Old school Swatch Watches
Năm tháng vội vã

Năm tháng vội vã

Tác giả: Cửu Dạ Hồi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211283

Bình chọn: 10.00/10/1128 lượt.

ày? Tôi vun vào cho anh mà anh còn không biết điều, thật đúng là làm phúc phải tội! Hơn nữa, chị em chúng tôi ôm nhau thì có sao? Ôm anh mới là nguy hiểm, không cẩn thận hôm nào anh lên đạn, thú tính nổi lên…”. Aiba càng khoác tay chặt hơn, nhìn tôi với vẻ thách thức nói.“Biến đi! Đi theo cô mới là không yên tâm! Phương Hồi nhà chúng tôi không phải là chị em với cô! Cô mau đi tìm Yoshiyuki đi”. Tôi kéo Phương Hồi về phía mình, cô khẽ giãy ra một chút rồi không nhúc nhích nữa.Chúng tôi vừa cười đùa vừa xuống cầu thang, tôi còn sang chào cả anh chàng Hàn Quốc Yeong Ho mắt ti hí đó, vẻ lịch sự nhưng sa sầm mặt mày của hắn ta khiến tôi vô cùng khoái chí, bye bye anh ta mấy lần, theo lời Aiba là tôi thể hiện rõ vẻ đắc ý của kẻ tiểu nhân. Tôi cũng không thèm quan tâm đến những lời mỉa mai của cô nàng, tôi cảm thấy hôm đó mình và Phương Hồi nhìn như hai vợ chồng, tay trái kéo một va li, tay phải kéo một va li, nếu đằng sau địu một em bé nữa thì lại càng tuyệt vời hơn. TẬP 2 – PHẦN 6: LI BIỆT (2)Mãi cho đến khi chỉ còn lại hai đứa tôi, Phương Hồi mới khẽ lườm tôi một cái và nói: “Anh lắm chuyện quá”.“Em chẳng biết thể hiện tình cảm gì cả!”. Tôi cười cười nói: “Anh nói như vậy mà chẳng thấy em cảm động chút nào. Thật không biết bao giờ đầu óc em mới khai thông được, lên con tàu rách của anh bằng vé tàu cũ. Chắc chắn anh sẽ không ngại giúp cô gái vô tội đâu! Thế nào! Không coi anh là ứng cử viên số một à?”.“Để em suy nghĩ đã”. Phương Hồi nhìn xuống dưới và nói.Lúc đầu tôi tưởng rằng chắc chắn Phương Hồi sẽ không để ý đến lời trêu chọc của tôi, hoặc chê trách sự nông nổi của tôi. Nhưng câu nói này của cô đã hoàn toàn nằm ngoài sự dự đoán của tôi, dường như mỗi âm tiết lơ lửng trong không trung, sau đó mới chui vào đầu tôi.“Suy nghĩ bao nhiêu lâu?”. Tôi sững sờ hỏi.“Ờ… Dường như Phương Hồi đang suy nghĩ rất nghiêm túc về câu hỏi của tôi: “Dăm… ba năm gì đó”.Trái tim thấp thỏm của tôi đã nằm yên trở lại vì được nghe câu nói không đáng tin này, lòng vòng một hồi, quả nhiên cô vẫn không coi là thật.“Dăm ba năm? Chị gái, đến lúc đó chị bao nhiêu rồi? Đàn ông chúng tôi không sợ già, càng già càng có giá! Con gái các chị có đú nổi không?”. Tôi cười nói.