thế.May mắn Hoa phụ thân còn chưa đi làm chạy nhanh ra đỡ lấy chiếc đũa đang tới tấp quất xuống cậu “Có gì từ từ nói !”Hoa Phi Phi lúc này mới hoàng hồn, sắc mặt trắng bệt ngã xuống sàn nhà khóc rống.Chảo thức ăn của Hoa mẫu thân đã bị khét, bà chạy nhanh vào trong nhà bếp. Hoa phụ thân dìu cậu đến sofa ngồi xuống, nói vài câu rồi ra đi làm. Cậu thiếp đi, đến lúc Hoa mẫu thân xong việc quay ra nhìn thấy cậu đã ngủ, trên người đầy lằn đỏ mới cảm thấy lòng đau như cắt, bà lắc đầu tự nói “Đứa trẻ này… Khi nào mới trưởng thành đây ?!”Cậu đã phát sốt, vẫn ngoan cố trốn Hoa mẫu thân ra khỏi nhà như thường lệ đúng giờ tan tầm chạy đến Vương Thị, nhìn thấy anh từ trong bước ra, trên môi cậu nở một nụ cười thật tươi gọi vài tiếng “Tiên sinh!” sau đó hai mắt nhắm lại toàn thân vô lực ngã xuống đất. Lúc tưởng như thân thể sắp chạm đất thì cậu lại không cảm có cảm giác như có thứ gì đó đỡ lấy cậu, ấm áp, mềm mại.(Truy phu ???) CHƯƠNG 8Chương 8Lại một lần nữa sắc trắng tràn ngập, đại não hoạt động, nhớ lại ngày hôm qua là cậu đến Vương Thị gặp hắn rồi ngất xỉu, may mắn được hắn đích thân đem đến bệnh viện.Câu đầu tiên cậu nghe khi tỉnh lại là “Cậu! Phiền phức!” Là hắn. Cậu thụ sủng nhược kinh nhìn chằm chằm người trước mặt.“Tiên sinh! Anh… !”“Đừng gọi tiên sinh nữa! Rắc rối, tôi họ Vương tên Thiếu Đình!” Hắn không thay đổi sắc mặt nói rồi lại trở về bộ dáng lạnh lùng.Cậu biết được tên hắn vô cùng thích thú liênn tục gọi, gọi thỏa thích đến khi hắn bực bội liếc cậu một cái mới bắt đầu giới thiệu về mình “Tôi là Hoa Phi Phi, em của chị Hoa Lạc Lạc, cấp dưới của anh!”“Tôi biết!” Vương Thiếu Đình tựa tiếu phi tiếu vòng tay trước ngực ngồi dựa vào ghế.“Cha mẹ cậu chắc cũng sắp đến rồi! Tôi đi trước!” Hắn đứng dậy chuẩn bị đi thì bị cậu nắm vạt áo vest kéo lại “Tiên sinh…À không ! Vương Thiếu Đình ca, cảm ơn anh!”Hắn nhìn nhìn vạt áo bị cậu nắm ý muốn cậu thả tay ra, cậu nhìn bộ dáng này khoảng 20s sau mới hiểu ý, luyến tiếc buông tay, cúi đầu nhỏ giọng nói “Chuyện tôi thích anh, mong anh suy nghĩ! Vương tiên sinh. Nếu anh không muốn tôi sẽ không tới gặp anh nữa, nhất định nấp ở thật xa quan sát anh thôi.”Khóe mắt cậu hồng hồng, nước trong mắt lấp lánh phản chiếu lại ánh đèn, Vương Thiết Đình nhìn thiếu niên trước mặt này cảm thấy vô cùng phiền phức, nếu hắn từ chối cậu, cậu vẫn từ xa quan sát làm phiền đến tự do của hắn. Chi bằng hiện tại đồng ý cùng cậu một chỗ, từ từ dập tắt thứ tình cảm nhất thời đó của cậu.