Polly po-cket
Món nợ ngọt ngào

Món nợ ngọt ngào

Tác giả: Poo-kute

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324865

Bình chọn: 9.5.00/10/486 lượt.

g bộ trang phục giản dị rất thanh thoát, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy đặn với nụ cười đoan trang như hoa như ngọc, mái tóc óng ả đến mây phải thua, làn da trắng nõn nà đến tuyết còn phải nhường (xin vài dòng đính chính, mấy câu văn miêu tả này tôi ăn cắp trong bài văn miêu tả vẻ đẹp của Thúy Vân trong truyện Kiều của Nguyễn Du khi tôi còn đang học lớp 9 đấy, tôi cũng có trí nhớ tốt phết chớ bộ).

Nói thế thôi, nhưng tóm lại, bạn gái của thầy giam thị cực kì xinh đẹp, và chỉ cần nhìn qua hình dáng, chắc ai cũng nghĩ đấy là một cô gái tốt. Mà vẫn thật khó hiểu, nghĩ đi rồi nghĩ lại, cô gái đó “ngu” dữ, người vừa xinh đẹp lại vừa tốt tính như vậy thiếu gì các anh chàng đẹp trai, tài giỏi lại tốt bụng đem lòng yêu mến, thế mà lại đâm đầu vào yêu cái ông thầy “xấu như con gấu”, hơn thế nữa “dẻo mỏ” giống đàn bà, ngu thật.(Tôi ví với gấu cho nó có vần thôi chứ tôi thấy mấy con gấu cũng rất dễ thương mà).

Tình hình là ngày mai tôi phải điều tra lại cái khả năng “tán gái” của ông thầy này mới được.

…Cốp…

Tôi cốc đầu mình một cái rõ đau, mày mới ngu, mày tới đây với mục đích chính là gì mà lại nhiều chuyện quan tâm tới cái không đâu. Kệ chứ, thiên hạ mỗi người một tính sao mình biết được. Tập trung vào chuyên môn.

Ông Hưng (quên mất từ đầu tới giờ tôi chưa giới thiệu nhân vật quan trọng này), ông hãy chuẩn bị lãnh nhân hậu quả cho cái tật lắm lời của ông đi… CHAPTER 3: THƯA THẦY, EM XIN LỖINghĩ là làm, tôi tiến lại chỗ ông thầy giám thị và người yêu của thầy không quên thủ sẵn cho mình một nụ cười ngây thơ vô số tội.

– Em chào thầy. – Tôi cúi đầu lễ phép, nụ cười trên khuôn mặt vô cùng lém lỉnh.

Và cái hành động ngoan ngoãn đột xuất của tôi càng làm cho ông thầy hiểu ra được điều gì đó không tốt lành sắp xảy đến với mình, liền nhăn mặt :

– Em tới đây làm gì ?

– Ơ hay nhỉ, sao thầy hỏi “ngu”, á xí lộn, sao thầy hỏi lạ vậy, em đến đây hẹn hò với bạn trai, hôm nay là ngày lễ tình yêu mà thầy.- Tôi chớp chớp đôi mắt một cách đáng yêu.

– Thế bạn trai em đâu?

– Dạ, chưa tới, bọn em hẹn nhau lâu rồi mà, xem ra em bị cho leo cây rồi.- Tôi giả vờ xụ mặt xuống.

Khiếp quá, làm gì mà mày nhập vai dữ vậy Quỳnh, đã thế tôi quyết định, nghề diễn kịch sẽ là nghề được vinh dự lọt vào tầm ngắm khi tôi quyết định tương lai của mình.

– Vậy em gặp thầy có chuyện gì ?

Hừm, thầy giáo đang cố ý xua đuổi đây mà. Cũng đúng thôi, cái ngày hạnh phúc như thế này mà gặp phải con nhóc quái quỷ như tôi kể ra cũng tội cho thầy thật. Nhưng xin lưu ý trò chơi còn chưa bắt đầu kia mà.

Tôi liền vứt cái bộ mặt nhí nhảnh như con cá cảnh thay vào đó là bộ mặt trẻ thơ như chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, nói :

– Có một cô gái nhờ em đưa cho thầy cái này. – Tôi móc trong túi, chìa ra một chiếc nhẫn rất đẹp, khuôn mặt giả bộ buồn buồn.

Cái nhẫn này là do tôi mua, hàng nhái nên cực kì rẻ tiền, nhìn bề ngoài không ai biết nó là hang chất lượng tồi đâu nhé. Tôi đã phải cất công cất sức đi lung tìm nó khắp nơi đấy, thế nên mong rằng kế hoạch của tôi không bị bể ra.

– Cái gì đây. – Ông thầy giáo giật mình hoảng hốt, mặt nhăn nhó, hết nhìn chiếc nhẫn rồi quay lên nhìn khuôn mặt tôi, cô bạn gái kia của thầy cũng thế, mặt hai người bây giờ trông “thộn” như nhau.

– Ơ hay, mắt thầy có bị mù, á…em lại nói nhầm nữa rồi, mắt thầy có bị mờ hay sao mà không biết cái này là cái gì ạ ? Nó là cái nhẫn đó, đẹp vậy mà, nhìn phải là đồ hàng hiệu, chắc mua đắt tiền lắm.- Tôi đưa chiếc nhẫn lên ngắm nghía, giả vờ suýt xoa.

– Tại sao đưa nó cho tôi.- Đến lúc này, thầy giáo yêu quý của tôi vẫn giữ bộ mặt từ tốn, bình thường.

Hừ, cứ bình thường đi, để rồi xem…

– Em đã nói là có một cô gái nhờ em gửi cho thầy mà.

– Cô gái nào ?

– Thầy không biết sao em biết, cô gái đó xinh đẹp lắm, mà từ khuôn mặt, ngoại hình đều nhác nhác giống bạn gái này của thầy, nhưng cái bụng của cô ấy to ghê luôn, chắc là có bầu được mấy tháng rồi.- Tôi kể chuyện, mặt tỉnh rụi, còn giả làm một số động tác miêu tả cực kì thực tế luôn.- À, cô ấy còn vừa khóc nức nở vừa nhắn với em : “Anh là một thằng đàn ông tồi”.

Lạy Chúa, tôi có cần phải ác vậy không? Phải công nhận tôi tự thấy mình xứng đáng với cái danh hiệu “hội trưởng hội chém gió xuyên quốc gia”, chuyện tôi chế vừa li kì lại hấp dẫn mà.

Tôi vừa dứt lời, mặt của ông thầy và cô bạn gái thầy giống hệt hai con ếch, miệng ngoắc rộng như đang chờ con ruồi nào đó bay vào, mắt lồi ra như chuẩn bị rơi xuống, buồn cười không thể tả. Nhưng may mắn, tôi kịp ngăn lại cái tiếng cười như điên dại của mình chuẩn bị phát ra, bể kế hoạch là chết đấy, vở diễn của tôi chưa kết thúc mà.

– Em, em nói bậy gì đó.- Thầy rối rít ngăn tôi lại, dáng vẻ luống cuống trông thảm vô cùng, có vẻ thầy rất sợ bạn gái bên cạnh hiểu nhầm cho tình yêu chân thành của thầy.

Nhưng mà biết sao được khi mục đích tôi hướng đến chính là làm cho cô bạn gái của thầy là hiểu lầm mà. Hàn