Dương Quan Diệp vẫn cười tự nhiên như vậy tay quàng sang eo cậu kéo cậu bước đi.
Vương Thiếu Đình lái xe thật nhanh về nhà, mặc kệ Tiểu Nhiên cùng Trần Tuyết Sa làm gì, hắn đi lên phòng khóa cửa lại tự dằn vặt mình.
Cậu tại sao lại vui vẻ như vậy, không có hắn bên cạnh cậu vẫn có thể hạnh phúc sao ? Hắn tức giận ném vỡ toàn bộ đồ vật, tay đấm mạnh vào tường liên tục đến khi máu chảy không ngừng. Mở tủ kính lấy ra một chai rượu, uống xong hắn vào bồn tắm mở đầy nước ngâm mình trong đó, nước mắt hòa vào nước hắn tự lừa dối mình rằng hắn chưa từng khóc vì cậu, không bao giờ khóc vì bất cứ ai, nhất là cậu. Người hắn yêu không được hận không đành… CHƯƠNG 39Chương 39“… Anh chỉ là 1 người bình phàmTình cảm chỉ muốn có 1 tổ ấm yên ổnSự thật lòng và trách nhiệm của anhTất cả trong mắt em không đáng 1 xuThì ra cái gọi là tàn nhẫn,là vết thương không thể nhìn thấy…”Đã mấy ngày rồi cậu cứ chui rúc trong.phòng không chịu ra ngoài, Dương Quan Diệp nghĩ là cậu bệnh nên ngoài hỏi thăm sức khỏe ra không dám làm phiền.Thật ra cậu đang suy nghĩ về cuộc điện thoại vài ngày trước của lúc nửa đêm của Vương Hoa Nhiên.Vào 1h sáng, cậu đang ngủ thì nhận được điện thoại, số điện thoại bàn trông vừa quen vừa lạ, vừa nhấn nút nghe máy thì bên kia truyền sang giọng nói cùng tiếng khóc nức nở “Mẹ! Tại sao mẹ lại bỏ Tiểu Nhiên ?”Hoa Phi Phi nhận ra tiếng nói này chính là của con trai, đầu ngổn ngang suy nghĩ, phải nói thế nào mới tốt đây ?“Tiểu Nhiên, nghe baba… à không, nghe mẹ nói, con phải nghe theo lời ba của con, còn có phải nghe lời dì Tuyết Sa nữa!”Bé đứng lắc đầu như thể muốn cậu nhìn thấy cự tuyệt dữ dội, khóc rống lên “Ô ô không muốn ! Tiểu Nhiên muốn mẹ, lúc chiều thấy mẹ đi với chú tóc vàng Tiểu Nhiên rất giận, nhưng bây giờ hết rồi… Ô Ô~ mẹ về với Tiểu Nhiên đi! Còn có, ba rất nhớ mẹ!”Cậu nghe xong câu cuối tâm trạng bỗng kỳ lạ, vừa buồn vừa vui “Tiểu Nhiên! Xin lỗi con, mẹ thật không có cách…”Cậu nghe thấy đầu dây bên kia phát ra tiếng ồn, là tiếng đay nghiến của nữ nhân “Oa nhóc con thật to gan… còn dám lẻn đi gọi cho tên biến thái mẹ của mày sao ?…” bộp một cái rồi tiếng khóc của Vương Hoa Nhiên đồng loạt diễn ra, sau đó điện thoại bị cúp mạnh xuống.Cậu hoảng sợ không biết làm thế nào liền bất đắc dĩ gọi cho hắn, đổ chuông rất lâu cũng không thấy nghe máy. Cậu tuyệt vọng quyết định đến thẳng nhà hắn đem Tiểu Nhiên đi thì điện thoại vang lên“Ban nãy gọi tôi có chuyện gì ?” Vương Thiếu Đình gọi lại cho cậu.Hoa Phi Phi giọng run rẩy lo sợ “Tiểu Nhiên nó… bị… bị…”“Thật giả tạo quá, nếu cậu lo cho nó vậy tại sao trước kia làm như vậy ? Hiện tại nó bị như vậy hoàn toàn do cậu!”