Đầu tiên hắn muốn cậu minh bạch tình cảm của mình, xem nó lớn đến đâu”Về nhà suy nghĩ thật kỹ, nếu đã nghĩ kỹ rồi, vẫn muốn cùng tôi có một mối quan hệ thì giờ tan học thứ 2 tuần tới tôi sẽ đến rước cậu, còn không cứ đến Vương Thị báo cho tôi biết! Đi đây!” Vương Thiếu Đình đẩy cửa bước ra ngoài, để lại cậu trầm tư suy nghĩ.Nếu cậu đi rồi ba mẹ sẽ như thế nào ? Sẽ rất giận đi! Như vậy cậu chính là đứa con bất hiếu rồi! Nhưng cơ hội ở cùng hắn chỉ có một, sau này ổn định rồi quay về giải thích cho cha mẹ hiểu là xong. Nghĩ vậy Hoa Phi Phi vô cùng an tâm, lúc Hoa mẫu thân cùng Hoa phụ thân tới có trách móc vài câu cậu vẫn tươi cười lắng nghe không hề thấy khó chịu.Vương Thiếu Đình xoa xoa thái dương, không hiểu mình bị loại quỷ gì nhập lại có thể cùng cậu thỏa thuận một chuyện vô cùng điên rồ như vậy. Cả ngày hôm nay hắn đã rất mệt mỏi rồi, không muốn suy nghĩ thêm, hắn nới lỏng cà-vạt, săn tay áo lên bắt đầu lái xe tới chỗ có rất nhiều nữ nhân đang chờ hắn.Còn cậu an tâm chìm vào mộng đẹp, trong mơ còn cười thật tươi, ngày mai của cậu có lẽ sẽ thật vui vẻ. CHƯƠNG 9Chương 9Vương Thiếu Đình là một đại nam tử Hán hông hề nói hai lời, hắn đúng giờ tan học đứng trước cổng trường chờ cậu.Hoa Phi Phi xách cặp đi ra, len lỏi vào đám đông mới biết hắn vừa đến được một lúc đã có một đống người hâm mộ.Tiếng xầm xì to nhỏ bàn tán, những cô nữ sinh mắt chữ A miệng chữ O nhìn hắn, mỹ nam trước mặt này có phải hay không hoa tinh tu luyện thành người.Hoa Phi Phi chen mãi mới vào được chỗ hắn đang đứng “Vương tiên sinh!” Cậu đưa tay lên vẫy vẫy với hắn.Vương Thiếu Đình liếc mắt một cái ý bảo cậu lên xe rồi nói tiếp, cậu hôm nay cũng rất nhanh nhạy nhìn sơ biểu tình của hắn đã hiểu ý (bị liếc riết quen :)) ), lon ton chạy vòng qua ghế lái phụ mở cửa ra ngồi vào.“Cậu đã suy nghĩ kỹ rồi đúng không ?” Hắn híp mắt lại trông vô cùng nguy hiểm khiến cậu chỉ dám gật đầu chứ không dám lên tiếng.Sau đó là một hồi trầm mặc. Hôm nay hắn cũng không phải đi làm, Vương Thiếu Đình lái xe thẳng về nhà. Căn nhà cách thành phố không xa nhưng đủ để cảm nhận được chính là hai không gian hoàn toàn khác biệt. Nơi đây trong lành yên tĩnh, không như thành phố đông đúc náo nhiệt.Hoa Phi Phi lúc đi còn chưa nói với ba mẹ chuyện này, cậu không biết nên mở lời thế nào nên đã gọi cho Hoa Lạc Lạc nhờ giúp đỡ. Cô bên kia điện thoại nghe cậu trình bày xong suýt làm rơi điện thoại. Cha mẹ làm sao có thể tha thứ chuyện này còn nữa, sếp lớn của cô sao lại có thể thích cậu…Căn nhà rộng 3.600 m2 cậu đi lòng vòng một chút đã thấy chân mỏi nhừ, thật khâm phục Trương quản gia
