Mã Văn Tài Ngươi Đáng Đánh Đòn

Mã Văn Tài Ngươi Đáng Đánh Đòn

Tác giả: Mặc Giản Không Đường

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329904

Bình chọn: 7.5.00/10/990 lượt.



Ta và Lương Sơn Bá gấp đến mức đầu đầy mồ hôi, bọn nha dịch còn khỏe mạnh cũng sợ chết khiếp, ào ào nói muốn đem tất cả những người bị bệnh đi hỏa thiêu, không chừa một ai, nhưng mà những người đó, có ai không phải là người thân hay bằng hữu của chúng ta, làm sao chúng ta có thể hạ thủ! Ta và Lương Sơn Bá trong một đêm cơ hồ nghĩ đến bạc đầu, hoảng loạn lo lắng, may nhờ Tứ Cửu nghĩ ra quyển sách thuốc của Vương Lan cô nương, vội vàng đi tìm, muốn thử xem trong sách có viết cách chữa dịch hạch hay không. Kết quả bên trong thực sự có ghi chép về dịch hạch, bao gồm triệu chứng bệnh lí và cách trị liệu, nhưng trong đó có một câu, cần có một loại độc để làm trung hòa thuốc, như vậy thuốc chế ra mới thành công chữa được dịch hạch.

Nhưng mà loại độc này phi thường hiếm thấy, hiện giờ huyện Mậu lại đang rối ren, căn bản không có thời gian đi tìm loại độc này. Mà ngay cả cứ cho là chúng ta có thể ra khỏi huyện Mậu, phỏng chừng đến lúc tìm được loại độc đó thì dân trong huyện cũng đã chết sạch rồi!

“Diệp…Diệp công tử. Thật ra loại độc này, ta nhớ là trong huyện Mậu chúng ta, không phải không có.” Tứ Cửu thấy chúng ta lo lắng, liền đứng ở bên cạnh dè dặt nói ra một câu như vậy. Ta và Lương Sơn Bá lập tức ngẩng đầu nhìn hắn. Tứ Cửu có chút khẩn trương:

“Ta nhớ đại phu đã từng nói qua, ca ca của Diệp công tử, hình như chính là nuốt độc này. Lúc ấy ta còn nói, không hổ là công tử nhà giàu, ngay cả uống thuốc độc cũng phải chọn độc hiếm…Ta nghĩ, dù sao cuối cùng hắn cũng chết, chi bằng bây giờ dùng máu của hắn để cứu sống người trong huyện đi…”

“Hồ đồ!” Lương Sơn Bá giận dữ, liền răn dạy Tứ Cửu. Tứ Cửu có chút ủy khuất, nói: “Cũng không phải là lấy hết máu của hắn mà, chỉ cần một chút làm thuốc dẫn thôi…”

“Ngươi còn dám nói!” Lương Sơn Bá có chút tức giận, muốn đuổi Tứ Cửu ra ngoài. Ta lại ngăn Sơn Bá huynh lại, trong lòng âm thầm cân nhắc. Ca ca đã quan tâm đến huyện Mậu như vậy, khẳng định sẽ không để ý việc phải lấy máu mình để cứu người. Nếu dùng một lượng máu không nhiều lắm, cũng vẫn có thể được. Nhưng mà ca ca lúc trước cũng bị trúng độc, hiện giờ lại nhiễm dịch hạch, trong cơ thể hắn độc tố quá nhiều, nếu làm thuốc dẫn liệu có gây ra bệnh khác hay không…

Đúng lúc này, sư gia lại từ bên ngoài chạy vào, báo cho chúng ta, Tuân Cự Bá và Trần phu tử sắp chết rồi!

Mạng người quan trọng. Ta không dám chần chừ nữa, vội vàng chạy đến phòng của ca ca, hỏi hắn có nguyện ý hay không dùng máu cứu người. Ca ca không nói hai lời, còn tỏ vẻ nếu cần, lấy hết máu của hắn cũng được. Bởi vì đại phu sợ hãi không chịu tới gần, cho nên Lương Sơn Bá phải tự tay lấy máu, máu của ca ca chảy ra đều là màu đen, thoạt nhìn rất ghê rợn, nhưng mà với tình trạng bây giờ mà nói, hết thảy cũng chỉ là để cứu ngựa chết thành ngựa sống mà thôi. Tất cả đều phải xem ý trời.

Không ngờ máu của ca ca phối với thuốc, lại thực sự có hiệu quả. Mặc dù có một bộ phận sau khi uống thuốc thì bệnh tình nặng lên rồi chết, nhưng đại bộ phận mọi người đều còn sống. Chúng ta sau đó cũng tổ chức đem toàn bộ chăn và gối đầu có khả năng chứa mầm bệnh đi thiêu, lại giết sạch chuột trong thành, cuối cùng dịch hạch trong thành cũng coi như hết.

Nhưng dịch hạch không chỉ bùng nổ ở chỗ của chúng ta.

Quân của Mã Văn Tài đóng ở ngoài thành, không may cũng bị nhiễm dịch hạch

Chương 92: Kết thúc

“Ngoài thành, quân của nhà họ Mã cũng có rất nhiều người mắc bệnh, thật sự là ông trời có mắt, khiến cho bọn họ bị vây ở đây, hừ, cầu cho dịch hạch giết hết tất cả bọn chúng đi!”

Tứ Cửu cầm giỏ trúc, nghe thấy chuyện đó liền kích động chạy tới thông báo tin tức. Nhưng thấy ta thần sắc không tốt, liền im miệng không kể nữa. Lương Sơn Bá khẽ nhíu mày, nghiêm khắc răn dạy hắn: “Tứ Cửu, ông trời đức hiếu sinh, ngươi làm sao có thể tùy tiện nguyền rủa người khác?”

“Nhưng mà bọn hắn…”

“Bọn họ cũng chỉ là phụng mệnh làm việc, có ai nguyện ý xa nhà, đi chết ở nơi đất khách quê người đâu?” Ta lắc lắc đầu, Tứ Cửu cũng biết bản thân sai rồi, liền dừng một chút, sau đó không nhịn được nói tiếp, “Mặc kệ ra sao, thừa dịp tất cả quan binh của bọn họ đều bệnh nặng, chúng ta vừa vặn có thể đánh đuổi bọn họ đi. Những người này đều không phải người tốt, dám đem người chúng ta cử ra ngoài mua lương thực giết chết! Nhất định phải để bọn chúng cũng phải chịu một cái giá đắt! Diệp công tử, người đừng vì có quan hệ thân thiết với Mã Văn Tài, mà tha cho bọn họ, vừa rồi ta đã thấy ngươi lén sai người thu thập thảo dược. Ta nói cho ngươi biết, ngươi cũng phải suy nghĩ cho vị huynh trưởng ốm yếu của ngươi, hắn đã mất nhiều máu như vậy, lại còn phải đi cứu mấy binh lính ngoài thành, mạng của hắn, chỉ sợ cũng không giữ được đâu!”

“Tứ Cửu!” Lương Sơn Bá nhíu mày. Ta không nghĩ tới hành động của bản thân lại bị Tứ Cửu bắt gặp, trong lúc nhất thời có chút xấu hổ. Lúc này, lại thấy Tuân Cự Bá từ trong phòng đi ra, sắc mặt tuy rằng vẫn còn tái nhợt, nhưng bệnh tình cũng đã thuyên giảm nhiều. Hắn lại gần vỗ vai ta, cao hứng nói:

“Hoa Đường, ca ca của ngươi, thế nhưng vừa tỉnh lại rồi! Vốn đại phu nói


Ring ring