Old school Swatch Watches
Mùa hạ chung tình

Mùa hạ chung tình

Tác giả: Diệp Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326953

Bình chọn: 10.00/10/695 lượt.

iên Thiên hậm hực.“Nhưng lần nào gặp hai người chị đều thấy em xỏ mũi anh chàng.” Chung Lăng nhịn cười nói.Diêu Thiên Thiên ngại ngùng chớp chớp mắt, hình như đúng là như vậy. “Chị muốn biết thật hả?”Chung Lăng liền gật đầu ngay, chuyện của hai người này chắc là rất thú vị.“Hôm nay bản cô nương đang vui nên sẽ đáp ứng yêu cầu của thính giả.” Diêu Thiên Thiên bật cười.Chung Lăng cũng cười theo, nghe xong câu chuyện như sao Hỏa đâm vào Trái đất trong lần gặp gỡ đầu tiên của Diêu Thiên Thiên và Thẩm Hạo, cô cười ngặt nghẽo, cuộc gặp gỡ như thế đã để lại ấn tượng quá sâu sắc trong lòng đối phương, muốn quên cũng khó.Nhớ lại cảnh tượng đó, Diêu Thiên Thiên cũng cười như nắc nẻ. Thẩm Hạo chỉ nghe thấy tiếng cười nhưng không biết hai người đang nói chuyện gì, đành phải gãi đầu giậm chân mà không biết làm thế nào.Chung Lăng đặt tay lên trán cười, lần đầu tiên cô và Hạ Dương gặp nhau như thế nào nhỉ.Trời mưa như trút nước, cô nhìn nhầm chiếc xe cà tàng của anh thành xe taxi, câu đầu tiên nói với anh là: “Bệnh viện RJ”. CHƯƠNG 9 (18)Anh chỉ mỉm cười, hảo tâm đưa cô đến bệnh viện rồi mới nói với cô rằng: “Đây không phải là xe taxi”.Không ai ngờ, đây là khởi đầu cho duyên phận của họ.Diêu Thiên Thiên liền khoác vào tay Chung Lăng, cười hỏi: “Sao mặt chị đỏ vậy, lại nhớ anh Hạ Dương rồi hả?”Chung Lăng liếc cô bé một cái, bị nhắc như vậy, nỗi nhớ dành cho Hạ Dương dường như lại nhiều hơn.“Bà xã ơi, ăn cơm thôi.” Cuối cùng Thẩm Hạo đã tranh thủ được thời cơ quay lại phòng làm việc.Thẩm Hạo ai oán nhìn bàn tay nhỏ nhắn của vợ yêu ngoắc vào cánh tay người khác, mặc dù đó là con gái nhưng trong lòng vẫn thấy hậm hực.Tay nghề của Thẩm Hạo cũng rất khá, lời đánh giá công bằng của Chung Lăng là không hề thua kém Hạ Dương.Đàn ông Thượng Hải đúng là làm mưa nơi công sở, làm gió trong góc bếp.Chung Lăng liền hỏi: “Thiên Thiên, bao giờ bọn em định có em bé?”Diêu Thiên Thiên chưa kịp nói gì, Thẩm Hạo đã đáp tranh: “Thế giới hai người tuyệt biết bao, tội gì phải sinh con”.“Nếu không có con, sau này già sẽ buồn lắm.” Chung Lăng nói với vẻ rất nghiêm túc, dường như rất thấu hiểu điều đó. Bản thân cô cũng thích trẻ con, nhưng chỉ là con của người khác, nếu bản thân phải mang thai, sinh con, nghĩ đến cô đã cảm thấy sợ. Thế nên bụng nghĩ một đằng, miệng lại nói một nẻo.“Xí.” Diêu Thiên Thiên buông đũa xuống, bực bội nói: “Chị Chung Lăng có biết lý do anh ấy không muốn có con là gì không?”“Là gì vậy?”