Mã Văn Tài Ngươi Đáng Đánh Đòn
Tác giả: Mặc Giản Không Đường
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3210214
Bình chọn: 7.00/10/1021 lượt.
o không bỏ tiền chuộc cô ấy ra rồi đem cô ấy về nhà? Chúc Anh Đài vẻ mặt buồn bã, rốt cục không nhịn được bưng mặt khóc, nhưng dù nàng có làm như vậy cũng chẳng thể thay đổi được gì, cho nên nàng không căn vặn ta nữa, sau khi bình tĩnh lại, chỉ khẽ nói với ta một câu thật xin lỗi. Nói xong lời này rồi, nàng lại trầm mặc hồi lâu, rồi đột nhiên lại hỏi, ta có ý kiến gì về con người của Lương Sơn Bá.
Lương Sơn Bá? À, Lương Sơn Bá là người khiêm tốn, phúc hậu lại thành thật, là bạn tốt của ta ở trường, cũng là một đại ca tốt.
“Chỉ có vậy thôi sao?” Chúc Anh Đài nhìn ta chằm chằm.
“Chỉ có vậy thôi.” Ta cũng kì quái nhìn nàng, không rõ lời này của nàng là có ý gì, nếu không như vậy thì còn thế nào nữa? Chẳng lẽ muốn ta cướp vai kịch của Văn Tài huynh, không có chuyện gì thì nổi hứng chia rẽ các ngươi, để các ngươi hóa thành hồ điệp sao? Ta và Chúc Anh Đài nhìn nhau hồi lâu, Chúc Anh Đài đột nhiên cười nhẹ, nhìn ta nói: “Diệp tỷ tỷ, cám ơn ngươi, đã chăm sóc ta lâu như vậy. Những chuyện trước kia, hi vọng ngươi đừng để bụng.”
A? Nàng đang nói gì vậy?
Ta không hiểu ra sao, nghe nàng nói xong đầu óc rối như tơ vò, nhưng mà không kịp để ta hỏi lại, Chúc Anh Đài đã xoay người chạy đi. Vậy rốt cục, nàng tới đây làm cái gì a? Khởi binh vấn tội? Muốn ta quay về nhà? Hình như đều không phải, thật phiền phức nha, ta nói này, Chúc đại tiểu thư, cô rốt cuộc tìm ta làm gì nha? Nàng vì sao lại hỏi ta có cái nhìn thế nào với Lương Sơn Bá, hay là cảm thấy ta định dụ dỗ con mọt sách nhà nàng? Đừng có đùa bỡn ta, ta không có tâm tình đi phá hoại truyền thuyết đâu, hai người các ngươi cứ tự do mà làm đôi bươm bướm đi.
Bất quá, tương đối kỳ lạ là, ngày hôm sau Bát ca của Chúc Anh Đà cũng rời khỏi trường. Lúc gần đi hình như hắn còn cãi nhau với muội muội một trận. Mà đúng lúc hắn xuống núi thì chúng ta lại vừa vặn tan học, vì thế vị Chúc Anh Tề kia liền hung hăng trừng mắt với ta và Mã Văn Tài vài lần, đối với ta thì không sao, nhưng mà Mã Văn Tài thiếu chút nữa thì nổi bão, vị đại gia này cho tới bây giờ chưa biết từ nhẫn nhịn nó viết thế nào. Bất quá vì Chúc Bát ca bỏ đi quá nhanh, cho nên Văn Tài huynh không tìm được cơ hội hạ thủ, đành phải bỏ qua.
Thời gian thấm thoát thoi đưa, thu đi đông lại, trong nháy mắt, một năm đã trôi qua.
Chúng ta vẫn như trước mỗi ngày ở trong trường cố định ghé thăm ba nơi. Lại bất tri bất giác, thành tích học tập của ta, cũng dần dần từ thứ nhất thứ hai đếm ngược bắt đầu khởi sắc, thường xuyên có thể đứng phía trên cùng với đám người Lương Sơn Bá, Mã Văn Tài. Võ nghệ thành tích càng tự nhiên không phải nói, ta trước kia chính là nổi danh từ Võ quán, quyền cước rất tốt, tài bắn cung cùng cưỡi ngựa trải qua kiên trì luyện tập cũng giỏi hơn rất nhiều, thân thể cũng khỏe mạnh hơn. Nhưng ngược lại, thân thể của ca ca ta càng ngày càng ốm yếu.
Về chuyện này, thư nhà chưa từng bao giờ viết, chỉ là do có một lần ca ca vụng trộm chạy đến trường thăm ta, ta mới phát hiện ra chuyện này. Ca ca tuy rằng trên mặt trát phấn rất dày, quần áo cũng mặc đồ sáng màu sặc sỡ, tựa hồ là muốn tỏ ra tinh thần hưng phấn, nhưng mà ta vẫn thấy hai gò má lõm xuống, đôi mắt vô hồn, rất rõ ràng là đang sinh bệnh. Nhưng mặc kệ ta có hỏi thế nào, hắn cũng không chịu nói, chỉ cười bảo ta không sao cả. Ta có chút lo lắng, liền khuyên hắn về sau đừng trầm mê trong tửu sắc, phải chú ý tới thân thể của chính mình. Ca ca chỉ cười, xoa đầu ta nói ca ca sẽ chú ý, cũng hỏi ta cuộc sống trong trường thế nào, ta nói cho hắn mọi thứ đều tốt, chỉ còn chờ đến lúc học xong trở về nhà, chờ triều đình bố trí ột cái chức quan rồi để ca ca đi nhậm chức nữa thôi.
Bất quá, kỳ lạ là, ta thấy ca ca đối với việc làm quan cũng không cao hứng. Hắn chỉ không ngừng nói với ta, không cần lo lắng, mọi chuyện sẽ có hắn gánh vác. Sau đó cũng chỉ dám ở lại một ngày, ca ca liền vội vàng rời đi.
Chương 83: Về nhà
Ta cảm thấy bệnh tình của ca ca không hề thuyên giảm.
Lần trước ca ca đến, tuy rằng có chút uể oải, nhưng thân thể vẫn còn tương đối khỏe mạnh. Tại sao lần này đến, lại gầy như vậy? Nhìn thấy thật khiến cho người ta đau lòng. Bởi vì chuyện của ca ca mà khiến ta cả ngày rầu rĩ không vui, đến buổi chiều lại nghe nói Tâm Liên cô nương lặn lội từ Tây Hồ mang cá đến cho ta, lại bị Mã Văn Tài ngăn ở bên ngoài, liền vô cùng tức giận, chạy đi lí luận với Mã Văn Tài. Người kia cư nhiên nghiêm trang nói với ta, ta nghe lầm rồi, chẳng có ai đến tìm ta cả.
Tên khốn nạn này, tưởng ta không biết hắn luôn đề phòng Tâm Liên cô nương sao? Đừng tưởng ta không biết hắn đã làm những gì lúc không có mặt ta. Có lần, thừa lúc ta không chú ý, hắn lén bỏ vào trong chăn của ta hơn mười con cá chạch, làm ta sợ đến mức cả đêm không dám mò lên giường ngủ, ai, chuyện buồn này càng nhắc càng làm ta nản, tóm lại hơn một năm nay ta đều bị hắn bắt nạt thảm hại, càng liều mạng phản kháng thì cuối cùng người chịu thiệt vẫn là ta, cụ thể chi tiết có thể không đề cập đến. Bất quá, tuy là Mã Văn Tài thích ôm ôm ấp ấp ta, nhưng cũng không làm chuyện gì quá đáng, cho nên ta mới c