pacman, rainbows, and roller s
Nắm lấy tay em

Nắm lấy tay em

Tác giả: Tiểu Văn

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323220

Bình chọn: 7.00/10/322 lượt.

nay trang điểm cho thật đẹp, biết không em?…Tiệc tối của nhà phó cục trưởng Lý diễn ra vô cùng sôi nổi. Từ Ninh và Mỹ Như- em chồng của cô đến rất sớm. Trong lúc bà Mỹ Anh vẫn còn bận rộn chào hỏi quan khách, Từ Ninh lay nhẹ Mỹ Như, hướng mắt về phía đằng xa– Thấy chứ?Đập vào mắt Mỹ Như là hình ảnh hai vợ chồng Lâm Hân cùng sánh bước. Cô ăn mặc giản dị nhưng trang nhã. Mái tóc buộc cao để lộ phần gáy trắng nõn, một sợi dây chuyền ngọc trai đen tôn thêm sự quý phái cho thân chủ. Bàn tay nằm trong tay Hạo Thiên đầy tin tưởng, được anh nắm chặt không rời.Mỹ Như nhếch môi. Cô ta cũng chưa có dịp gặp Hạo Thiên nhiều nhưng cũng biết qua ý mẹ. Bây giờ người trước mặt đã có vợ, thái độ với vợ lại vô cùng thân mật, chăm chút, lòng không khỏi cảm thấy ganh tỵ. Huống gì, bản thân cũng biết qua về xuất thân cô gái đó. Chỉ là một vũ nữ được thời thôi.-Thiên!Có ai đó gọi tên làm Hạo Thiên quay lại. Anh nhận ra ngay chủ nhân của buổi tiệc là ông bà Lý đang tươi cười tiến đến chỗ mình:-Chú Lý, cô….Hôm nay ba mẹ cháu không đến được. Đây là vợ cháu, Lâm Hân.Ông bà Lý khẽ cười, bắt tay thân thiện, nói vài câu khách sáo. Hạo Thiên liếc qua vợ. Cô đang cười, thái độ thản nhiên, từ tốn đáp khi ông bà Lý lên tiếng hỏi mình…Ngay lúc đó lại có một giọng nói khác cất lên:-Chào ông bà Lý…Chào anh Kỷ.Không hề có chị Kỷ trong lời nói. Mọi ánh mắt đều dồn về phía người mới đến. Là Từ Ninh và Mỹ Như. Ông Lý cũng nhanh chóng nhận ra thân phận của hai người:-Cô là Mỹ Như, con gái của ông Mạch Thất Toàn?-Vâng ạ!-Còn cô? Cô là….- Đôi mày ông từ từ giãn ra- Cô là con dâu lớn của ông ấy?-Vâng ạ! -Từ Ninh mỉm cười, ánh mắt sắc bén như vô tình lướt qua Lâm Hân- Mẹ chồng tôi đang chào hỏi bên kia, chúng tôi thay mặt mẹ đến thăm hỏi cô chú Lý. Chúc cô chú sức khỏe dồi dào, công việc thuận lợi.-Cô thật quá khen -Ông Lý cười sảng khoái -Các cô làm tôi nhớ tới thời trai trẻ, cũng vui vẻ ngời ngời như thế – Ông quay sang vợ khi điệu nhạc chợt vang lên -Hôm nay bọn trẻ các anh chị được có dịp gặp thì nên “gặp dịp thì chơi” Chúng tôi rất ủng hộ.Một lát nữa, nhất định phải biểu diễn vài bài cho chúng tôi học hỏi kỹ thuật nhảy bây giờ.