ềm mượt. Chúng thoải mái rúc đầu vào tay hắn. Những sinh vật đáng yêu như thế này, nhưng thế gian lại ghét bỏ, lũ thợ săn thì vì bộ lông mà hủy diệt một sinh mạng nhỏ. Chúng cũng cần được sống, được tung tăng dưới ánh mặt trời.
– Phạm công tử…
Hắn quay lại:
– Tiểu Khánh đấy à?
Tiểu Khánh nhỏ bé trong bộ y phục rộng thùng thình. 2 tháng trước, hắn nhìn thấy đôi mắt trong veo đó lẫn trong đám người bị cướp bắt về. Sợ hãi, đau đớn, hoảng loạn như một chú chim non, gợi cho hắn đến nỗi đau của những con hồ ly trước cái chết treo lơ lửng từ tay bọn thợ săn. Hắn đã cứu mang về, nói là cần người sai vặt. Tiểu Khánh thật ra là một cô gái nhỏ và lại là một cô gái xinh đẹp. Nàng giả nam trang, có lẽ là để thoát khỏi ánh mắt cú vọ của lũ háo sắc trên đường đi. Phạm Vĩnh Kỳ không quan tâm lý do, cũng không hỏi han gì đến lý do nàng làm vậy. Đều là những kẻ chơ vơ giữa biển người, giúp đỡ được thì cứ giúp. Nhưng thời gian trôi qua, hắn lại từ từ thích nàng. Lũ hồ ly con cũng thích nàng. Khi Tiểu Khánh cho chúng ăn là chúng lại xôn xao có khi còn thích hơn lúc hắn làm.
– Phạm công tử ơi! Có người của sơn vương tìm ngài… Nói là…
– Phạm sư gia ơi! – Tên thuộc hạ thô lỗ không đợi nổi tới khi thông báo xong, xăm xăm đi vào – Sơn vương mượn người đi dạy học.
– Mượn ai?
– Mượn… – Hắn ta chỉ vào Tiểu Khánh – Mượn người này…
Ánh mắt Phạm Vĩnh Kỳ hơi thay đổi, nhưng vẫn hỏi:
– Để làm gì?
– Dạy học cho phu nhân ạ. Ngày chỉMột- 2 canh giờ thôi!
Phạm Vĩnh Kỳ im lặng một chút rồi gật đầu:
– Cũng được. ChỉMột- 2 canh giờ thôi. Nói với sơn vương là không dạy vào giờ sơn vương ở nhà. Vậy là được.
Tên thuộc hạ láu táu:
– Hiểu rồi! Nhưng mà sư gia an tâm. Sơn vương không có thích nam sủng… Nếu không…
Hắn ta định nói “Nếu không là sư gia đã bị đầu tiên “. Nhưng may là kềm lại được. Phạm Vĩnh Kỳ biết hắn ta hiểu lầm nhưng không nói gì, khoát tay:
– Vậy thì mai ta sẽ cho hắn qua bên đó. Về đi!
Chương 15: Nữ Giả Nam Trang
Sáng hôm “trò gặp thầy”, tuy có nghe nói qua điều kiện Phạm Vĩnh Kỳ đưa ra, nhưng Thiệu Khải Đăng vẫn quyết định ở nhà xem. Không dạy vào giờ “sơn vương tại gia” nhưng cũng đâu có nói, lúc đó sơn vương phải đi vắng.
– Phu nhân ơi! Sư phụ đến…
– Ừ! Ta ra ngay…
Mấy hôm trước, nghe nói “đi học”, Nương Tiên rất ngạc nhiên, sau đó là thích thú. Thắc mắc gì không cần hỏi hắn ta.
– Sư phụ kia à?
Trong một góc, Thiệu Khải Đăng nhìn ra. Thấy “thầy” hắn hất hàm, hỏi thuộc hạ:
– Dạ!
– Ở nhà Phạm Vĩnh Kỳ?
