ừng cọng cỏ.Chỗ này, chỗ kia,…nhẫn ơi, mày ở đâu rồi, đừng chơi trò trốn tìm nữa. Mày ra đi. Tao mệt lắm rồi đấy.– Thưa qúy khách, công viên chúng tôi đến giờ đóng cửa rồi ạ.………– Thôi, nếu chỉ là một chiếc nhẫn, anh có thể mua cho em được mà.- Anh Long nói.Anh Long đâu có phải là Minh, anh mua thì được gì chứ.– Đó là nhẫn cưới của em, mất nó thì…- Tôi nhăn nhó, không chịu ngồi yên.Phải làm sao bây giờ.– Nhẫn cưới, vậy thì anh có luôn đây.Anh Long cười, vào phòng lấy ra một chiếc hộp rất đẹp, trong đó là một chiếc nhẫn, trời đất, tôi há hốc mồm, nó giống hệt cái của Minh tặng tôi.– Sao anh có nó?- Câu hỏi này đương nhiên không thể nào không xuất hiện bây giờ.– Minh chưa nói với em sao, dòng họ Vũ nhà anh có một tục lệ rất thú vị. Cứ một đứa trẻ nào trong họ được sinh ra sẽ được tặng một chiếc nhẫn để tặng người mình yêu.Vô lí, nếu là để tặng người yêu thì thật là buồn cười, tặng sớm như thế đâu biết cỡ tay của người sẽ yêu sau này chứ. Trong trường hợp của tôi thì khác, tôi đeo rất vừa, nhưng nếu Minh lỡ yêu cô nào khác gầy hơn hay mập hơn thì sao? Chả lẽ vẫn phải đeo nhẫn khác cỡ tay chắc.Mà, chậc, tôi linh tinh quá. Nhẫn đâu cứ nhất thiết là để đeo vào ngón tay, người ta có thể đeo tranh trí trên cổ, hoặc để làm vật trưng bày chẳng hạn. CHAPTER 27.2 (2)– Nhưng anh đưa nó cho em, thế sau đó người yêu của anh…Đúng thế, còn người anh ấy yêu thì sao, cô ta mà biết anh ấy đưa tôi chắc cho tôi ngâm mình trong axit mất. Nghĩ đến cái cảnh đó, rùng mình…– À, em cứ cầm đi, coi như thay thế vào cái của Minh, cậu ấy không phát hiện đâu, nó giống nhau mà. Còn về bạn gái anh thì em khỏi lo, cứ cầm lấy nhé.- Nụ cười chói loá.– Nhưng…- Tôi ngắc ngứ.– Không nhưng gì nhé.Nhưng anh đâu phải là Minh, anh là anh Long, mặc dù tôi rất mến anh ấy, nhưng anh ấy không thay thế được Minh.– Em cảm ơn.- Tôi mỉm cười, đeo vào ngón tay áp út của mình, cười.Sao nó chẳng có cảm giác gì là sao?– Được rồi, thế muộn rồi, anh lấy xe đưa em về nhé.…..Tôi chào tạm biệt anh Long vì đã đưa tôi về nhà, mệt mỏi lết thân xác lem luốc như bù nhìn di động vào nhà, mấy tiếng công cốc, thật đúng hệt Giã trang xe cát biển đông ấy.Mai phải tới công viên tiếp tục tìm thôi, và nhanh chóng trả lại cho anh Long cái nhẫn qúy giá này nữa. Càng nghĩ càng thấy tôi lấy nó về chẳng đúng tí nào.– Hôm nay cậu đi đâu.Vừa bước đến cửa phòng, chưa kịp tra chìa khoá vào ổ tôi đã giật mình vì giọng nói lạnh sống lưng, không cảm xúc của Minh.– À, tôi đi tới nhà anh Long học bài, tưởng cậu cũng biết chứ.