Disneyland 1972 Love the old s
Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa

Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa

Tác giả: Phồn Hoa Đóa Đóa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3219180

Bình chọn: 9.00/10/1918 lượt.

n người thẳng thắn.

Mà lúc này đây, Vạn Tuyết Cầm rốt cuộc không nhịn được, mở miệng nói: “Viễn Chi, ông định làm như thế nào?”

Mộ Viễn Chi giương mắt, nhìn Vạn Tuyết Cầm, nói: “Vì nhà họ Mộ, tôi sẽ tìm Viêm tiên sinh thảo luận.”

“Vậy ông đồng ý yêu cầu của cậu ta ư?” Phản ứng đầu tiên của Vạn Tuyết Cầm chính là cái này.

“Chuyện này đến lúc đó rồi nói.” Mặc dù Mộ Viễn Chi nói như vậy, nhưng trong lòng rất rõ ràng, thời gian của ông không dài, phải mau sớm xử lý xong việc này, về phần con gái Du Nhiên của ông, nếu như là ở chung một chỗ cùng Viêm Dạ Tước, như vậy ông cũng không tính là yên tâm.

Lúc này, Trình Du Nhiên ngồi ở trong xe, trong lòng còn đang rung động vì chuyện vừa rồi, trước kia anh chỉ nói cô là người Viêm bang, là thuộc hạ của anh, nhưng vừa nãy, anh cư nhiên mở miệng nói cô là cô gái của anh, nghĩ tới đây, trong lòng Trình Du Nhiên dâng lên gợn sóng, không tự chủ quay đầu nhìn về phía Viêm Dạ Tước, nhìn từ góc độ này, đường cong cương nghị phác hoạ một loại đặc biệt cùng lạnh lùng, anh đang nhắm mắt nghỉ ngơi, dựa vào thành ghế.

Tuy nhiên lúc Trình Du Nhiên nhìn anh, anh chợt mở mắt ra, ngưng mắt nhìn cô.

Trình Du Nhiên hít sâu một hơi, lấy dũng khí hỏi: “Vừa rồi tại sao anh phải nói như vậy?”

Cái gì là cô gái của anh, về nhà cùng anh, cô không cách nào hiểu, rốt cuộc anh đang suy nghĩ gì, muốn làm gì, tại sao nói muốn cô thừa kế bệnh viện?

Thân thể Viêm Dạ Tước nghiêng về phía trước, nhìn Trình Du Nhiên, sắc mặt bình tĩnh, nói: “Đây không phải chuyện em muốn làm khi trở về New York sao?”

“Dù tôi muốn làm, anh cũng không nên nói như vậy, tôi không phải là cô gái của anh.” Giống như có thể làm cô gái của anh thì cô nên cảm thấy vinh hạnh, loại cảm giác này khiến cô khó chịu cực kỳ.

Viêm Dạ Tước giống như là nổi giận, bị cô nói cho nổi giận, nắm lấy cánh tay cô, lạnh giọng khẳng định: “Bây giờ em chính là!”

Trình Du Nhiên bị cặp mắt tối sắc bén làm ngơ ngẩn, bởi vì lời anh nói, trong lòng ngẩn ra, muốn tránh, “Tôi mới không cần”

Lời kế tiếp, trong nháy mắt đều bị nụ hôn của Viêm Dạ Tước bao phủ.

Viêm Dạ Tước thừa dịp cô không để ý, tức giận bắt môi cô làm tù binh, vào lúc cô nói chuyện, trong nháy mắt khiến nụ hôn sâu hơn.

Tư vị tươi mát mê người làm cho anh lưu luyến quên về, không bao giờ muốn rời đi nữa.

Tay anh đặt ở hông cùng trên lưng cô, giam cầm cô, xuyên thấu qua y phục, cũng có thể cảm nhận được vẻ ấm áp mê người từ trên da thịt cô truyền đến, hôn bá đạo mà mang theo tức giận, giống như là đang cảnh cáo cô vừa nói chuyện không nên nói.

Thình lình hôn khiến Trình Du Nhiên hoàn toàn kinh ngạc, cánh tay anh không để cho cô có thể phản kháng, cả người dán chặt lồng ngực lửa nóng của anh.

Trình Du Nhiên trợn tròn mắt to, sững sờ nhìn khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng, chóp mũi cao thẳng nhẹ nhàng đụng vào gương mặt cô, cảm nhận được anh hôn bá đạo lại dịu dàng cùng thở dốc của phái nam, đều như dòng điện mãnh liệt nhất, điện làm toàn thân cô tê dại, để cho mặt cô trong nháy mắt đỏ bừng, mùi hương đặc biệt trên người anh chui vào chóp mũi theo đường hô hấp.

Trình Du Nhiên run nhẹ, lực cánh tay Viêm Dạ Tước càng thêm buộc chặt, kết thúc nụ hôn này, giọng nói hùng hậu vang lên bên tai cô: “Hiện tại, em rõ ràng rồi chứ?”

Trình Du Nhiên hơi luống cuống tay chân, chớ nói chi là trả lời câu hỏi của anh.

“Tại sao là tôi?” Cô muốn biết, tại sao là cô, rõ ràng anh là người hay quên, không nhớ rõ sự việc sáu năm trước, cô cũng tự nói với mình vô số lần, hãy xem đó như là tình một đêm, không nên suy nghĩ nhiều, anh thế nhưng lại xuất hiện lần nữa, nhất định mang cô theo bên người, bây giờ còn nói muốn cô làm cô gái của anh.

“Em có tư cách này.” Viêm Dạ Tước nói rất đơn giản, ở phương diện tình cảm, anh luôn luôn không giỏi mở miệng, trong nháy mắt chỉ nghĩ ra một câu nói này.

Nhưng Trình Du Nhiên lại nhất thời cứng đờ, cũng bởi vì cô có tư cách này, cô cũng biết, không có chuyện gì tốt.

Rất nhanh, cô khôi phục vẻ mặt lười biếng trước sau như một, nói: “Thật đúng là đa tạ lão đại Viêm cho tôi cái vinh hạnh này, nhưng tôi muốn nói, bản thân tôi không thích hợp vào hắc đạo, hơn nữa sẽ không tìm người hắc đạo ở cùng nhau.”

Viêm Dạ Tước nhíu nhíu mày, thật không biết trong đầu cô lắp ráp thứ gì, trả lời anh cái này.

Trình Du Nhiên thấy anh không nói lời nào, lại tiếp tục nói: “Tôi chính là bác sĩ có sở trường dùng dao, cầm súng chỉ e rằng tôi không thích hợp, không bằng lão đại để cho tôi cùng Tiểu Nặc trở về Hongkong.” Cô không cần tư cách đó, nếu chỉ là như vậy, cô chỉ muốn cùng Tiểu Nặc trở về sinh hoạt bình thường.

Song cô lại nghĩ thế nào cũng không ra Viêm Dạ Tước cũng sẽ vui đùa với cô, “Không biết dùng súng, từ hôm nay trở đi, luyện sẽ biết.”

Trình Du Nhiên muốn coi những lời này chỉ là nói giỡn, nhưng cuối cùng cô sai rồi, mà là lỗi lầm nghiêm trọng, thật không biết trước mặt Viêm Dạ Tước, cô nói chuyện đều giống như nói Thiên Thư(*) ư? Vì sao người đàn ông này nghe không hiểu?

(*) Thiên Thư: văn chương chữ viết khó hiểu hoặc khó đọc.

Sau khi cô nói toàn những lời không th