XtGem Forum catalog
Mùa hạ chung tình

Mùa hạ chung tình

Tác giả: Diệp Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327303

Bình chọn: 7.00/10/730 lượt.

ăng không đả động gì chỉ hỏi: “Việc ở Bắc Kinh đã giải quyết ổn thỏa rồi chứ?”“Cũng ổn ổn rồi ạ.”Chung Lăng mỉm cười: “Ở đây rất cần cô, và cô cũng biết rằng nhân sự ở bộ phận thị trường vẫn đang thiếu”.“Giám đốc cứ giao phó.”“Phần này sẽ giao cho cô nhé.” Chung Lăng đưa tập giấy tờ cho Phương Nhiên: “Cứ tiến hành, cố gắng làm nhanh”. CHƯƠNG 8 (6)“Dạ vâng.”Hạ Dương nói Phương Nhiên là người bảo thủ, quả nhiên không sai. Và nguyên nhân khiến cô xin đi, Chung Lăng cũng đã đoán được phần nào.Dù là người phụ nữ giỏi giang đến đâu, gặp phải những vấn đề liên quan đến chuyện tình cảm đều không thể gác lại được.Chung Lăng lặng lẽ thở dài.Gần đến giờ tan sở, Chung Lăng có một vấn đề về kỹ thuật muốn hỏi ý kiến Hạ Dương, bèn bấm số máy nội bộ, trợ lý của Hạ Dương nói rằng hôm nay Hạ Dương không đi làm.Chung Lăng liền cau mày: “Có chuyện gì vậy?”“Nghe nói là sếp ốm, sếp đã xin sếp tổng nghỉ rồi ạ.” Có lẽ là do sợ Chung Lăng nổi cáu, cô bé trợ lý tỏ ra rất rụt rè, nhưng vẫn cố thanh minh.Ốm ư, Chung Lăng sững lại.“Hình như là bị cảm nặng ạ.”Chẳng lẽ là di chứng của trận mưa hôm đó? Đã mấy ngày trôi qua rồi, thời gian ủ bệnh cũng dài gớm. Chung Lăng nghĩ bụng.Cô đấu tranh tư tưởng nửa ngày trời, không thể tập trung tinh thần làm việc, cuối cùng lấy hết can đảm, lấy cớ có vấn đề kỹ thuật quan trọng cần phải xin ý kiến Hạ Dương, xin phòng nhân sự địa chỉ nơi anh ở.Lúc này đây Chung Lăng đang đi đi lại lại trước cửa khu nhà ở hoa viên Lư Loan.Cô có thể nói dối phòng nhân sự là vì việc công, nhưng rõ ràng cái cớ này không thể lừa Hạ Dương. Cô phải tìm lý do đàng hoàng gì để che giấu sự thật đây. Kể cả may mắn che được mắt Hạ Dương thì cũng không thể lừa dối được bản thân. Sự thật ở đây là cô quan tâm đến Hạ Dương, trong tích tắc nghe thấy anh bị ốm, trái tim cô rối như tơ vò.Cô cứ đi đi lại lại như vậy, việc này phức tạp hơn nhiều so với những khó khăn mà cô gặp trong công việc.Có lẽ là do đứng trước khu nhà quá lâu, anh bảo vệ tốt bụng đã để ý đến cô và lịch sự hỏi: “Tôi có thể giúp được chị việc gì không?”“À, tôi tìm người quen, tôi lên ngay đây.” Chung Lăng nắm chặt mẩu giấy ghi số phòng của Hạ Dương trong tay rồi vội vã đi vào tìm thang máy, lên tầng 12.“Phòng 1208”, cô nhủ thầm rồi hít một hơi thật sâu, một hơi thật sâu nữa.Khi chuông đổ, tự nhiên Chung Lăng lại không cảm thấy thấp thỏm nữa.