Pair of Vintage Old School Fru
Mùa Hạ Ngọt Ngào

Mùa Hạ Ngọt Ngào

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322485

Bình chọn: 9.00/10/248 lượt.

̣ nhàng thốt ra một chữ, nụ cười trên môi như hoài niệm xa xưa, “Anh đã từng khiến tôi rung động, nhưng đó cũng chẳng phải chuyện gì lạ. Những bộ trang phục đẹp bày trong cửa hàng ven đường, những cái túi xách xa xỉ mới nhất, mưa tạnh thì nắng lên,… Cái rung động mà anh mang lại cho tôi cũng chẳng khác những thứ kia là mấy, không có gì thần kì cả.”

“Nhưng anh không phải là đồ hiệu, cũng không phải thời tiết.” Trong mắt Tô Việt thoáng hiện lên nụ cười tựa như đốm lửa lập lòe, “Nhan Nhan, so với những người đàn ông em từng gặp, anh là người thích hợp nhất có thể ở bên em cả đời.”

Sắc mặt Nhan Hạ vẫn không thay đổi: “Đừng ép tôi phải nôn hết mấy thứ tôi vừa ăn ra trước mặt anh.”

Tô Việt bất đắc dĩ cười: “Được, không nói chuyện này nữa. Anh rất hối hận lúc đấy đã tiếp cận em với mục địch không tốt, càng hiểu em bao nhiêu anh càng hối hận bấy nhiêu, anh biết em tức giận thế nào. Em rất đơn thuần, không thể chấp nhận người khác lừa dối mình.”

Anh đã từng gặp rất nhiều phụ nữ, cũng từng có cảm tình với nhiều người, nhưng chưa có một ai giống như Nhan hạ: nỗ lực, mạnh mẽ, có ý chí vươn lên, mà lại vô cùng thuần khiết. Cô rất giống anh, nhưng trong anh lại có rất nhiều nơi tăm tối không được chiếu sáng, còn cô thì không có, con người cô như mùa hạ tràn ngập ánh nắng.

Cô chính là một Tô Việt khác trên đời này, nhưng tốt hơn anh, tự do hơn anh. Tâm hồn anh không xứng đáng với cô, cho nên anh không dám gắng giữ lấy cô.

“Ăn mau đi, lát nữa anh đưa em tới bệnh viện, Khưu Dụ Khai muốn gặp em.” Tô Việt thở dài nói.

Nhan Hạ lặng im gật đầu, sau đó tiếp tục ăn cơm.

Tô Việt đưa cho cô bộ đồ mới, từ ngoài vào trong đều rất hài hòa, thậm chí nội y và bít tất cũng đều phối hợp với nhau, hơn nữa Nhan Hạ mặc vào rất vừa vặn.

Chiếc váy liền thân màu vàng nhạt của hoa anh thảo khiến sắc mặt nhợt nhạt của Nhan Hạ trở nên có sức sống hơn. Trong túi còn có một hộp đựng đồ trang điểm, Nhan Hạ nhìn thoáng qua nhãn hiệu, vừa thầm mắng chửi người nào đó hoang phí, vừa tỉ mỉ tô tô vẽ vẽ lên mặt. Xong xuôi, nhìn cô không có vẻ gì là cô gái xui xẻo hôm qua vừa chia tay bạn trai, vừa làm đau lòng một người đàn ông theo đuổi mình.

Tô Việt đứng chờ bên ngoài, lại rút điếu thuốc ra hút. Lúc thấy cô đi ra, anh mỉm cười gật đầu nói: “Không ngờ… tùy tiện mua mà nhìn cũng được.”

Nhan Hạ cầm lấy túi xách da dê hiếm có kia, bỏ mấy thứ đồ của mình vào, khoác lên vai rồi nói: “Đi thôi.”

Chương 09+10 (Hết)

Chương 9

Hai người tới bệnh viện, không thấy Tạ Thư Nhã ở đó, Khưu Dụ Khai còn đang nằm trên giường bệnh, ánh mắt phức tạp bắn về phía Nhan Hạ và Tô Việt đang sóng vai nhau đi vào.

Tô Việt lạnh lùng nhìn người nằm trên giường, rồi quay đầu lại nói với Nhan Hạ: “Anh đợi bên ngoài, có chuyện gì gọi anh.” Nói xong, anh giơ tay lên ôm lấy vai cô.

Nhan Hạ không đáp lại nhưng ánh mắt Khưu Dụ Khai đã lộ rõ vẻ bi thương. Tô Việt vừa ra khỏi phòng, anh ta liền mở miệng: “Tiểu Hạ, em và anh ta?”

“Anh ta tới thuê nhà với tên Tô Việt, tối hôm qua tôi mới biết tên thật anh ta là Tạ Hoài Nhuệ. Tôi và anh ta có thể quen biết đều là nhờ ơn của anh và Tạ Thư Nhã cả đấy!” Nhan Hạ cười lạnh, “Có duyên quá phải không?”

Khưu Dụ Khai nằm ngửa, nhắm mắt lại, hít sâu: “Tiểu Hạ, anh xin lỗi.”

“Không cần.”

“Anh và Thư Nhã… sắp tới sẽ đi Ca-na-da, có thể sẽ không quay về nữa.”

“Vậy thì quá tốt rồi, Ca-na-da rất tốt.” Nhan Hạ không thèm để ý.

Khưu Dụ Khai đột nhiên mở mắt, để lộ làn nước mắt trực trào ra ngoài: “Nhan Hạ, anh thật sự đã từng yêu em, nhưng vì sao em không thể quan tâm anh một chút? Chuyện tới ngày hôm nay, anh vẫn như trước luôn lưu luyến em, còn em tại sao một chút tiếc nuối cũng không có?”

“Vì tôi không đê tiện như anh.” Nhan Hạ nghiêm túc nói.

Khưu Dụ Khai kinh ngạc nhìn cô, mãi không biết phải nói thế nào. Một lúc sau, anh ta chợt bật cười: “Không phải. Vì em chưa từng yêu anh. Trong tâm trí em lúc nào cũng chỉ có sự nghiệp, em để ý tới các mối quan hệ khác còn nhiều hơn yêu anh. Em xưa nay chưa bao giờ chịu khuất phục trước anh, chưa bao giờ đối xử với anh dịu dàng như những người con gái khác. Thậm chí em còn coi thường anh tham dự vào hoài bão của em, thành công hay thất bại của em anh chỉ có thể đứng ngoài nhìn.” Nói hết nỗi lòng, Khưu Dụ Khai thở dài, “Em vốn dĩ không yêu anh, không cần anh.”

Nhan Hạ lẳng lặng đứng nghe, gắng nuốt xuống cổ họng một nỗi chua xót nghẹn ngào, cuối cùng cô vừa lạnh lùng vừa cao ng