kích thế, đây cũng khiến An Nhẫn nhíu mày hỏi: “Đây thực là máy vi tính của một đứa bé à?”
“Chẳng lẽ còn làm khó cậu?” Bôn Lang vỗ vỗ bả vai An Nhẫn, nói.
An Nhẫn đưa tay đẩy kính mắt, lạnh nhạt nói: “Chuyện cười, làm sao có——” Có thể còn chưa nói ra ngoài, trong máy vi tính rọi ra hình ảnh thế nhưng đen thùi, không có gì cả, sau đó nghe được âm thanh gõ chữ, trên màn ảnh màu đen xuất hiện một hàng chữ: đây là vị trí của mẹ, làm phiền mang mẹ cháu về.
Sau khi phụ đề biến mất, lập tức biến thành tọa độ hình ảnh, mặc dù tín hiệu không quá rõ ràng, chợt lóe lóe, mà cái vị trí kia chính là một cái đảo ở Ấn Độ Dương, An Nhẫn nhìn màn ảnh máy vi tính, nghĩ tới đối phương chính là một đứa bé, hết sức gợi ra hứng thú của anh ta, kích động muốn gặp một lần.
“Lão đại, vị trí mới vừa chớp sáng, chính là hang ổ của Lục Tường.” Phi Ưng nói.
Trình Du Nhiên cũng không hề rời đi, mà bị người bắt lên trên đảo, thuộc hạ không biết thân biết phận như vậy, cũng nên để cho cô xuất xứ chịu đau khổ, nhưng Viêm Dạ Tước cũng rất rõ ràng, nếu bị Lục Tường biết cô là người của Viêm Dạ Tước, tuyệt đối sẽ không xuống tay lưu tình.
Mặt Viêm Dạ Tước vẫn bất động như cũ, chỉ lạnh lùng xoay người, hướng Đan Hùng nói: “Thông báo xuống, bảo bọn họ tập hợp, đến lúc gặp lại Lục Tường rồi!”
“Vâng” Đan Hùng gật đầu, xoay người gấp gáp đi phòng nhân viên chiến đội.
Rất nhanh, trên boong thuyền, 30 người đàn ông mặc quân trang chỉnh tề đứng thành hai hàng, bọn họ theo thứ tự là Phi Ưng, Bôn Lang cùng Đan Hùng dẫn dắt, hợp thành chiến đội cường thế nhất của Viêm Dạ Tước, từng người thề nguyện trung thành với Viêm Dạ Tước, trung một không hai!
Gió biển thổi qua, bọn họ vẫn không chút cử động, đeo xong các loại vũ khí, khí thế ngàn vạn.
Vẻ mặt Viêm Dạ Tước lạnh lùng, giống như Chiến thần sắp tràn vào chiến trường, tựa như điểm binh ở sa trường, nhìn lướt qua tinh binh của mình, lạnh lùng nói: “Trời vừa sáng thì động thủ, tôi muốn bắt sống Kim Vạn.”
“Dạ! Lão đại!” Âm thanh vang dội, hòa lẫn âm thanh của sóng biển, vang dội phía chân trời.
Khóe miệng Bôn Lang giương nhẹ, nói: “Rốt cuộc có thể lấy ‘bà xã’ tôi ra ngoài rồi, tay tôi ngứa đã lâu.”
Các tinh binh khí thế sục sôi, Văn Long đi tới bên người Viêm Dạ Tước, mở miệng hỏi: “Tước, cô ấy thì sao? Không bằng tôi đi tìm cô ấy.”
“Cậu ở lại chỗ này, chặn bọn họ vận chuyển hàng hóa.” Âm thanh lạnh lẽo không mang theo bất cứ tia cảm tình nào, lại làm cho Văn Long nghe được rất rõ ràng, Tước có ý nói anh tự mình đi cứu Trình Du Nhiên? Trong lòng Văn Long kinh ngạc một hồi, nhưng vẫn gật đầu, “Được, nhóm hàng này bị mất ở trên tay tôi, tôi nhất định cầm về toàn bộ.”
Chương 23: Chiến đội cực mạnh (hạ)
Tối nay đặc biệt đen, ngay cả trăng sáng cũng hình như cảm thấy hơi thở nguy hiểm, núp ở sau đám mây.
Trên đảo, thủ vệ tuần tra qua lại, cầm vũ khí trong tay, khẩn trương nhìn bốn phía, Đan Hùng dẫn đội ẩn núp cách tường Long đảo bên cạnh vùng biển, cố sức giới hạn giám sát của họ, trên họng súng cũng vặn lên ống giảm thanh, thừa dịp đêm tối, mang người lặn xuống nước, được đêm tối che đậy, vô số nòng súng lạnh lẽo đều nhắm ngay người tuần tra trên biển, hơn nữa truyền tin tức đến trên hơn mười chiếc ca nô trôi nổi không xa.
“Anh Lang, anh Hùng, bên kia truyền đến tin tức, tuần tra trên biển gần trăm người, ba mươi giây liền giải quyết toàn bộ.”
Bôn Lang “ờ”, ngồi xuống, một cái chân gác lên vị trí đối diện, đang lau chùi “bà xã” trong tay, gương mặt hưng phấn, rất lâu không có mang theo tác chiến thân mật của anh, đều sợ cô rỉ sắt, nâng cánh môi lên, hướng ống nghe nói: “Lão đại dặn chuẩn bị ổn thỏa xong, chờ chính là trời sáng!”
Chỉ cần trời sáng đối phương sẽ vận chuyển hàng hóa ra khỏi đảo, cũng chính là thời điểm bọn họ ra tay, hi vọng vị tiểu thư Trình Du Nhiên kia có thể chống đỡ được…
Mắt thấy trời cũng sắp sáng, ngoài cửa sổ vang lên âm thanh chim nhỏ hót, Trình Du Nhiên luôn luôn thích ngủ lại không ngủ cả đêm, mang theo mắt con gấu bị Tần Tử Duệ lôi kéo ra khỏi phòng, nhưng trong lòng ngược lại kích động, anh ta nói muốn dẫn cô rời đi, rất tốt, tiểu tử này cuối cùng cũng tìm thấy lương tâm.
Phía sau núi có bến tàu cạnh biển, sóng biển đánh thẳng vào đê đập, Trình Du Nhiên ngồi ở trên xe, cảm thụ gió biển thổi tới mặt, nhìn ra được bến tàu chỉ có thông qua phòng vệ trước mặt mới có thể tiến vào, cô nhìn thấy ba chiếc tàu thủy trên bến tàu, từng chiếc xe jeep vận chuyển hàng hóa được người chia ra lái vào khoang thuyền, xuất hiện dấu vết ba đường bánh xe đè lăn qua, thấy rất rõ dấu vết giữa sâu.
Trình Du Nhiên nhíu mày, xem ra bọn họ biết Viêm Dạ Tước nhất định sẽ có hành động, mới đồng thời lái ba chiếc tàu thủy làm thủ thuật che mắt người khác, cô nhìn sang chiếc tàu thủy ở giữa.
“Nhìn cái gì? Còn không xuống xe?” Âm thanh của Tần Tử Duệ vang lên ở bên tai cô, cô lập tức thu hồi ánh mắt, thầm nghĩ, dù sao cũng có thể rời đi, còn quản chuyện kẻ khác, sau đó, nhanh chóng đi xuống xe, người chung quanh nhìn chằm chằm cô, trừ Tần Tử Duệ, ánh mắt của bọn họ thoạt nhìn có cái gì