Snack's 1967
My devil! Don’t go

My devil! Don’t go

Tác giả: baohan399

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214880

Bình chọn: 9.5.00/10/1488 lượt.

tung thêm một cú đấm vào mặt tôi.

Tôi nhắm mắt chờ đau, nhưng cơn đau không đến, mà có một hơi ấm áp sát lưng tôi, còn có một bàn tay đặt lên vai kéo tôi lại sát vào người đó, có một tiếng “Bốp”.

Ren đỡ cú đấm bằng lòng bàn tay trái, còn tay phải giữ lấy tôi… Tên WW cố hết sức đấm mạnh, cả cánh tay run rẩy, nhưng Ren cũng vẫn nguyên tư thế đó chẳng có gì nhúc nhích, cũng chẳng khó khăn đỡ cú đấm của tên đó.

Ừ, thì hắn mạnh. Tôi biết! Nếu lúc đó tôi không nhiều chuyện nhảy vào, hắn vẫn dư sức đỡ cú đấm đấy!

– Ren. – tôi long lanh ánh mắt nhìn Ren cảm tạ.

– Thằng khoe mẽ! – tên đó giật tay lại, đút tay vào túi quần xem như mình không hề làm gì hết – Mày chờ đó.

Tên đó hằng hộc bỏ ra khỏi quán.

– Cám ơn Ren. – sau chuyện đó, tôi và Saya đồng thanh cười với Ren.

– Nhớ lấy lời hứa của cô đấy ngốc xít. – Ren nhếch mép lấy tay vò tóc tôi rối thành một nùi.

– Ấy. Mém quên. Hì hì! Ok luôn, mà thôi chuyện đó có gì về kí túc xá hẵn nói nhé! – tôi cười.

Saya nhìn tôi và hắn nói chuyện, tâm trạng bỗng thật nặng nề, khuôn mặt đầy đau khổ. Ánh mắt nhỏ ánh lên gì đó… thật buồn.

– Tớ về trước đây.

– Hẹn ngày mai gặp nhé!

– Tạm biệt!

Tôi giật mình. Cái vẻ mặt đó… cái giọng nói đó… sao đột nhiên… giống người đó một cách lạ thường! “Saya… cậu…”

Chắc tôi nhầm thôi!



– Yuki. – Ren nằm ình trên giường lười biếng xem ti vi.

– Gì? – tôi đang giặt quần áo trong nhà tắm, bực bội bước ra, cáu gắt nhìn Ren.

– Gì mà gì? Tôi bảo cô phải nói như thế nào? – hắn mặt vẫn hoàn toàn không có cảm xúc, nói.

– Vâng… vâng… – tôi ngượng ngùng đáp.

Hận! Tôi hận bản thân! Tại sao tôi không nhận ra nguy hiểm từ đầu nhỉ? Ren chẳng có tốt đẹp gì sất! Thứ hắn muốn chính là hành hạ tôi đến chết mà? “Làm người hầu cho tôi.” Hắn nói thế, với một vẻ mặt thản nhiên như đó rất đỗi bình thường.

Hắn bắt tôi nấu nướng, lau dọn, giặt giũ,… hàng tá chuyện vô lí khác… bằng tay! OMG! Là pháp sư để làm gì chứ? Phẩy tay đọc thần chú phát, tự động quần áo, bàn ghế sạch sẽ, sáng bóng. Hà cớ gì hắn lại bắt tôi phải nai lưng ra làm như thế? Là vì chọc ghẹo tôi là thú vui của hắn mà!

Cái tên chết tiệt! Ủy mị! Thích hành hạ người khác! Đặc biệt là tôi! Vào những lúc như này, tôi chẳng còn lo sợ gì việc mình đã trót thích hắn cả! Ghét cay đắng là khác! Tên này quá đáng lắm! Tôi gầm gừ nhìn hắn như muốn nhào tới thủ tiêu ngay và luôn.

– Vào bếp lấy giúp tôi ly nước lạnh.

– Tự lấy đi! – tôi buột miệng nói.