- Tôi nhún vai đáp tỉnh queo.Minh mỉm cười, nụ cười đẹp mà sao tôi thấy nó đáng sợ quá vậy.– Đương nhiên là tôi biết, chỉ là tôi thắc mắc hai người học gì trong trò chơi tình nhân vậy, hoặc là học cái gì mà tận đến đêm mới về.- Cậu ta nói, khuôn mặt chứa đầy hàm ý.Trời, cậu ta nhìn thâý rồi, hết đường chối cãi.– À, chỉ là giải lao sau giờ học thôi.- Tôi cười trừ.– Giải lao hả? Đừng vô lí.Tại sao đến lúc này cậu còn nói dối.- Minh gằn từng chữ.– Tôi có nói dối đâu.- Tôi run run.– Không phải tôi đã nói với cậu sao, cậu đang là vợ tôi, sao có thể ngang nhiên chơi trò tình nhân với người khác, cậu không thấy xấu hổ một chút nào sao?- Minh quát lên, lần đầu tiên từ khi gặp, tôi thấy hắn giận dữ tới mức này.Sao hắn ta lại giận dữ thế chứ, hắn ta có cần cấm đoán thế không? Đồ độc ác, tôi đã vì cậu mà chơi trò này đấy, vì để cậu vui đấy.– Tôi đi đâu, với ai là quyền của tôi, cậu là cái gì mà cấm tôi chứ. Không phải cậu lơ tôi cả tuần rồi hay sao, tiếp tục như thế đi.- Tôi tức tối cãi lại.Đúng, cậu ta chẳng là cái gì hết mà cấm tôi cả. Chỉ có bố mẹ của Lâm Vũ Quỳnh mới cấm được Lâm Vũ Quỳnh thôi.Thật là ngu ngốc khi mang hai tấm vé này về cho cậu ta mà.– Chiếc nhẫn của cậu, chiếc nhẫn mà tôi tặng cho cậu đâu.- Hắn xông đến, cầm tay tôi với một lực rất mạnh.Tôi bị hắn bẻ tay đau đến ứa nước mắt. Tên này, hắn ta có cần bạo lực thế không chứ.– Đó là chiếc nhẫn cậu tặng tôi mà, bỏ ra, đau tôi.- Tiếng kêu oái từ cái miệng vốn dĩ đã rộng của tôi nay được phát huy hết tác dụng.Tôi nói dối hắn nữa rồi. Vũ Nhật Minh, xin lỗi cậu, tôi chẳng còn cách nào khác cả. Tôi phải làm gì nữa đây. Một đứa con gái giả tạo.– Haha, nhẫn của tôi tặng cho cậu mà tôi cũng không nhận ra sao? Cậu luôn miệng nói dối, cậu lấy cái này ở đâu,à phải rồi, chắc là của anh Long đây mà.Hoá ra Lâm Vũ Quỳnh chỉ giống mấy đứa con gái tầm thường khác.…Bộp…Một tiếng giáng chói tai phát ra, Minh tát tôi, tất cả lực dồn vào bàn tay, in một vệt đỏ trên má tôi. Đôi mắt hắn nhìn tôi, đỏ ngàu căm phẫn. Hắn lúc này chỉ muốn nghiền nát tôi ra hàng trăm nghìn mảnh. CHAPTER 27.2 (3)Tôi choáng váng với cái tát vừa rồi. Hắn ta, hắn ta tát tôi. Tôi cứng đờ người, đôi má do tiếp xúc mạnh từ bàn tay khoẻ khoắn của hắn trở nên đỏ, bỏng rát.Tôi không còn nghĩ nổi được cái gì rồi.– Cậu…tôi đã làm gì mà cậu dám đánh tôi.Tôi hét lên giận dữ. Đưa bàn tay lên ôm lấy bên má đỏ sưng. Hắn ta là cái quái gì mà có quyền giận giữ với tôi. Dám tát Lâm Vũ Quỳnh, thật không biết sợ là gì mà.– Người tàn nhẫn là cậu đấy.- Minh giận dữ quát to.- Cậu có biết c