ư vậy khiến mọi người ghen tị đấy!_Giọng của nhỏ Thư cất lên, kèm theo nụ cười mỉm.
Nó giật mình bất giác đưa mắt nhìn qua lỗ hở nơi tay Phi. Thấy con nhỏ Thư đang nở nụ cười khanh khách và phía sau là cả ba vị đại cô nương và người yêu của họ.
Phi cũng quay đàu nhìn lại phía sau lưng mình. Nó chưa kịp lên tiếng gì đã bị mấy tiếng ồ lên làm cho lũng cả màng nhĩ.
-Woa…Woa…Các cậu thấy tớ nói đúng không! Anh ấy rất đẹp trai_Giọng của nhỏ Thuỷ Tiên cất lên trong những tràn bất ngờ kinh ngạc đó. Nhỏ nhảy tưng tửng khiến anh chàng người yêu tên Nguyên bên cạnh cũng phải nhăn mặt.(đáng thương cho anh ấy quá. Sao lại chịu nổi con nhỏ này nhỉ)
-Di! Mày tài thật đó…_Giọng nhỏ Mi lại cất lên có vẻ suýt xoa còn bên cạnh cậu ta anh người yêu tên gì đó mà nó không thể nhớ ra nổi mỉm cười nhìn người yêu mình.
-Thế mà tao tưởng nhỏ Tiên nói dỡn…_An An nhìn nó xong lại nhìn Phi. Cong cậu người yêu tên Phong lại nhìn nó cười cuời.
Thật là đợi mấy người này bình tĩnh lại chắc đến sáng quá.
-Tụi mày làm gì mà ghê vậy._T^T Thật ra không chỉ có mấy nhỏ này ghê mà nó chú ý tất thảy đám con gái đứng xung quanh đó đều nhảy cẩn lên khi Phi quay mặt về phía cổng nơi có ánh sáng chiếu rực rỡ nhất.
-Thì tại mày thân thiết quá mà!_Giọng Thuỷ Tiên tưng tửng lại cất lên làm tràn cười của mấy cô nương lại nổ ra.
Thân thiết cái nổi gì chứ! đồ khùng…Nó đưa mắt nhìn Phi rồi lại nhìn xem nó làm gì mà tụi này nói thân thiết.
OH MY GOD…Thân thiết không thể thân thiết hơn được nữa. huhu 0^0
Lưng nó đang ép vào lớp kính xe phía sau và Phi thì đang đứng đối diện với nó. Một tay còn đặt dựa vào lớp kính. Đổ cả người về phía nó.
Nó ngước mắt lên nhìn cậu bạn. Đôi mắt cong cong hình bán nguyệt muôn thủa, khoé môi nhếch lên nở nụ cười tinh quái với nó. “Cậu cố ý…”_Trong đầu nó cố hét lên…
Tức chết đi được. Hai má nó đỏ lựng cả lên. Đưa tay véo thật mạnh vào cánh tay Phi. Rồi nói nhỏ tưng chữ. Cũng tùy trường hợp chứ.
-Cậu cố ý!
Phi không để ý đến cái véo đau của nó. Cậu xem đó như là cái trách yêu của bạn gái vậy. Thiệt tình. Xong cậu cúi đầu xuống nhìn sát nó cười cười rồi đưa tay lên cốc đầu nó một cái.
-Ngốc!
“ối! trời ơi! Tại sao lại là cái từ này chứ…”_Tức giận.
Phi kéo nó đến gần hơn với mấy đứa bạn. Lúc này sao mọi người lại không giảm bớt mà còn gia tăng nữa là sao hả trời.
-Chào các bạn! Mình là người yêu của Di! Tên Hoàng Phi. Rất vui được gặp các bạn.
Phi nở nụ cười nhìn những người bạ của nó. Nhất là bốn con nhỏ đang mở to mắt hai má đỏ ửng. Miệng há hóc ra nhìn Phi…Nói thật thì lộ ra cái vẻ “Đần độn”
Xong lại hồ hởi lên tiếng, nở nụ cười tươi roi rói của mấy cô nàng.