-Chuyện này chắc phải nhờ phu nhân anh Kỷ -Mỹ Như chợt xen vào-Tôi nghe nói, côh Kỷ nhảy rất đẹp. Chẳng thua kém chị dâu tôi mấy. Cũng phải, hai người là đồng nghiệp mà, hôm nay đã đến thì phải nể mặt, cho dân Thượng Hải chúng tôi thưởng thức kỹ thuật của Lan Quế Phường Hong Kong chứ.Chuyện Từ Ninh là vũ nữ thì đa số người trong thương giới Thượng Hải đều biết. Nhưng trong khi Mạch Thiện là một công tử nhà giàu chỉ biết ăn chơi đàn đúm thì Hạo Thiên lại là hình ảnh chuẩn mực của người thành đạt trẻ tuổi, chỉnh chu, nghiêm túc, đáng được trọng vọng. Nhà họ Kỷ nổi tiếng nhiều đời là một danh gia lớn, khác với nhà họ Mạch chỉ có vài thành tựu nhờ mua bán bất động sản gần đây. Vì lẽ đó, chuyện thiếu phu nhân Kỷ gia trước đây từng là vũ nữ thực sự sẽ là một quả bom bùng nổ, kéo theo bao tin tức hậu trường.Hạo Thiên nhận thấy bàn tay trong tay mình đang run rẩy…Anh nắm chặt hơn bàn tay ấy, như một lời động viên chia sẻ. Dù thế nào Hạo Thiên cũng không rời đôi tay nhỏ bé ấy ra.-Cô quá lời rồi -Lâm Hân khẽ khàng lên tiếng- Từ lúc lấy chồng thì khả năng khiêu vũ của tôi càng lúc càng tệ, đều phải nhờ anh ấy dìu đỡ. -Cô quay sang ông bà Lý, cười nhẹ -Ông bà thông cảm, đã lâu rồi tôi không ra sàn nhảy, chỉ sợ khiến ông bà và mọi người phải chê cười.Không phủ nhận, không đính chính, Lâm Hân bình thản đáp lời. Hạo Thiên thở phào nhẹ nhõm. Tay Hân Hân vẫn còn run nhưng vẫn nắm anh thật chặt. Cô tin tưởng, trọn đời sẽ tin tưởng để Hạo Thiên dẫn mình đi hết quãng đường đời.Ông bà Lý cũng nhận ra bầu không khí đang dần trở nên căng thẳng của những người trẻ tuổi. Họ mỉm cười, nhẹ tênh:-Không có gì đâu. Còn nhiều dịp mà, nhất định chúng ta sẽ còn có thể thưởng thức tài nghệ của nhau. Không cần khách sáo..Có tiếng của người dẫn chương trình, ông bà Lý trở về vị trí để làm tròn bổn phận chủ nhân của buổi tiệc. Hạo Thiên không màng đến vẻ mặt của hai người trước mắt, khẽ mỉm cười với vợ, ánh mắt tràn ngập yêu thương:-Em uống gì? Anh đi lấy cho.-Được rồi ạ -Lâm Hân cười nhẹ -Em dùng một chút nước hoa quả thôi.Chiến trường còn lại ba người phụ nữ. Từ Ninh không nói song ánh mắt sắc bén của cô ta như một lời tuyên chiến. Lâm Hân thản nhiên đón nhận nhưng lại là sự đón nhận hờ hững, như là không muốn mất thời gian quan tâm đến. Mỹ Như không nói không rằng, hừ một tiếng, bước qua cô…Từ Ninh đứng lại, bất giác lên tiếng, giọng âm trầm:-Cô đừng nghĩ mình sinh cho anh ta mấy đứa con là địa vị sẽ vững chắc. Rồi anh ta sẽ nhớ, cô chỉ là một vũ nữ, không giúp gì được cho sự nghiệp của mình. Lúc đó đừng nói là tôi không báo trước, có chết rục ở Thượng Hải này cũng chẳng mấy ai thương.Lâm Hân không đáp lại…Dáng vẻ lại ra chiều ngơ ngẩn. Từ Ninh định nói tiếp thì bỗng nhiên Lâm Hân nhìn thẳng vào mắt, nhẹ nhàng:-Cảm ơn chị đã nhắc nhở. Nhưng tôi tin chồng tôi không phải là người như vậy. Làm người, nhiều khi không nên nghĩ nhiều về tương lai quá. Hiện tại tốt