Đình nháy mắt, “Mình có nhìn thấy gì đâu”.Chung Lăng yên tâm hơn.Thích Đình Đình liền nắm bàn tay nhỏ nhắn của bé Đào nói: “Chào cô chú đi con”.Bé Đào vẫy tay với đôi mắt ngái ngủ: “Con chào chú, chào chị”.“Phì!” Thích Đình Đình liền châm chọc: “Hạ Dương, xem ra đến ngày phải bảo dưỡng rồi”.“Hừ.”Về đến nhà rồi mà Hạ Dương vẫn hậm hực không vui nói: “Con bé trả thù anh vì anh hỏi câu hóc búa đó mà”.“Nó bé như thế anh chấp làm gì.” Chung Lăng cười thích thú.“Không phải anh chấp vặt, mà là câu nói của nó biến anh thành bề trên của em.” Hạ Dương bất bình nói.Chung Lăng vẫn chưa hết cười: “Thế chẳng phải nâng anh lên một tầm cao mới à?”Hạ Dương cười rất gian giảo: “Nào, gọi câu chú nghe xem sao”.“Biến.” Chung Lăng thầm nghĩ, mình là thục nữ, không được chửi bậy.“Haiz, hỏi thật nhé, có phải nhìn anh già hơn em nhiều không?” Đợi đến khi Chung Lăng tắm xong ra ngoài, Hạ Dương vẫn còn chưa hết thắc mắc.“Anh định làm gì hả?” Chung Lăng lấy chân đá anh.“Kem dưỡng da em để ở đâu, cho anh mượn dùng.” Hạ Dương giả lả ghé sát vào.“Biến!” Không thể chịu đựng được nữa, cũng không cần phải chịu đựng nữa.“Bành Húc giới thiệu cho anh một bộ phim, cùng xem nhé.” Hạ Dương lôi từ trong cặp ra một đĩa DVD rồi nhanh nhẹn đút vào đầu đĩa.Phản ứng đầu tiên của Chung Lăng là Bành Húc giới thiệu thì chẳng có cái gì hay ho, tai lập tức đỏ rần lên.“Em nóng à?” Hạ Dương thắc mắc.“Không.” Chung Lăng ấp úng.“Thế ngồi xuống xem đi.” Hạ Dương kéo cô vào lòng.Chung Lăng mặt đỏ, tim đập thình thịch: “Anh là kẻ lưu manh, em không thèm xem cái đó với anh”.Hạ Dương ngẩn người: “Sao anh lại là thằng lưu manh?”Mặt Chung Lăng nóng bừng: “Cái đó anh phải tự biết”.Hạ Dương nghĩ một lát rồi chợt hiểu ra vấn đề. Ý cười lộ rõ trong mắt anh, dường như nhìn thấu những suy nghĩ trong lòng cô: “Chỉ là bộ phim ma thôi mà, em tưởng là gì?”“Phim ma hả?” Chung Lăng liền ngồi thẳng người dậy.“Ừ.”“Vậy à.” Đúng là suy bụng ta ra bụng người. Chung Lăng xấu hổ nhìn xuống, mặt càng đỏ hơn.Đôi môi Hạ Dương lướt nhẹ bên tai cô: “Thế em tưởng là gì?” CHƯƠNG 9 (27)“Không có gì.” Dưới ánh đèn mờ ảo đầy vẻ mờ ám, tim cô đập thình thịch, vội gạt đi những suy nghĩ lộn xộn trong đầu, để nhịp thở được trở lại bình thường nói: “Thôi xem đi”.Đây là bộ phim ma của Hồng Kông thập kỷ 80, do Châu Nhuận Phát, Diệp Thiến Văn và Hoàng Bách Minh đóng.Màu sắc và chất lượng không thể sánh được với phim bây giờ, nhưng Chung Lăng và Hạ Dương vẫn xem rất say sưa.Xem được một nửa, đột nhiên Hạ Dương lên tiếng: “Ấy, sao em không sợ à?”