Snack's 1967
Mặt nạ hoàn hảo – Sherry Thomas

Mặt nạ hoàn hảo – Sherry Thomas

Tác giả: Sherry Thomas

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327062

Bình chọn: 7.00/10/706 lượt.

i ngày đều là ngày em kết hôn, hả? Anh cho rằng cũng đáng bị đau đầu”.

Cô nhai bánh mì và không nhìn anh ta.

“Nhân tiện, em nghĩ gì về cái ống nói? Anh nghĩ nó thật tuyệt vời. Anh chỉ nói trong phòng này, ngay ở đây và họ nghe thấy được ở tận bếp. Tuy nhiên anh hơi ngạc nhiên khi có một người đến để đưa trà và bánh mì. Anh nghĩ chúng sẽ nổ ra từ ống nói. Anh không dám rời khỏi chỗ đó. Nếu ấm trà đi cả quãng đường lên đến đây và sau đó – vỡ tan – bởi vì anh không có ở đó để bắt nó thì quả thật là dớ dẩn”.

Tiếng đập thình thịch trong đầu cô tệ hơn; nơi giữa hai đùi cô cũng bắt đầu nhức nhối một cách khó chịu.

“Anh đang đọc báo trước khi em đến”, ngài Vere tiếp tục. “Và anh phải nói với em biết anh bị sốc không kém khi đọc những trang báo của tờ Times nói rằng Hoàng đế nước Đức là cháu trai của nữ hoàng kính mến của chúng ta. Làm sao người ta có thể bôi nhọ Lệnh bà như thế, gắn cái thằng cha nước Phổ đó vào gia đình không vết nhơ của bà? Anh đang định viết một lá thư yêu cầu tờ báo rút lại tin tức đó”.

Hoàng đế Đức là cháu nội của nữ hoàng, con của con gái lớn nhất của bà, cựu Công chúa Hoàng gia trước đây. Hoàng gia Hanover đã và luôn là người Đức.

Cô mỉm cười yếu ớt. “Phải, anh nên làm thế”.

Cô đã quyết định trở thành một người vợ tốt của anh: Cô nợ anh mọi thứ. Có lẽ ngày mai, khi đầu cô không đau nữa, khi lắng nghe anh không khiến cô tha thiết nghĩ về dàn hợp xướng của một nghìn con bò, cô sẽ ngồi xuống bên anh cùng với tất cả những tập sách của Bộ sách bách khoa về Anh quốc, và sửa lại vài khái niệm sai lầm của anh.

Nhưng bây giờ, tất cả những gì cô có thể làm là mỉm cười với anh và để anh sai như một cái đồng hồ vỡ.

Elissande làu bàu bực bội. Đầu cô vẫn chưa hết đau để có thể xoay cổ và nhìn vào gương sau lưng. Nhưng không nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình, cô lóng ngóng với chiếc áo coóc-xê buộc dây ở lưng.

Một tiếng gõ nhẹ vang lên từ cửa phòng. “Anh có thể giúp được gì chăng, vợ yêu?”

“Không, cám ơn. Em ổn cả”. Điều cuối cùng cô cần là sự giúp đỡ của anh. Nếu có anh can dự, hai người họ sẽ bị buộc vào ghế bằng những sợi dây của chiếc coóc-xê.

Như thể anh không nghe thấy, anh bước vào, mặc một bộ đồ thường ngày màu xanh lơ. Chú cô luôn luôn mặc áo choàng khi ra ngoài, nhưng những quý ông ở thế hệ cô dường như thích những trang phục ít trang trọng hơn.

“Anh!”

Cô giữ chặt chiếc coóc-xê vào thân trên. Cô chưa mặc quần áo mà mới chỉ mặc đồ lót – và anh không nên ở bất kỳ chỗ nào quanh cô. Sau đó mắt cô rơi xuống giường, nơi chỉ có Chúa mới biết chuyện gì đã xảy ra suốt đêm qua.

Chúa và ngài Vere. Cho dù chuyện gì đã xảy ra trên chiếc giường kia, chắc chắn là nó đã thay đổi ý kiến của anh về cuộc hôn nhân này. Sự im lặng ngột ngạt ngày hôm qua đã biến mất, hôm nay, anh đã trở lại vẻ sốt sắng vụng về thường ngày. Cô nắm chiếc coóc-xê chặt hơn.

“Thật đấy, em không cần giúp đỡ gì đâu”, cô lặp lại.

“Tất nhiên là em cần”, anh nói. “May cho em vì anh là một chuyên gia về đồ mặc trong của phụ nữ”.

Ồ, thật sao?

Nhưng anh đã quay cô lại, và giúp cô buộc chặt những sợi dây áo một cách thành thạo và đẹp mắt.

Cô ngạc nhiên. “Anh học cách buộc coóc-xê ở đâu?”

“Chà, em biết mà. Nếu em giúp các quý cô thoát khỏi coóc-xê, em phải giúp họ chui vào”.

Chương 11 phần 2

Có những quý cô để anh giúp họ ra khỏi coóc-xê mà không bị buộc vào lời thề hôn nhân sao? Cô không biết mình nên sốc hay sợ hãi.

“Nhưng đó là trước khi anh gặp em. Bây giờ đối với anh ciỉ có em thôi, tất nhiên”.

Đó là một suy nghĩ đáng sợ. Nhưng cô không có thời gian để đào sâu kii anh tiếp tục với chiếc áo bao ngoài coóc-xê và váy lót.

“Nhanh lên”, anh nói. “Chúng ta phải mau lên một chút. Đã mười giờ mười lăm rồi”.

“Mười giờ mười lăm? Anh chắc không?”

“Tất nhiên”. Anh rút đồng hồ ra để cho cô xem. “Thấy không, chính xác”.

“Và đồng hồ của anh có chính xác không?” Cô không có chút lòng tin nào với anh.

“Anh đã kiểm tra nó với tiếng cDuông Big Ben sáng nay”.

Cô xoa thái dương vẫn còn nhức nhối, cô đang quên cái gì đó. Cô đã quên gì nhỉ?

“Dì của em! Ciúa tôi, dì ấy chắc phải chết đói rồi”. Và sợ hãi, một mình trong một nơi lạ lẫm, không thấy bóng dáng Elissande đâu.

“Ổ, không, dì ấy khỏe cả. Em để chìa khóa phòng của dì ấy ở đây, vì thế anh đã đến thăm dì ấy lúc sớm khi em vẫn còn ngủ. Bọn anh thậm chí đã ăn sáng cùng nhau”.

Chắc anh đang đùa. Đây là người đã quên rằng anh phải thay chiếc quần bị bẩn trứng trong khoảng thời gian đi từ phòng ăn sáng lên phòng mình. Làm sao anh có thể nhớ được dì của cô?

“Anh mời dì ấy đi với chúng ta hôm nay, đến thăm chú em. Nhưng dì ấy…”

“Xin thứ lỗi?” Đầu cô quay cuồng. “Em nghĩ… em nghĩ anh nói hôm nay chúng ta sẽ đi thăm chú em”.

“À, ừ, thực ra đó là kế hoạch”.

Cô không thể nói gì. Cô chỉ có thể nhìn chằm chằm vào anh.

Anh vỗ lên cánh tay cô. “Đừng cuống lên, em đang già đi một chút rồi đấy, chú em sẽ mừng lắm khi thấy em đã kết hôn đàng hoàng như thế này, vợ yêu à. Và anh là một hầu tước, em biết mà, một người đàn ông có vị thế và tầm ảnh hưởng quan trọng”.

“Nhưng… dì… dì em…”,