-Vâng! Rất vui được biết anh!_Nhỏ nào cũng lặp như vậy xong lại đưa tay lôi tuột nó ra khỏi tay Phi rồi nói:
-Cho bọn em mượn cô ấy chút nhé!_Da ơi! Làm vẻ lịch sự gì chứ.
-Được!_Nó xong Phi quay sang chào hỏi các anh người yêu của bốn nhỏ bạn thân nó.
Còn nó thì…
-Ê! Mày kiếm đâu ra chàng Ht này vậy!_Hoàng tử gì vậy trời
-Mày nói lung tung_Nó đập vào tay An An. Con nhỏ này khinh thường nó thế à!
-Thế anh ấy bao nhiêu tủi?_Giọng the thé của nhỏ Mi lại cât lên.
-Bằng tuổi!_Nó bình thãn trả lời.
-Bằng tuổi á!_Bốn cái miệng cùng đồng thanh hét lên gây sự chú ý của những ngwoif chưa chịu vào nhập hội.
-Tụi mày làm gì vậy hả!_Nó rít lên.
-Thế con xe đó là sao! Không phải mượn của ai đấy chứ_Nhỏ Thuỷ Tiên lại hạ giọng rồi chỉ tay về con xe thể thao màu xanh biển của Phi.
-Của cậu ấy!_Lại tiếp tục trả lời bình thãn
-Cái gì? Học sinh c3 đấy mày ạ!_nhỏ Thư lên tiếng trong khi từ đó tới giờ chỉ lặng lặng chăm chú nghe nói nói.
-Ừm!
-Giàu vậy hả?
-Ừm!_Bình thãn. “giàu” nếu không phải nói là “tỉ phú” vì theo nó biết thì tập đoàn của nhà Phi ở bên Anh rất lớn. Bố cậu ấy lên báo kinh tế suốt. Nhưng nếu nói ra chắc chắn ở đây sẽ dậy làn sóng “Người” ngay lập tức.
-Mày vớ được vàng rồi con ơi! Lại vừa cực cực đẹp trai nữa chứ._Thuỷ Tiên hồ hởi nói nhanh với nó.
-Vớ được vàng gì…con nhỏ vô duyên_nó gắt lên đập mạnh vào vai con bạn.
-Thế cái váy này ở đau ra. Mày chọn à! Có măt thẩm mĩ đấy!_An An lại lên tiếng đưa mắt ngắm nghía bộ váy trên người nó.
-Không! Cái này là cậu ấy chọn._Nó cười cười đưa mắt nhìn bốn cô bạn thân đang trố mắt khi nó trả lời xong.
-Cậu ấy chọn á!_Mi lại rí lên.
-Ừm…
-Mèn ơi! Mày có phải là Trần Phương Di bạn tụi này một năm trước không vậy._Thư lên tiếng.
-Sao?_Hử! không hiểu.
-Hôm nay mày lọng lẫy quá đấy…còn anh người yêu thì cực đỉnh._An An đưa đôi mắt cười cười lém lỉnh nhìn nó rồi cả bốn đứa cùng phá len cười một lúc.
-Quen nhau mấy tháng rồi!_THư lên tiếng.
Quen nhau hả! Trả lời sao đây nhỉ…Hừm, hay tính luôn cả lúc nhỏ nhỉ. Đúng rồi, lúc 8 tuổi bây giờ là 18 tuổi vậy…
-10 năm.
-10 á!_Bốn cái miệng lại đồng thanh hét lên.
-Chính xác là vậy!_Nó ngẩm nghĩ rồi gật đầu.
-Tụi mày yêu nhau từ lúc 8 tuổi á?_Cái giọng Thuỷ tiên lại hét lên.
-Hở yêu nhau gì…_Nó hỏi ngốc nghếch.
-Tụi mày bắt đầu yêu nhau từ lúc nào ý!_Giọng nhỏ An An lại cất lên.
-Hở cái đó…từ…_Ôi trời phait trả lời sao đây.
-Từ hai năm nay rồi_Giọng