“Anh… Tôi … Tôi không có!” Cậu không kiềm được nước mắt nức nở.Hắn nghe thanh âm của cậu thâm tâm cũng vơi được vài phần nhớ nhung, lúc hắn xuống giải quyết xong Trần Tuyết Sa lên lại phòng thấy màn hình điện thoại sáng lên, là do cậu gọi nhỡ liền mừng như điên mà gọi lại “Vậy sao! Vậy là tôi đổ oan cậu rồi!” Nói xong liền tắt máy.Hắn không muốn nghe thêm câu nào từ cậu, hắn sợ sẽ kìm chế không nỗi lại đi tìm cậu, bám lấy cậu.Hoa Phi Phi tuyệt vọng nghe tiếng tút…tút vang lên, cậu cảm thấy thật khó thở, sự hối hận hóa thành nước mắt tuôn trao khỏi khóe mắt, thì ra cảm giác bị bỏ rơi là như vậy, thật hận chính mình ngày trước không đem theo Tiểu Nhiên mà chăm sóc tốt cho nó, cũng hận Trần Tuyết Sa đã nhân cơ hội không có cậu mà làm điều xấu với Tiểu Nhiên.Hôm nay cậu quyết định sẽ đưa Tiểu Nhiên đi, buổi chiều cậu nhờ Dương Quan Diệp đưa mình tới nhà trẻ thật sớm, vì cô giáo ở đó đã biết mặt cậu nên thật dễ dàng để đưa bé đi. Vương Hoa Nhiên thấy cậu đến vui mừng chạy đến ôm chân cậu không do dự cùng cậu đi. Trên đường quay về Dương gia cậu áy náy hỏi anh “Tôi… Như thế này có phiền không ? Tiểu Nhiên sẽ sống cùng tôi nên… Nếu anh phiền tôi sẽ dọn đi!”Anh rất nhanh liền trả lời “Không sao không sao! Cứ ở yên đó, tôi rất vui! Haha!” Trong lòng nghĩ ‘không phải do Vương Thiếu Đình nhờ vả trông coi cậu ấy liệu mình có bao dung như vậy không nhỉ ? Chắc có thể lắm mình rất tốt bụng mà, haha!’ CHƯƠNG 39 (2)Vương Thiếu Đình chiều đó đi đón con trai thì cô giáo bảo cậu đã đến đưa bé đi, cơn thịnh nộ trong hắn trỗi dậy, đi nhanh lên xe phóng một mạch đến nhà Dương Quan Diệp liên tục nhấn chuông.“Chờ một chút !” Anh nói vọng ra ngoài, tay nhấn nút quan sát trên cửa, màn hình bật sáng, anh cười vui vẻ mở cửa “Quý nhân đến nhà, mời vào!”“Gọi Hoa Phi Phi ra đây, nói cậu ta giao Tiểu Nhiên lại cho tôi!” Hắn ánh mắt băng lãnh ra lệnh.“Chuyện gì cũng từ từ nói, vào trong trước!” Anh kéo hắn vào trong, đặt hắn ngồi xuống sofa rồi lớn tiếng gọi “Phi Phi, Vương Thiếu Đình đến tìm em! Còn nữa, dẫn theo Tiểu Nhiên nha!”Hắn bất ngờ, từ khi nào hắn lại bị cho ra rìa như vậy, cứ như hắn mới chính là người thứ 4 phá hoại gia đình 3 người hạnh phúc này. Vương Thiếu Đình đau khổ xen lẫn tức giận, ngồi nhìn cậu đưa Tiểu Nhiên xuống, đứa trẻ này cũng thật giống mẹ nó, đầu cúi thấp không dám nhìn hắn.“Tại sao cậu dám lén lút đưa Tiểu Nhiên đi ?” Hắn trừng mắt nhìn cậu.Hoa Phi Phi như