“Ra ngay đây”, bên trong vọng ra giọng nói ngạt mũi nặng, xem ra anh chàng ốm không phải là nhẹ.Cửa được mở ra, vẻ kinh ngạc xen lẫn vui mừng hiện rõ trên nét mặt Hạ Dương.Chung Lăng bất giác đưa tay xoa xoa mũi: “Nghe nói anh ốm, em đến thăm”. Cô cố gắng nói với giọng tỉnh bơ.Hạ Dương liền cười: “Có ai đến thăm người ốm mà đi tay không như em không?”“Tại sao lại không chứ? Em không biết anh thích gì, nhỡ đồ mua đến không hợp ý anh thì lãng phí quá.” Chung Lăng hùng hổ, câu nói tiếp theo lại càng kinh khủng hơn: “Nhỡ chẳng may anh ốm chỉ còn chút hơi tàn thì cũng không cần ăn gì nữa…”Chưa nói dứt lời cô đã bị Hạ Dương kéo vào phòng, trợn mắt la: “Em rủa anh hả?”Chung Lăng không hề để tâm đến vẻ bặm trợn của Hạ Dương: “Đây là cách tiếp khách của anh ư, đến cốc trà cũng chẳng có”.“Anh là bệnh nhân.” Hạ Dương uể oải nói rồi tiếp tục cuộn mình trên ghế sofa. “Thích uống gì thì vào tủ lạnh mà lấy.”Chung Lăng nhìn xung quanh, căn hộ độc thân của Hạ Dương sạch sẽ quá mức, còn gọn gàng, ngăn nắp hơn cả phòng cô, cô cảm thấy bất bình, mày nhướn lên, miệng thì hứ với vẻ không thèm chấp.Vào đến bếp, trong lòng Chung Lăng cũng cảm thấy đỡ hơn phần nào. Trong bồn rửa cũng có bát đĩa đang ngâm, trên kệ bếp còn có mấy bát mì ăn liền ăn dở, nụ cười trên môi cô dần dần hiện rõ hơn, cô cởi áo khoác ngoài, bỏ sang một bên, xắn tay áo lên và nhanh nhẹn dọn dẹp. CHƯƠNG 8 (7)Đầu tiên là rửa sạch bát đĩa, sau đó lại cọ rửa bồn rửa bát một hồi, cuối cùng thu hết rác vào một cái túi nilon, đặt ở cửa, định lát nữa về sẽ xách xuống.Hạ Dương đợi mãi mà không thấy Chung Lăng đâu, liền tò mò đi vào, thấy bóng dáng mảnh dẻ của cô đang bận rộn trong bếp, miệng còn hát ngân nga.Nắng vàng hắt sáng nửa khuôn mặt cô, tạo thành một hình vòng cung dịu nhẹ, cái miệng xinh xắn nở nụ cười ấm áp, tựa như một bà nội trợ trẻ, yên tĩnh, nhẹ nhàng.Dường như phát hiện ra ánh mắt của Hạ Dương, Chung Lăng ngẩng đầu lên, liền chạm phải ánh mắt dịu dàng như nước của anh, cô thẹn thùng mặt đỏ bừng.Nụ cười hiện rõ trên môi Hạ Dương, rồi anh không hề nể nang mà nói: “Em đến làm giúp việc theo giờ cho anh hả”.Chung Lăng nở một nụ cười bất lực: “Đằng nào thì cũng đã làm trợ lý cho anh rồi, giúp việc theo giờ thì có sao”. Sau đó cô lại chỉ vào mấy bát mì ăn liền: “Ăn món này không có lợi cho bệnh tình của anh đâu”.“Thế thì ăn gì?” Tài năng giả nai của Hạ Dương luôn là số một.“Ăn cháo gà tốt hơn.”Hạ Dương liền giở trò lưu manh: “Thế em nấu cho anh ăn đi”.“…” Chung Lăng đã lĩnh giáo đủ cái gọi là tự chuốc lấy oan nghiệt, chạy đằng giời cũng không thoát.“Trong tủ lạnh có nguyên liệu đấy, đành phải trông cậy hết vào em, anh đi ngủ đây, có cháo sẽ dậy ăn.” Hạ Dương cười hềnh hệch.Được đà lấn