Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa
Tác giả: Phồn Hoa Đóa Đóa
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3220952
Bình chọn: 9.5.00/10/2095 lượt.
tóc rơi, bày ra bộ dáng thân sĩ, mở cửa xe, nói: “Tôi nói này Du Nhiên, sẽ không tuyệt tình thế chứ, dầu gì chúng ta cũng làm bạn thân nhiều năm, lần này tôi đặc biệt tới đón em đó.”
Tiểu Nặc vừa thấy Ngải Sâm thì nụ cười càng thêm rực rỡ, nháy mắt hướng anh ta, sân bay cách nhà khá xa, có Ngải Sâm làm tài xế, đây không phải là rất tốt ư?
Hơn nữa, bao lâu không thấy Ngải Sâm, còn có tâm sự với anh ta những chuyện khổng lồ đã xảy ra gần đây, nói thế nào thì cu cậu và Ngải Sâm cũng là anh em với nhau.
Trình Du Nhiên liếc con trai và Ngải Sâm một cái, biết bọn họ là anh em tốt, bạn tốt, nhiều năm qua cũng thật làm phiền Ngải Sâm tới chăm sóc Tiểu Nặc.
Nhưng dù sao có xe đưa đón, ngu sao mà không ngồi, vì vậy, lúc Ngải Sâm mời mọc, cô kéo con trai tiến vào trong xe.
Ngải Sâm nhanh chóng tiến vào chỗ ngồi tài xế, một tay vắt ở cửa sổ xe, một tay đỡ tay lái, lái xe lên cầu vượt, xuyên qua kính chiếu hậu nhìn hai mẹ con ngồi ở phía sau, nhíu mày nói: “Du Nhiên, chuyến này em đi New York thật đúng là đủ dài, có phải xảy ra chuyện tốt gì rồi không nên không nỡ trở lại? Hơn nữa, ngay cả tin nhắn cũng không gửi, cho em đến bên kia, tàn nhẫn để người đàn ông ngây thơ này ở lại.”
Vừa nghe anh ta nói người đàn ông ngây thơ, Trình Du Nhiên lập tức cảm thấy buồn nôn, tặng anh ta một cái xem thường, nếu tiểu tử này ngây thơ, chỉ sợ trên đời cũng không có người đàn ông ngây thơ, không biết vì sao cô lại nghĩ đến Viêm Dạ Tước, nghĩ đến tối hôm qua, mặt cô mơ hồ dâng lên một tia đỏ ửng.
Thấy vừa mới rời đi, trong đầu mẹ đã toàn là lão đại, Tiểu Nặc nhìn vẻ mặt mẹ, thở dài một cái, hướng Ngải Sâm nói: “Ngải Sâm, mẹ là hoa đã có chủ rồi, cháu lực bấy tòng tâm không giúp được chú.”
Giọng điệu này, dáng vẻ này là của một đứa bé, chỉ là, Tiểu Nặc luôn luôn như vậy ở trước mặt Ngải Sâm.
Ngải Sâm cũng quen rồi, nhưng nghe lời Tiểu Nặc nói, kinh ngạc quay đầu, nhìn Trình Du Nhiên: “Du Nhiên, Tiểu Nặc nói là sự thật?”
Kể từ khi bọn họ quen biết, Ngải Sâm không chỉ một lần biểu đạt tình yêu của mình với cô, nhưng từ đầu đến cuối đều không được đáp lại, hiện tại đột nhiên nghe Tiểu Nặc nói như vậy, trong lòng không thể khiếp sợ và kinh ngạc sao?
“Đại ca, anh đang lái xe đấy, nhìn đường đi!” Trình Du Nhiên thấy anh ta quay đầu lại, bất đắc dĩ nói.