“Tại sao em phải sợ chứ?” Chung Lăng thắc mắc.“Em sợ thì anh có thể phát huy thế mạnh của anh, đâu có không mảnh đất dụng võ như bây giờ.” Hạ Dương cười rất ranh mãnh.Chung Lăng hứ một tiếng rồi cười: “Có phải em nên sà vào lòng anh, để anh thừa cơ làm việc xấu đúng không”.“Hê hê.” Nụ cười của Hạ Dương thực sự hớp hồn người khác mà không chịu đền mạng.Đột nhiên Chung Lăng nảy ra một kế, cô rất ít khi nghĩ ra những trò đùa như vậy, có thể là do ở bên Hạ Dương lâu ngày, tâm trạng dần trẻ trung và thoải mái hơn.Tranh thủ lúc Hạ Dương đang xem chăm chú, cô liền len lén thò tay ra, bóp mạnh vào cổ họng anh: “Ma này”.Hạ Dương giật nảy mình người bật dậy, hét một tiếng thất thanh, mắt trợn lên rồi ngất xỉu.“Ê”, lúc đầu Chung Lăng còn tưởng Hạ Dương giả vờ, vỗ tay vào mặt anh nhưng không có phản ứng gì, lúc này cô mới cuống lên. Cô vội vàng đứng dậy định gọi Diêu Thiên Thiên và Thẩm Hạo ở phòng đối diện giúp một tay thì đã bị Hạ Dương lôi lại nằm đè lên người.“Dám dọa anh hả, anh phải phạt một trận mới được.” Hạ Dương ghì siết môi cô.Chung Lăng lúng búng nói: “Em chỉ định trêu anh thôi mà”.Chưa nói dứt lời thì môi cô đã bị nuốt trọn trong nụ hôn nóng bỏng, da diết của Hạ Dương. CHƯƠNG 10Sáng hôm sau người Chung Lăng đau ê ẩm, hai người đùa nhau một hồi rồi ngủ thiếp đi trên ghế sofa, tỉnh dậy thì thấy chân tay cô đều bị Hạ Dương đè ở dưới, tư thế rất mờ ám.“Ê, nặng quá.” Sau khi ra sức đẩy anh chàng ra mà không có kết quả, Chung Lăng đành phải gọi.“Chào buổi sáng.” Hạ Dương cười tươi ghé sát vào, còn định lừa kiếm nụ hôn buổi sáng nhưng đã bị Chung Lăng đá ngay xuống ghế sofa.Hạ Dương ai oán than: “Em định bày mưu giết chồng hả?”Chung Lăng không hề nhượng bộ: “Cũ không đi làm sao có mới”.“…”Gặp Đới Hiểu Lam trong thang máy, Chung Lăng hỏi: “Hôm nay em xin nghỉ mà?”Đới Hiểu Lam ngại ngùng đáp: “Vì hôm nay là ngày 18, bác sĩ bảo người sinh mổ đông quá, lịch mổ của chị em rời sang ngày mai”.“…”Đến văn phòng được một lát thì Chung Lăng nhận được điện thoại của Diệp Tử: “Tối nay em muốn mời chị đi ăn, chị đừng từ chối nhé”.Chung Lăng nghĩ bụng “hôm khác này của cô nàng nhanh thật”, nhưng vẫn đáp: “Ok”. Mặc dù không hài lòng lắm với Hướng Huy, nhưng cô vẫn nể mặt Diệp Tử.“Vậy chốt nhé.” Diệp Tử như đang thở phào.Chung Lăng không để ý lắm: “Tối gặp nhé”.Tắt máy rồi Diệp Tử gọi ngay cho Hướng Huy: “Phù, hẹn rồi đó nhé”.“Cô ấy có nghi ngờ gì không?” Hướng Huy hỏi.“Không, nhưng về sau đừng nhờ em những chuyện thế này nữa đấy.” Lúc đầu Diệp Tử không đồng ý, nhưng Đường Tranh cứ năn