“Hừ, anh tự nói đi.” Thiên Thiên chỉ vào Thẩm Hạo phẫn nộ nói.Chung Lăng thấy tình hình có vẻ không ổn, liền vội xoa dịu tình hình: “Hai người còn trẻ mà, chưa phải vội lắm”.“Không phải lý do này!”“Thế chắc là anh ấy còn muốn được chơi thêm mấy năm nữa, đây cũng là điều bình thường mà.” Chung Lăng tủm tỉm cười, hai người này như hai đứa trẻ con, không còn thiếu trò gì.Diêu Thiên Thiên cười khẩy rồi hỏi: “Em nói hay là anh nói đây?”“Anh nói thì có sao.” Thẩm Hạo nhún vai. “Anh sợ nhóc con làm vỡ cái bình sứ đời Thanh của anh, món đó hiếm lắm đấy!”“…” Chung Lăng sững lại: “Bình hoa nào?”Diêu Thiên Thiên liền hậm hực dẩu mỏ hất hàm về phía phòng khách.Chung Lăng nhìn về phía đó, quả nhiên thấy một bình hoa lớn cao bằng nửa người đặt trong phòng khách, cô chợt nhớ vừa nãy vào nhà hình như còn vịn tay vào đó, nghĩ lại mới thấy giật thột.“Lý do đó mà anh cũng nói ra được, em thấy ngượng thay cho anh.” Diêu Thiên Thiên nhìn với ánh mắt phẫn nộ. CHƯƠNG 9 (19)Thẩm Hạo chỉ cười hềnh hệch.“Sau này đừng có hối hận đấy.”“Thì anh sợ em vất vả mà, thôi thế mình cứ đẻ, đẻ luôn cả bầy cho bõ công, từ nay trở đi bắt đầu phấn đấu nhé.”“Anh là đồ biến thái!” Thẩm Hạo không hề để ý đến khách, Diêu Thiên Thiên mặt đỏ như quả cà chua. “Đang có khách mà anh… í, chị Chung Lăng đâu rồi?”Chung Lăng đã lủi từ lúc họ bắt đầu mắng yêu nhau. Cô đâu có vô duyên đến mức phá hoại kế hoạch đúc người vĩ đại của bọn họ.Xem phim truyền hình một lát là thấy chán, khoảng hơn mười giờ, chuông cửa nhà Chung Lăng đổ, cô mở cửa ra, Hạ Dương đang đứng dựa vào cửa, chiếc áo khoác vắt trên cánh tay, hỏi với vẻ rất tội nghiệp: “Em có sẵn lòng cho kẻ vô gia cư này vào nhà không?”Dù đã cố nhưng Chung Lăng vẫn không nhịn được cười: “Sao anh lại chầy cối thế nhỉ?”“Ca táp để ở chỗ em, anh không có quần áo thay.” Hạ Dương hùng hồn phân bua.Chung Lăng vừa tức vừa buồn cười: “Nhà anh hết quần áo rồi hả? Đi công tác một ngày mà anh phải mang hết quần áo đi ư?”“Chứ sao nữa.” Hạ Dương liền chui qua cánh tay Chung Lăng đi vào trong, chỉ trong tích tắc đã nằm ườn trên ghế sofa, cười rất giảo hoạt và hả hê.Chung Lăng không biết làm thế nào, liền lấy chân đá: “Anh còn không mau đi tắm đi, người toàn mùi rượu”.“Đâu thể thế được, anh là công dân tốt tuân thủ pháp luật, nếu phải lái xe thì không bao giờ động vào giọt rượu nào.” Hạ Dương giơ tay ôm Chung Lăng vào lòng, hôn lên môi cô, ậm ờ nói: “Em ngửi đi, làm gì có mùi rượu”.Nụ hôn nóng bỏng ngọt ngào đó đã nuốt chửng hơi thở của cô, đâu còn đầu óc để nghĩ đến chuyện khác nữa.Hạ Dương ôm chặt Chung Lăng, đột nhiên cười nói: “Vừa nãy ở quán karaoke, Tư Mẫn c