“Thế có gì là sợ, em đã chịu đựng được gần chục năm rồi”. Phương Hồi nói với vẻ lẻ loi.Giọng điệu bình thản của cô khiến tôi thấy buồn, tôi liền ngoái đầu lại, nhìn thành phố xinh đẹp đang lùi lại sau lưng chúng tôi, phong cảnh hai bên đường trở nên mơ hồ. Tôi nghĩ không biết có phải thời gian cũng trôi qua nhanh như thế này hay không, lặng lẽ để lại dấu vết trên cơ thể con người, sau đó quá khứ trở nên mơ hồ. Chính vì thế Phương Hồi là như vậy, mang một cảm giác đầy ắp quá khứ và đến bên tôi. Liệu dăm ba năm sau, cô sẽ đi đâu, ở đó có còn tôi nữa hay không, tôi không hề hay biết. Ngay cả tương lai của mình còn không xác định được thì làm sao chúng tôi có thể nắm bắt tương lai của người khác?Sau khi được đặt chân lên Bắc Kinh, chúng tôi đều hít một hơi thật sâu. Nhìn Phương Hồi đứng bên cạnh, tôi cũng thấy vui vui. Không biết tại sao, được đứng bên cạnh cô ở đây, tôi cảm thấy rất tuyệt vời. Cô cũng nhìn tôi, đôi mắt đẹp cũng để lộ ánh mắt đó, sau đó chúng tôi liền nhìn nhau cười.Tôi đã gặp mẹ Phương Hồi ở sân bay. Vừa nhìn đã thấy bà Từ Yến Tân là một người phụ nữ sắc sảo, cách ăn mặc, trang điểm từ đầu đến chân không thể chê ở điểm nào, nhìn có vẻ rất ghê gớm. Vừa gặp mặt, bà đã liếc tôi bằng ánh mắt rất đặc biệt, nhìn thì có vẻ như đang nói chuyện bâng quơ, nhưng thực ra là đang dò hỏi gốc gác của tôi. Tôi trả lời rất thoải mái, không để lộ sơ hở gì, mặc dù cuộc nói chuyện không thực sự vui vẻ, nhưng tôi cũng không quan tâm gì nhiều. Còn Phương Hồi đi bên cạnh lại có vẻ không tự nhiên cho lắm, cô kéo mẹ mình nói: “Mẹ, mẹ đừng làm như điều tra hộ khẩu như thế được không? Gì mà nhà ở đâu, bố mẹ làm gì, nghe ớn quá…”. TẬP 2 – PHẦN 6: LI BIỆT (3)“Cái con bé này! Mẹ chỉ chuyện trò sơ sơ với Trương Nam, đâu có nghiêm trọng như mày nói đâu!”. Bà Từ Yến Tân cười nói.Hiếm khi thấy Phương Hồi bênh tôi như vậy, tôi liền trả lời rất hào hứng: “Không sao, nói chuyện với cô rất vui mà!”.“Đứng vậy! Trương Nam, đi về cùng cô và Phương Hồi nhé, cô sẽ đưa cháu về nhà”. Bà Từ Yến Tân nói.“Dạ thôi cô ạ! Cháu tự về cũng tiện lắm mà!”. Tôi vội từ chối, mặc dù miệng thì khen, nhưng ở bên cạnh mẹ Phương Hồi, tôi vẫn cảm thấy thế nào đó.“Thế thôi vậy! Có thời gian cháu đến nhà cô chơi nhé!”. Bà Từ Yến Tân mỉm cười nói.“Vâng! Phương Hồi, anh về trước nhé! Mẩu giấy anh đưa cho em trên máy bay đừng để mất nhé, có số điện thoại nhà anh, có việc gì cứ alô cho anh! Cháu chào cô ạ!”. Tôi vẫy tay nói.“Vâng, bye bye anh!”. Phương Hồi nhìn mẩu giấy trong túi, gật đầu nói.Sau khi tôi đi, Phương Hồi và mẹ cô lấy xe về nhà, trên đường đi hai người không nói với nhau câu nào, bà Từ Yến Tân liếc con gái một cái rồi nói: “Sao vậy? Ai làm gì mày đâu? Bao nhiêu lâu mới được về nhà mà mặt mày lại xị ra như cái bị vậy?”.“Không có chuyện gì đâu mẹ”. Phương Hồi tiếp tục quay mặt ra ngoài cửa sổ.“Không thích mẹ hỏi Trương