiểu Đường đối với cậu ta. Trần Tầm đứng dậy nói: “Tớ đi mua thêm ít thức ăn! Vẫn hơi đói!”.“Không cần đâu Trần Tầm! vẫn còn nhiều thức ăn mà!”. Vương Thâm Chiêu kéo cậu lại nói.“Đại ca! Em mua cho Thẩm Hiểu Đường mà, đại ca chẳng tạo cơ hội giúp anh em gì cả!”. Trần Tầm cười cười nói.Vương Thâm Chiêu vội buông tay ra rồi lại cười hiền lành, Thẩm Hiểu Đường chống tay dưới cằm nhìn theo bóng Trần Tầm hỏi: “Đại ca, tớ cũng gọi cậu là đại ca nhé? Sao nghe giống xã hội đen nhỉ?”.Vương Thâm Chiêu bẽn lẽn trả lời: “Ừ, gọi thế nào cũng được. Bọn họ đều gọi tớ là đại ca, tớ cũng quen rồi”.“Tớ hỏi lén cậu nhé! Cậu đừng nói với Trần Tầm, cậu thấy Trần Tầm là người thế nào?”. Thẩm Hiểu Đường hỏi với bí ẩn.“Ừ… rất thông minh, là người tốt!”. Vương Thâm Chiêu nghĩ một lát rồi nói.“Ừ! Cậu cũng là người tốt!”. Thẩm Hiểu Đường cười rất vui vẻ.Thực ra không phải Phương Hồi cố tình tắt máy, điện thoại của cô hết pin, quay về cô liền sạc pin ngay. Trước giờ ăn tối, gần như cô theo dõi liên tục điện thoại trong phòng, nhưng cái điện thoại đỏ cũ kĩ đó không hề phát ra tiếng chuông mà cô mong đợi.“Phương Hồi, sao cậu không đi ăn với Trần Tầm”. Lí Kì vừa soi gương chải đầu vừa hỏi.“À… giờ học của bọn tớ không giống nhau, không khớp được thời gian, nên…”. Phương Hồi trả lời với vẻ ngại ngùng, cô cũng cảm thấy đây không phải là lí do gì chính đáng, rồi cô lại bổ sung thêm: “Phòng bọn họ cũng đi ăn cùng nhau như phòng bọn mình”. TẬP 2 – PHẦN 7: GẶP GỠ (33)“Ừ, thôi bọn mình đi đi!”. Lí Kì tết tóc lệch rồi lại soi gương, quay đầu sang nói với Lưu Vân Vi đang nằm dưới giường: “Vân Vân, cậu đi ăn không?”.“Có!”. Lưu Vân Vi ngồi bật dậy nói: “Đói quá, ngày nào buổi trưa tớ cũng chỉ ăn cơm, tối đến một quả táo hoặc cà chua dưa chuột, tớ không thể chịu được nữa! Giảm béo khổ sở quá”.“Thế thì đừng giảm nữa!”. Tiết San xuống giường nói.“Đúng vậy, cậu cũng có béo đâu”. Lí Kì bước đến véo vai cô nói.“Không được, còn cách mục tiêu mà tớ đặt ra hơn hai kí nữa, nhất định tớ phải giảm xuống dưới năm mươi kí, không thể để thua Tiết San, cậu ấy đã giảm được năm kí rồi! Tớ mới được bốn!”. Lưu Vân Vi chu môi nói.“Nhưng hôm nay tớ vẫn ăn táo, cậu có chịu được không?”. Tiết San lôi ra một quả táo đưa đi đưa lại trước mặt cô nói.“Hả! Ghét quá! Hôm nay tớ ăn, ngày mai sẽ không ăn sáng nữa!”. Lưu Vân Vi đẩy cô ra và kéo Lí Kì đi nói: “Đi thôi đi thôi! Đi ăn đi thôi! Tớ đói không chịu nổi nữa rồi”.Lúc đám Trần Tầm ngồi ăn cơm trên tầng hai của nhà ăn, Phương Hồi, Lí Kì và Lưu Vân Vi cũng đến nhà ăn. Gần như là cùng lúc, bọn họ cùng nhìn thấy Trần Tầm vừa mua thức ăn xong và đang bước về phía Thẩm Hiểu Đường. Ngay lúc đó, Phương Hồi không cảm thấy ghen hay buồn, mà là vô cùng ngượng ngùng, xấu hổ. Cô nhớ lại lời mình vừa nói với đám bạn trong phòng rằng vì giờ học không khớp nên không đi ăn cơm được với Trần Tầm, lúc này cả hai người đồng thời xuất hiện trong nhà ăn, mặc dù không phải là cố tình lừa mọi người, nhưng vẫn cảm thấy vô cùng khó xử vì lời nói dối đã bị vạch trần.“Chắc là… có chuyện gì cần trao đổi”. Lí Kì nhìn sắc mặt nhợt nhạt của Phương Hồi, cố gắng ai ủi một câu.“Chính là cái cậu đó! Đợt tập quân sự, tớ đã nhìn thấy cậu ta!”. Lưu Vân Vi không giấ