Teya Salat
Món nợ ngọt ngào

Món nợ ngọt ngào

Tác giả: Poo-kute

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326625

Bình chọn: 7.00/10/662 lượt.

ắt cơn giận này bây giờ. CHAPTER 29.2 (2)Bình tĩnh, dẹp cái này qua một bên, giờ tôi đang diễn kịch cơ mà.– Em sẽ mua quà đẹp về cho chị, chị là vợ anh Minh mà.- Cô nàng này đang có vẻ cụt hứng vì thái độ rất chi là thản nhiên của tôi. Cố ý nhấn mạnh từ vợ anh Minh.Vợ chồng cái con khỉ ấy. Mối quan hệ hiện tại của chúng tôi hiện giờ càng nghĩ càng thấy vô lí hết sức.Ai đời, chỉ vì cái vị phá hoại của tôi mà bắt chúng tôi kết hôn trong khi chúng tôi chưa đủ tuổi để lập gia đình. À, thì là vụ cái thai gì đấy. Mà tôi tức ở chỗ vẫn chưa biết được tên nào tài đến độ quay lại được cái clip đó. Tôi mà biết kẻ chủ mưu, tô giết không toàn thây.Nhưng dù sao thì, bây giờ, trong tim tôi, có một lời cảm ơn đến người đó. Nực cười nhỉ.– À, Sharie, chị qua bên kia gặp bạn một chút nhé. Lát gặp ha.- Tôi tìm cách chấm dứt cái cuộc trò chuyện điên rồ này.Nở một nụ cười tươi rói, trời ạ, trong cái ngành thời trang này, tôi làm gì có bạn chứ. Nói láo đấy.Tôi cầm li rượu lên, mỉm cười với Sharie, chuẩn bị bỏ đi thì ánh mắt tôi đập ngqy vào Minh đang đứng xa xa ở đó, hắn ta đang tiếp khách, bộ đồ vest lịch lãm từ hắn toát lên khí chất sáng ngời.Cậu ta, thật sự rất khác với tôi.Tôi bước đi, nhưng chưa đầy hai bước, đế giày vốn không có lớp chống trơn của tôi trượt một cái, người tôi đổ ập về phiá trước.– Á…– Choang- Li rượi thủy tinh trên tay tôi đập tan xuống đất vỡ tan tành đồng nghĩ với đó là thân xác tôi nằm lăn lóc dưới nền đất.Mọi người xung quanh giật mình, đồng loạt chăm chú vào hiện trường.Tôi nằm lê lết trên sàn, đau điếng, nhục nhã. Ôi trời ơi, sao tôi luôn là kẻ gây phiền toái khi đi đến bất kì đâu chứ.Mất mặt. CHAPTER 29.3Cú tiếp xúc đất này mặc dù rất nguy hiểm nhưng xảy ra với con bé siêu phá phách như tôi thì nó chỉ là một con tép đậu trên mép con mèo.Có hơi đau một chút, nhưng không sao. Số tôi vậy thôi nhưng sống dài, sống dai lắm. He he.Lồm cồm bò dậy, tôi cố đứng trụ với cái chân trẹo của mình. Thảm quá đi mất. Ngã đúng cái nơi sang trọng thế này thật xấu hổ.Nhìn ánh mắt của mọi người xung quanh xem, chỉ là một cái ngã thôi mà, có cần phải há hốc mồm ra thế không. Với lại, người ngã là tôi mà, liên qua gì đến họ chứ.Sau khi bình tâm lại, tôi mới ngước ánh mắt lên nhìn Sharie. Tá hoả.Trời đất ạ, kiểu tóc công chúa mượt mà và khuôn mặt trang điểm kĩ lưỡng giờ ướt sũng toàn màu hồng của rượu thê thảm hơn cả tôi. Bộ lễ phục dạ hội đẹp đẽ cũng chẳng khá khẩm hơn, cũng bị ướt bết dính.Nhưng điều đáng đau lòng là hung thủ gây nên cớ sự này không ai khác là tôi, cú trượt chân rất chi là ngoạm mục vừa nãy khiến li rượt trên tay cứ thế mà bắn ra phía người đối diện.Nhìn Sharie bây giờ mà xem, mặt mũi một màu tối sầm đáng sợ.