Lúc này Ngải Sâm mới quay đầu lại, nhìn đường phía trước, nhưng vẫn không buông tha nghi vấn, hỏi: “Chủ đó là ai? Làm sao có thể…”
“Cái gì làm sao có thể? Anh cứ làm như không ai thèm lấy tôi vậy?” Trình Du Nhiên tức giận trừng mắt nhìn anh ta, nói.
“Ngải Sâm, cháu nói cho, chủ đó là, chính là ba cháu.” Tiểu Nặc kích động mở miệng, vào lúc này giống như là một đứa bé, hơn nữa, cũng không mở miệng ngậm miệng là lão đại Viêm, mà là nói ra chữ ba.
“Ba cháu? Tìm được người năm đó rồi?” Điều này làm cho Ngải Sâm càng thêm tò mò cùng kinh ngạc.
Trình Du Nhiên không nói gì, nhưng nụ cười trên mặt đã trả lời anh ta, anh ta chỉ thở dài, nói: “Tôi thật đáng thương, tại sao lại không có ai muốn một thanh niên kiệt xuất giống như tôi chứ?”
Trình Du Nhiên liếc anh ta một cái, không vui nói: “Thanh niên kiệt xuất, lo lái xe đi.”
Ngải Sâm thở dài cái nữa, không thể làm gì khác hơn là lái xe, nhưng trong lòng anh ta rất hiếu kỳ, người đàn ông năm đó xuất hiện? Nếu vậy anh sẽ mắng hắn một trận, nhiều năm qua cũng không tới chăm sóc mẹ con Trình Du Nhiên, hiện tại xuất hiện là sao?
Nhưng những lời này, chỉ sợ anh ta không thực hiện được, bởi vì, khi anh ta nhìn thấy đối phương, khẳng định không nói ra lời.
Vậy mà lúc Ngải Sâm lái xe tiến vào khu chung cư, chợt phát hiện không khí hơi quỷ dị, trước mặt dừng bốn chiếc xe màu đen lạnh lẽo âm u, vừa đúng chặn lối để anh ta đi vào dưới lầu nhà Trình Du Nhiên, anh ta đành phải ngừng lại.
“Sao vậy?” Trình Du Nhiên thấy anh ta dừng xe, giương mắt nhìn xem, liền cau mày lại.
Lúc này, là xe nhà ai không có đạo đức dừng phải thế này, phong kín đường để cô về nhà, xem ra chỉ có thể đi bộ về.
“Ngải Sâm, cám ơn anh nhé.” Trình Du Nhiên nói một câu, liền kéo con trai từ trong xe ra ngoài, sau đó Ngải Sâm lấy hành lý ra khỏi xe.
Vào lúc Trình Du Nhiên đang muốn xuống xe, người trong chiếc xe ở giữa cũng đi ra, hình dáng khắc sâu, đường cong gương mặt càng thêm anh tuấn dưới ánh mặt trời, càng rõ ràng đến mức Trình Du Nhiên liếc đã biết người này là ai!
Trình Du Nhiên nhất thời dừng bước, Ngải Sâm nhìn người đàn ông ở trước mắt, hơi thở lạnh lẽo khiến anh ta không rét mà run, người này là ai?
Tiểu Nặc cũng tại chỗ bất động, ngẩng đầu lên, ậm ừ một tiếng, nói: “Mẹ, chúng ta chạy trốn lại bị đuổi kịp rồi.”
Trình Du Nhiên cũng ngẩn ra trong lòng, đợi chút, tại sao cô chột dạ, cũng không phải là chạy trốn, tuyệt đối không phải, cô trở lại là có nguyên nhân, hơn nữa còn gọi điện thoại cho anh, nghĩ vậy, cô thẳng lưng, nở nụ cười với người đàn ông cao lớn trước mặt, trong lúc nhất thời không biết nên nói cái gì cho phải.
Chương 90: Ngăn chặn lửa giận của anh
Không thể làm gì khác hơn là đứng ở nơi đó, Ngải Sâm phát hiện Trình Du Nhiên bất động, đẩy một
