ội nào giải thích rõ ràng với em thôi.Em cũng biết việc này k dễ dàng gì mà, làm vợ của bang chủ là cả 1 vấn đề rất khó khắn và anh k hề muốn buộc em để rồi gây hại cho em đâu_Việt nắm lấy tay Ly
_Anh có biết khi nghe tin đó Ly sock lắm k. Sock k phải vì anh dấu Ly mà vì người nói cho Ly nghe đầu tiên k phải là anh ……_Mắt Ly rơm rớm nước
_Anh biết, anh xin lỗi em nhiều lắm. Ly tha thứ cho anh nhé_Việt hôn vào tay Ly
_Um,nhưng từ h anh hứa k được dấu Ly nữa nhé. Dù là truyện gì, bé hay to tới mức nào thì Ly cũng sẽ cố gắng hiểu và thông cảm cho anh nên đừng giấu Ly nhé_Ly gật đầu, mỉm cười với Việt
_Anh hứa_Việt hôn nhẹ lên trán Ly
Có lẽ tình yêu là như thế,yêu để giận nhau những cũng để hiểu nhau hơn 1 chút, vị tha hơn 1 chút rồi tha thứ cho nhau tất cả.Thời gian nhiều khi cũng là sự khắc nghiệt mà cũng như là liều thuốc tinh thần cho ta nhìn nhận mọi thứ đúng đắn hơn, và để 1 lần biết mình yêu mình nhung nhớ người ta tới mức nào. Với Ly và Việt thì tình yêu, tình cảm thắm thiết nặm nồng của cả 2 đã thắng cái giận hờn, buồn bã của những ngày ấy để cả 2 hiểu nhau hơn và cũng cho Việt thấy được người con gái bên cạnh mình có 1 lòng vị tha tới mức như thế nào….Có lẽ đây là người con gái duy nhất đã chiếm chọn được trái tim anh….
_Em k sao chứ? ĐỨng dậy được k?_Việt hỏi, đỡ Ly đứng dậy
_Em ổn , anh đỡ em mà nhưng áo anh bẩn hết rồi kìa _Ly nhìn cái áo dính đầy đất cát của Việt
_K sao? _Việt khẽ mỉm cười, cởi chiếc áo vest vắt vào thanh rào
_Có bị sướt sát trỗ nào k?Có đau trỗ nào k???_Ly lo lắng hỏi
_K sao mà, anh khỏe lắm. ĐI nào _Việt cười, kéo ly đi
Việt đưa Ly tới 1 cây cầu bắc qua sông nối liền mặt đất bên này với cây anh đòa cổ thụ bên kia . Việt áp tay lên thân cây, nhìn cây anh đào đang khoe sắc nói:
_Cây anh đào này đã sống ở đây qua rất nhiều năm tháng rồi.người ta bảo rằng, khi tới đây, ta chạm tay vào thân cây này thì nhất định tình duyên sẽ được cây ban phúc cho đấy.Vì nó là vi thần tình yêu mà, nó đã chứng giám cho rất nhiều cuộc tình rồi đấy
_Vậy em cầu xin cho vị thần cây này ban phúc cho em và anh; và cho tất cả chúng ta đều được hạnh phúc bên người mình yêu thương nữa _Ly mỉm cười hạnh phúc đặt tay lên thân cây
_Ly này _Việt nhìn thẳng vào mắt Ly bằng ánh mắt trừu mến
_Dạ _Ly cười
_Em lấy anh nhé. Làm vợ anh, làm phu nhân bang chủ Bạch Long bang nhé_Việt khuỵu chân xuống, dơ tay cùng 1 chiếc nhân bằng kim cương lên cầu hôn Ly
_Em…… _Ly vô cùng ngạc nhiên và bất ngờ trước hành động của Việt
_Anh biết, làm phu nhân bang chủ bang Bạch Long chẳng dễ dàng chút nào cả mà lại có thể gây nguy hiểm cho em nhưng anh tin anh có thể đủ sức bảo vệ cho em, và cả cuộc đời này anh cũng chẳng thể dành được tình cảm này của mình dành cho em_Quách Ly Ly ra cả. làm vợ anh nhé_Việt nhìn Ly bằng đôi mắt đầy yêu thương, ánh mắt trong như mặt nước hồ thu, tĩnh lặng nhưng chất chứa đầy tình cảm
_Vâng _Ly ôm trầm lấy Việt
Và 2 người đó chao cho nhau nụ hôn làm chứng cho tình cảm của mình trước cây cổ thu, nụ hôn nhẹ nhưng nồng nàn chứa đựng tâm can tình cảm của cả 2……
Nhưng mọi thứ quyết định cuộc vui này tàn hay là thành đều là do nói. Nếu như hắn k thể làm nó quay lại.Nếu như nó quyết định buông suôi tất cả thì hạnh phúc của mọi người chỉ mới được nửa mà thôi và cũng chẳng ai có thể vui vẻ lâu dài với hạnh phúc của mình khi còn có những ng vẫn đang buồn đau….tất cả h đều trông vào nới hắn và nó…….
Nó được anh Thắng đưa ra ngoại ô tới 1 bãi biển lớn . Nó bước xuống xe, đi lại bãi biển có bờ cái trắng mịn, trải dài; có lẽ với nó thì biển vẫn luôn có 1 sự thu hút tới kì lạ mà tới nó cũng k hiểu được nhưng chỉ biết khi ra biển tâm trạng của nó rất thoải mái….Cởi bỏ đôi giầy cao gót của mình, nó bước xuống biển để những ngọn sóng chàn vào chân, để cảm nhận cái mát lạnh từ biển mang lại và để có cảm nhận thấy mùi mái lạnh, nằm nặm của biển mà lâu lắm rồi nó đã lẵng quên ……
Rồi từ phía sau nó có 1 dáng người cao cao tiến lịa và ôm lấy nó. Nó hơi giật mình chút nhưng khi nhận ra cái người ôm nó là ai thì cía gương mặt mãn nguyện thoải mái lâu lắm nó mới dùng tới đã vụt biến mất trả lại cái bộ mặt lạnh lùng, bất cần của nó mọi ngày……..
_Anh nhớ em lắm_Người đó siết chặn vòng tay, giọng nói trầm ấm cất lên
Nó im lặng nhìn ra xa xôi, k mở 1 lời nào
_Anh….anh xin lỗi….._giọng nói người con trai có chút gì đó run run
Nó k có phản ứng gì,cũng chẳng hề đẩy hắn ra chỉ coi hắn như vô hình
_Em đừng như vậy được k? Em muốn đánh anh, mắng **** anh ra sao cũng được nhưng làm ơn xin em đừng em lặng như vậy được k?_Hắn xoay nó lại đối diện với mình, đau đớn nói
_Buống ra _Nó cúi gằm mặt xuống, tránh ánh mắt của hắn
_Em hận anh tơi vậy sao? _Hắn nói 1 cách đau khổ
_Phải, tụi hận anh, tui hận vì tui đã yêu anh, hận vì yêu anh quá nhiều để rồi mới biết yêu nó đau đớn như thế nào, hận anh lắm…tui hận,tui đã biết bao đêm tự **** sao mà mình ngu thế, ngu để trái tim này lỡ yêu anh, ngu để giận quá mà bỏ đi rồi ở đây để mà nhớ anh tới vậy….tui hận anh_Nó nói, nhưng tuyệt nhiên k ngẩng lên nhìn mặt hắn
_Em…… _Hắn vô