– … – Ren nhướng mày nhìn tôi. Chết tiệt!

– Tôi đi.

Tôi ảo nảo vào trong bếp, thở dài. Tôi rót cho hắn ly nước… muối.

– Hehehe! Cho cậu chết! Dám đùa với bà hả con! – tôi cười gian, mãn nguyện hết sức với kế hoạch của mình.

Bỗng nhiên, cả người tôi thấy ớn lạnh, còn xương sống phút chốc rờn rợn, có một tiếng nói thì thào sát tai tôi.

– Lọc hết muối ra cho tôi.

– Aa!! Ma! – và phản ứng đầu tiên của tôi là nhắm chặt mắt, hét lên.

– Ma đâu mà ma! Tôi giết cô! – Ren gằn giọng, quay người tôi đối diện người hắn.

– Hì hì! Ren ấy à? – tôi giật mình cười trừ. Hắn liệu có thấy hành động mờ ám của tôi không nhỉ? Tôi đùa với ai thế này, tất nhiên là có rồi. = =”

– Cô! Đang làm gì?

– Tôi ấy à? Cậu không thấy tôi đang lấy nước cho cậu sao?!

– Nước muối? – hắn nghiêng đầu, đe dọa tôi.

– À thì… haha! Tôi lấy ly này cho tôi. Ly thứ hai mới là cho cậu!

– Thế à? Vậy cứ dùng ly này đi. Tôi không cần nước nữa. Mau lên.

– Hả… Chuyện này… À… ừm…

– Cô định làm gì với ly nước này? Uống à?

– Tôi… à… tôi… tôi sát trùng. Đúng rồi, sát trùng đấy mà! – tôi giơ ngón tay chảy máu cho hắn coi xem như bằng chứng. Nhưng quả thật tôi cũng rất may mắn a. Ban nãy lúc giặt đồ, tay vô tình bị cứa vào khóa kéo của cái áo khoác, nay có cớ để trốn tránh.

Ren cau mày khi thấy vết thương của tôi. Hắn vòng tay qua người tôi, kéo cả hai tay của tôi vào bồn rửa, xả nước, rửa tay giúp tôi. Ngón tay hắn khéo léo đưa tay tôi vào nguồn nước mát lạnh. Hắn nắm tay tôi? Nhưng việc quan trọng hơn là hắn đang đứng sát sau lưng tôi… cảm giác như hắn đang ôm tôi vậy.

Không được! Tôi lại ảo tưởng rồi! Tốt nhất không nên suy nghĩ viễn vông để sau này khỏi đau khổ. Trái tim càng sắt đá càng tốt đi!

CHAP 21: LỘ MẶT.

– Để tôi tự rửa. – tôi khẽ vùng tay ra, nhưng hắn chẳng có phản ứng gì. Gez! Tất nhiên rồi. Chỉ có mình tôi thấy hồi hộp thôi. Hắn đâu có mơ mộng, cũng đâu có thích tôi mà lại thấy bối rối với những tình huống như vậy.

Ren sau khi rửa xong thì nhẹ nhàng lau tay tôi với cái khăn lông mềm mại. Tôi nghe thấy tiếng hắn thở mạnh.

– Cẩn thận hơn chút đi.

Tôi gật đầu, nhìn hắn với ánh mắt cảm động. Xem hắn có tốt không chứ. Dù tôi là WW và hắn là DW, hắn vẫn kĩ lưỡng chăm sóc cho tôi như thể tôi và hắn là hai… cha con.



– Yuki, đấm lưng cho tôi. – Ren nằm ườn trên giường, nhắm hờ mắt ra lệnh cho tôi. Tới khi nào cái trò này mới kết thúc đây!?

Tôi lấy đà, phóng lên giường theo tư thế sẽ nằm xuống, cùi chỏ cố tình thụi vào lưng hắn.

– Ây da! Đau lắm không? Tôi lỡ cùi chỏ. – tôi cười giả tạo với hắn.

– Gì chứ?! Cô muốn chết à? Mau làm đi! – Ren gắt lên.

– Hì hì!

Tôi sau khi