XtGem Forum catalog
Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa

Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa

Tác giả: Phồn Hoa Đóa Đóa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213491

Bình chọn: 9.5.00/10/1349 lượt.

khó nhìn, nhưng trấn định hơn nhiều so với con trai, kéo con trai lại đang kêu gào lớn tiếng trách cứ: “Phía sau con không cần phải xen vào, trước tiên hãy xử lý những người còn dư lại xong lại nói.”

“Không tệ.” Trên mặt Đường Ngự Phong thoáng qua tia khát máu, nếu như không phải là bọn khốn kiếp đáng chết này trì hoãn thời gian quá dài, làm sao bọn họ sẽ bị người ta vây đánh, vô luận như thế nào cũng không thể để cho những người còn dư lại còn sống, tay trái đã nắm một thanh dao nhỏ hơn ba mươi cm, tay phải vẫn cầm súng lục, hét lớn một tiếng: “Xông lên cho tôi.”

Chuyện tiến triển bất lợi, đầu sỏ gây nên chính là Văn Long, Đường Ngự Phong mang theo bụng đầy hận ý, phóng tới hướng Văn Long, nơi đi qua, thuộc hạ cùng Văn Long lao lên nếu không phải là bị đạn bắn trúng, chính là bị dao nhỏ bổ làm hai nửa, mảng máu lớn dâng lên, đảo mắt Đường Ngự Phong liền trở thành một người toàn máu.

“Đáng chết!” Nhìn từng anh em đi theo mình mấy năm bị Đường Ngự Phong giết chết, lửa giận của Văn Long trong nháy mắt dâng lên đỉnh núi, không để ý giữa hai người chênh lệch, cũng nhanh chóng lao tới đối phương, đạn gào thét mà qua, coi như không thể đánh trúng, cũng có thể ngăn cản hắn ta tàn sát anh em của mình.

Đường Ngự Phong nhanh chóng tránh né, mười mấy viên đạn đảo mắt rơi vào sau lưng, tiện tay vứt bỏ khẩu súng lục, dao nhỏ đổi sang tay phải, trên mặt khát máu lộ ra nụ cười tàn nhẫn: “Mày thật đáng chết.”

Hộp đạn bị Văn Long bắn ra sạch sẽ, hôm tại cũng đã không kịp đổi, thấy dao nhỏ chẻ qua, vội đem súng lục đỡ trước mặt, ánh dao lướt qua, nửa thanh súng lục bay thẳng ra ngoài.

Thừa dịp này, Văn Long vội rút ra dao găm bên hông, trong nháy mắt ánh dao cùng bay múa, cọ sát ra tia lửa.

Năng lực chiến đấu gần người của Văn Long không bằng Đường Ngự Phong, trước đó chiến đấu thời gian dài, hơn nữa cánh tay trái đã bị thương từ lâu, khi Đường Ngự Phong gió táp mưa rào điên cuồng càn quét, đảo mắt sau lưng, trên đùi liền trúng phải mấy dao, mặc dù tránh thoát chỗ hiểm, nhưng cũng khiến anh ta chảy máu nhiều hơn.

Rầm một cước, Văn Long trực tiếp bị đá ra xa mấy mét, nặng nề đụng vào trên vách tường đã sụp đổ, dao găm trong tay cũng rời khỏi tay, toàn thân đã không có vũ khí.

“Văn Long, tao đã sớm nói với mày, đi theo Viêm Dạ Tước không có tiền đồ.” Đường Ngự Phong cười đứng ở trước mặt Văn Long, dao nhỏ không ngừng xoay tròn ở trên tay: “Tao cho mày thêm một cơ hội cuối cùng, đi theo đại thiếu gia, sau đó thuyết phục cha mày, đến lúc đó tao có thể thay mày cầu cạnh đại thiếu gia, giữ lại một mạng cho cha con mày.”

Văn Long khạc ra một ngụm máu, trực tiếp chuyển mặt sang, bảo anh ta phản bội lão đại? Quả thực là nằm mơ!

“Tôi xem miệng mày cứng rắn hay xương cứng rắn hơn.” Sắc mặt Đường Ngự Phong tối sầm lại, vung dao chém về phía cánh tay Văn Long, anh ta muốn chặt đứt cánh tay kia thành từng khúc.

Nguy hiểm! Ý niệm mới vừa nhóm lên trong lòng, Đường Ngự Phong theo bản năng nhảy hướng bên cạnh, dao nhỏ chém vào khoảng không, cùng lúc đó, một viên đạn thoáng qua dưới chân anh ta, bắn ra một cái hố.

Sát khí ngập trời đập vào mặt, một giọng nói lạnh lùng: “Đối thủ của anh là tôi.”

Viêm Thế Kiêu? Không cần nhìn, chỉ bằng vào sát khí này thì Đường Ngự Phong cũng biết là ai tới, nhưng không phải anh ta đang ở Châu Á bị Tam Khẩu tổ kéo lại ư, sao lại có cơ hội tới nơi này giúp một tay, chẳng lẽ anh ta cũng không cần địa bàn ở Châu Á, hay Tam Khẩu tổ không có ra tay theo ước định?

Chỉ thời gian một cái nháy mắt, vô số nghi vấn thoáng qua trong đầu, đổi lại là người khác, đã sớm mượn cơ hội này nổ súng giết chết Đường Ngự Phong, nhưng Viêm Thế Kiêu kiêu ngạo khinh thường việc làm này, tiện tay ném súng cho Văn Long nói: “Mau tránh ra.”

Mặc dù Văn Long biết một súng bắn chết Đường Ngự Phong sẽ càng thêm bớt việc, nhưng mà anh ta không có can đảm làm như vậy, vội vã nắm súng quét dọn hết sạch kẻ địch ở chung quanh, sau đó lập tức chỉ huy thuộc hạ hai phe giết tàn binh của Đường Nghiêu.

Chờ Đường Ngự Phong tỉnh lại, nhưng trên mặt lại là kinh ngạc mồ hôi lạnh toàn thân, nếu như Viêm Thế Kiêu thừa dịp mình mới vừa mất hồn ra tay, coi như mười mạng cũng đã chết, tiện tay chỉ dao nhỏ về phía Viêm Thế Kiêu, cười lạnh nói: “Anh không có lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, vậy tôi cũng sẽ cho anh toàn thây.”

“Ngu ngốc.” Giọng Viêm Thế Kiêu tựa như sứ giả câu hồn xuống địa ngục, vừa dứt lời, một thanh mã tấu lóng lánh đã nhảy vào trong tay của anh ta, xa xa chỉ hướng Đường Ngự Phong, phế vật như vậy, còn không đáng để cho anh ta ra tay đầu tiên.

“Anh đi chết đi.” Đường Ngự Phong làm sao có thể không hiểu Viêm Thế Kiêu đang coi rẻ mình, nhưng anh ta vẫn coi mình là cao thủ của đối phương, hiện tại bị vũ nhục như vậy, cặp mắt nhất thời trở nên đỏ ngầu, hung hăng nắm dao nhỏ vọt tới hướng đối phương.

Keng keng keng keng —

Tiếng va chạm liên tục vang lên, ánh dao lóe lên ở giữa hai người, Đường Ngự Phong cơ hồ phát huy 120% thực lực của anh ta, ngoan tuyệt(*) bổ tới hướng Viêm Thế Kiêu, trong lòng anh ta, cho dù vài chục dao k