– Ôi trời, xin lỗi bạn, tôi bị trượt chân.- Tôi luống cuống lấy ống khắn giấy bên cạnh, cẩn thận lau vết rượu loang lổ trên người Sha.Chết thật, sao tự dưng trong người dấy lên một linh cảm xấu. Sha à, cô là người tốt, tha lỗi cho tôi nhé.Tôi thật sự không cố ý mà.– Chị bỏ đôi bàn tay dơ bẩn của chị ra.– Hả.Đang lau cẩn thận, tôi giật mình vì giọng nói đanh lại đáng sợ của Sha, đôi tay cầm giấy cứng đờ, không biết nói gì.Chuyện này, không đơn giản đâu.– Xin lỗi bạn, tôi thật sự không cố ý.Tôi cười nhẹ nhàng, nhưng khuôn mặt của Sharie lại chẳng khá hơn tí nào. Cả hội trường nín thở vì đôi mắt trợn trừng như muốn nuốt sống tôi của cô ấy.– Chị tưởng tôi tin chị nói à. Đồ hồ li tinh, sao chị có thể hành động bỉ ổi thế chứ?- Giọng nói thét chói tai, tất cả mọi người, bao gồm cả tôi giật mình.Cái cô Sharie đó, không như tôi liên tưởng. Rõ ràng là tôi trượt chân mà.– Bạn, bạn hiểu lầm rồi, tôi…- Tôi bắt đầu lâm vào thế đường cùng không lối thoát.– Đồ xấu xa, chị ghen tị với tôi phải không? Tôi thân thiết với anh Minh nên chị ganh ghét tôi đúng không. Có gì nói thẳng trước mặt, đừng có hành động kiểu bỉ ổi sau lưng như thế.Người đang hành động cái kiểu bỉ ổi sau lưng chính là cô đấy Sharie.– Tôi không có.- Tôi trừng mắt không vừa, đáp chắc nịch.Đừng có nghĩ sẽ giở trò với Lâm Vũ Quỳnh này, không dễ đâu. Tôi không đủ lòng tin là mình có thể chịu đựng mấy lời lẽ mang tính xúc phạm kia đâu.Dám chơi xấu trên sự không may mắn của người khác. Cô tồi hơn tôi nghĩ, Sharie.– Chị còn dám nói à. Không phải chị cố tình hất đổ rượu vào tôi khi nghe tôi kể chuyện tôi và anh Minh thân thiết với nhau sao. Đồ mặt dày, biến ngay khỏi đây.Tôi muốn chửi thề.Nhân phẩm bị đem ra cho con nhóc chảnh choẻ chửi bới. Lòng tự trọng của tôi con nhóc này không đáng được bình phẩm.Dám nói cái gì, mặt dày, ghen tức.Tôi cảm nhận máu tôi chưa bao giờ sôi sùng sục trong suốt 18 năm sống trên đời.Bình tĩnh lại, không được đánh đấm lúc này Lâm Vũ Quỳnh.Tôi nghiến răng trèo trẹo, cố gắng đá phăng cái sự tức giận của mình vào nhà rác của bộ não.Ngước đôi mắt đỏ ngàu như bò tót ra trận, tôi xuyên một tia sắc nhọn trực tiếp vào đôi mắt giả dối của Sharie.Con nhỏ này, không đáng để tôi đánh. Đụng vào bẩn tay. CHAPTER 29.3 (2)– Cút ngay đi, ở đây không chứa hạng người như cô.Bài diễn đó cũ rồi. Nhóc còn non nớt lắm em ơi.– Bạn không đuổi thì tôi cũng