Old school Easter eggs.
Mặt nạ hoàn hảo – Sherry Thomas

Mặt nạ hoàn hảo – Sherry Thomas

Tác giả: Sherry Thomas

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324395

Bình chọn: 7.00/10/439 lượt.

hật về cái chết của mẹ mình. Kế hoạch của anh không còn thích hợp nữa. Thay vào đó, anh cống hiến hết mình ột cuộc trả thù mà không bao giờ là của anh. Nhưng với một ‘tai nạn’ khác, anh có thể tuyên bố rằng anh đã hồi phục và bắt đầu từ đó”.

Cô chỉ nhìn anh chằm chằm, mắt mở lớn.

Bỗng nhiên sự nghi ngờ tấn công anh. “Em nghĩ rằng ý nghĩ tham gia vào Thượng nghị viện là quá ngông cuồng?”

“Không, hoàn toàn không. Em chỉ kinh ngạc trước tất cả thay đổi đã và sẽ xảy ra trong cuộc đời anh”. Cô chạm tay vào lông mày anh. “Anh sẽ vui vẻ khi làm ở Thượng nghị viện chứ?”

“Không. Nó là một tập hợp những kẻ phản động tự cao tự đại. Anh chưa từng nổi điên đến mức như thế khi bọn hắn phủ quyết thông qua đạo luật Tự trị cho Ai-len vào năm ’93”. Anh mỉm cười với cô. “Nhưng nên có người ở đó để nói với bọn hắn rằng bọn hắn chẳng qua chỉ là một tập hợp những kẻ phản động tự cao tự đại khố rách áo ôm”.

“Trong trường hợp đó, đầu tiên em sẽ phải diễn vẻ hoang mang sao cho phù hợp, vì người chồng ngốc nghếch của mình đột nhiên biến thành một người đàn ông có trí tuệ và kiến thức vượt quá sức tưởng tượng. Và sau đó, dưới sự dìu dắt nhiệt tình, kiên nhẫn của anh ấy, em sẽ phát hiện ra những năng lực trí óc bị ẩn giấu của chính mình”. Cô gật đầu. “Phải đó, em nghĩ như thế là được. Khi nào ‘tai nạn’ mới này của anh diễn ra?”

Anh bị giằng xé giữa việc phá lên cười và ngưỡng mộ trước cách giảp quyết những đòi hỏi này của cô, vai diễn lớn cuối cùng của cô.

“Chúng ta sẽ quyết định thời gian và cách thức chính xác sau. Anh phải giải quyết những vấn đề khẩn cấp hơn rất nhiều. Thực ra là ngay bây giờ”.

Cô ngẩng mặt lên. “Chuyện gì thế?”

Những vết bầm vẫn còn hơi mờ mờ, nhưng chúng không làm xấu đi vẻ đẹp của cô: Anh chỉ yêu cô nhiều hơn vì lòng dũng cảm của cô.

“Cho dù anh cố gắng chốp bỏ nhiều như thế nào thì anh cũng đã yêu em từ giây phút đầu tiên anh gặp em. Quý bà Vere, em sẽ dành cho anh vinh dự lớn lao là ở lại làm vợ anh chứ?”

Cô khẽ há miệng, sau đó cười khúc khích. “Đậy là lời cầu hôn phải không ngài Vere?”

“Đúng thế”. Anh đã không đoán trước, nhưng trái tim anh đang đập nhanh hơn. “Làm ơn nói đồng ý đi”.

“Đồng ý”, cô nói. “Vâng, em đồng ý. Không có gì có thể làm em hạnh phúc hơn”.

Anh bỏ mũ của cô xuống, sau đó của anh, và hôn cô, người đàn bà anh yêu nhất, ở một nơi yêu thích nhất của anh trên thế giới này.

Khi họ trở về nhà, họ nhận thấy không chỉ bà Douglas đã trở về từ London – tự hào đưa số châu báu của chị gái mình cho Elissande làm của hồi môn – mà còn có Freddie và Angelica đích thân đến để tuyên bố lễ đính hôn của họ.

Angelica trông thật rạng rỡ, đấm chiếu lệ vào ngực Vere để trừng phạt vì anh đã nói dối cô trong suốt từng ấy năm.

“Đấm anh nữa đi”, anh nói. Anh đã nói với Freddie rằng em trai anh có thể chia sẻ mọi thứ với Angelica, hiểu rằng Freddie cần làm như thế.

“Em nên đấm anh nữa”, Angelica nói, “Nhưng em đã quyết định tha thứ cho anh”.

Anh bước đến ôm cô. “Cảm ơn em”.

Anh chưa bao giờ thôi ngạc nhiên, sự rộng lượng của những người yêu anh – và những người anh yêu nhất.

Họ cùng nói chuyện phiếm một lúc với bà Douglas. Sau khi bà Douglas đi nghỉ, bốn người họ quây quần trong phòng làm việc và vui vẻ lấy Vere làm trò cười khi họ hiến mưu kế cho sự hồi phục của anh.

“Chúng ta có thể nói anh gặp một con gấu ở trong rừng”, Angelica nói, “và con gấu tát vào đầu anh như cách lẽ ra em sẽ làm!”

“Gấu hoang dã đã tuyệt chủng ở Anh kể từ thế kỷ thứ mười”, Vere chỉ ra. “Chúng ta sẽ gặp vấn đề với câu chuyện đó”.

“Thế còn một tai nạn trong lúc chơi crikê thì sao?” Freddie nói. “Em có thể đánh anh rất nhẹ”.

“Sau khi bị em thụi tơi bời, Freddie, anh nghĩ em đã đánh giá thấp sức mạnh của chính mình. Một cú đánh nhẹ của em có thể làm vỡ đầu anh”.

“Em có thể đập anh bằng một cái chảo rán”, vợ anh tham gia trò đùa, “Những xung đột trNng gia đình luôn luôn dễ tin”.

“Ý tưởng tuyệt vời!” Angelica thốt lên.

“Nhưng em là một nữ hầu tước, không phải vợ của một nông dân”. Vere lắc đầu. “Những quý bà ở địa vị của em mất năm phút chạy từ phòng khách đến bếp để lấy một cái chảo làm gì? Sẽ đáng tin hơn nếu em dùng một cái bình thời nhà Minh”.

“Hoặc cây ba-toong của anh ấy”, Freddie nói, với một cáp nháy mắt với Elissande.

Họ đều phá lên cười trước câu nói đó.

Freddie và Angelica ở lại ăn tối. Họ đã nâng cốc chúc tụng rất nhiều trong bữa tối: nâng cốc vì hạnh phúc tương lai của cặp đôi mới đính hôn, vì sức khỏe của bà Douglas, và sự hồi phục ‘kỳ diệu’ sắp tới của Vere, và vì lòng kiên nhẫn như thánh của vợ anh với một người đàn ông mô phạm đến mức không chịu nổi mà Vere chắc chắn sẽ trở thành, khi mà bây giờ anh đã tự do bộc lộ sự thông thái

Vere mời em trai và em dâu tương lai ở lại qua đêm, nhưng họ từ chối. Anh không nài ép nhiều vì biết rằng cặp tình nhân mới háo hức được về chốn riêng tư. Bốn người họ lên kế hoạch sẽ sớm gặp lại, sau đó Vere và Elissande đứng trước nhà, vẫy tay tạm biệt với Freddie và Angelica khi hai người đi ra ga tàu.

Khi cỗ xe biến mất khỏp tầm nhìn, Vere khoác tay lên vai vợ. Cô dựa v