– Dạ!
Hắn thở phào. Thì ra thầy dạy là con gái, thế thì sợ gì nữa nhưng lại có chút tò mò:
– Gã này ở dinh Phạm sư gia lâu chưa?
– 2 tháng trước ạ. Cũng không nhớ rõ nữa.
– Được rồi. Lui đi!
Nữ thì yên tâm, Nương Tiên có nắm tay nắm chân cũng không ngại. Nàng quá tự nhiên, vốn không hiểu thế thái cuộc đời này:
– Phạm sư gia ở bên nhà hả?
– Dạ…
– Ta qua đó chút. Các ngươi lấy ít bánh ngọt mời khách đi!
– Sơn vương đi làm trễ đó.
– Lo ngắm mỹ nhân của đệ thôi.
Ánh mắt này, là ánh mắt giết người. Nó bén hơn cả dao cạo.
– Ta không có hứng thú với vợ bạn. Đệ yên tâm!
– Tiểu Khánh là người. Tôi là hồ yêu, sơn vương biết mà.
– Đồ ngốc – Thiệu Khải Đăng cốc đầu Phạm Vĩnh Kỳ – Gì là yêu, gì là người chứ. Đệ hoàn toàn như con người mà… Hay là…
Hắn tinh quái chọc ghẹo Phạm Vĩnh Kỳ. Con hồ ly ngàn năm này hình như cũng còn “nguyên lành” thì phải, nhiều lúc rất ngây thơ:
– Đệ làm ta nghi ngờ cái… bản lĩnh giống đực của đệ đấy, hồ yêu…
Thật ra cũng không phải là không biết. Lúc xưa còn là hồ, có quan hệ bản năng với con cái. Nhưng cũng đã lâu, từ lúc tu luyện thành người, không có hứng thú với nhu cầu thân cận. Phí thời gian!
– Không phải là không có. Nhưng không thích làm với hồ ly, người thì phải mắc công dụ dỗ, rất là phí thời gian. Vả lại, tôi là hồ yêu mà, có yêu khí đấy, con người sẽ không chịu nổi.
– Cô gái đó ở với đệ không phải làMộtngày, sợ gì chứ?
– Con của hai đứa sinh ra sẽ thuộc loài gì? Sơn vương có nghĩ tới điều đó không?
Đúng là… Hết chuyện này tới chuyện khác. Mà Phạm Vĩnh Kỳ lại nghĩ quá nhiều:
– Từ từ rồi có con. Mà ta nghĩ thế nào cũng là con mình, mình thích mình yêu là được. Người và hồ, có lẽ là nửa người nửa hồ…
– Sơn vương không biết. Con người không giải thích được cái gì, liền gọi cái đó là quái vật. Con tôi sẽ là quái vật nếu sống cùng với chúng nên tôi từng nghĩ sẽ không lấy con người.
– Thì đừng sống với chúng. Chỉ có hai người các ngươi thôi!
– Phu nhân là đá, đương nhiên là không cần gia đình. Còn chúng tôi, một hang hồ 18 con, còn nàng cũng có không ít điều phải lo. Tốt nhất là để đó,chi cần sơn vương đừng đụng tới là được.
– Ta nghĩ thích người ta như vậy thì “tiến” tới đi… . – Thiệu Khải Đăng hào hứng – Con người, phụ nữ thì coi trọng trinh tiết. Đệ ăn nàng trước, sau đó có xa nhau, nàng cũng tự động tìm về.
– Ăn nàng?
– Ừ! Ăn là chuyện kia kìa – Hắn làm hiệu tư thế hai người đang hòa hợp – Đệ dụ nàng như ta đã dụ Nương Tiên. Loài hồ ly vốn có sức quyến rũ mà.
– Nhưng làm thế không nên. Tôi không thích ép buộc người khác.
– Đừng cứng nhắc vậy. Cái này khô