Disneyland 1972 Love the old s
Đồ Lùn – Đồ Xấc Xược

Đồ Lùn – Đồ Xấc Xược

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324693

Bình chọn: 7.5.00/10/469 lượt.

xin lỗi, anh sai rồi, anh khờ quá _Việt ôm lấy cô em gái nhỏ dỗ dành

_Hai, hai hứa với em di, hứa xe k bao giờ được bỏ em nữa nhé_Nó quyệt hai hàng nước mắt dơ nhòn tay út ra

_Um, hai hứa _Việt cũng do ngón tay út ra

2 anh em nó móc nghéo tay để cam kết. Còn lúc ấy, mấy người kia đước 2 anh em nó đưa hết từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác và dần dần dẫn tới sock, chẳng hiểu được là truyện gì dang sảy ra nữa; chỉ có riêng Bin chẳng to vẻ gì bất ngờ hay ngạc nhiên cả chỉ khi nhìn thấy 2 anh em nó móc nghéo tay thì khẽ nở 1 nụ cười mãn nguyện ( hihi đơn giản là Bin đã biết tất cả mọi truyện ngay từ đầu rồi cơ vì Bin là hàng xóm thân thích với nhà nó mà, là bạn nối khố của nó với hai nó đấy. Đấy chính là lý do vì sao là Bin đước anh Việt dao cho nhiệm vụ đặc biệt là bảo vệ em gái iu Việt Anh 24/24 như vậy)

_Chậc, 2 người nói chuyện xong chưa? Xong rồi thì giải thích vụ này giùm cái _Hắn lên tiếng

_Hở? Sao mi lại ở đây? _Nó lau nước mắt nhìn hắn bằng ánh mắt ngạc nhiên

_Thế k ở đây thì ở đâu? Mà có phải chỉ có mình tôi đâu _Hắn nói chỉ xung quanh

_Ơ! Mọi người …._Nò nhìn ấp úng

_Là sao? 2 người giải thích xem nào. Tui chưa bào giờ nghe thấy ông nói là mình có em gái đấy Việt _Hưng nhìn Việt

_Được rồi, để tui giải thích _Việt nói rồi khẽ kéo nó lại ngồi gần mình

_Như mọi người đã thấy đó, tui và Việt là anh em _ Việt cười nhẹ

_HẢ? Nhưng 2 người bằng tuổi cơ mà? _Ly há hốc mồm

_Ừ, nhưng phải tui sinh trước Việt đúng 1 ngày hay sao? Tui sinh vào đêm hôm trước còn Việt sinh vào rạng sáng hôm sau. Tui này là anh em song sinh mà _Việt cười

_HẢ? _Cả lũ đồng thanh

_Bình thường mọi người k thấy Việt nó xuốt ngày đội mũ còn tui chẳng mấy khi đi học nên k thấy thôi chứ mọi người nghĩ vì sao Việt nó lại giả trai được? _Hai nó nhìn nó cười

_Thế tại sao….! À, màn nước mắt nhận anh em của 2 người la gì?_ Giờ mới thấy hắn lên tiếng

_Xin lỗi, vụ ấy là do tui luôn ám ảnh về người mẹ đã mất, từ bé lúc sảy ra tai nạn tôi luôn đinh ninh nghĩ rằng mẹ chính là do tôi hại chết nên……_Giọng Việt trầm xuống

_Còn tui cứ tưởng rằng mình làm gì sai khiến 2 ghét nên buồn lắm, hai cứ xa lánh tôi nên tui cũng chẳng giám lại gần làm phiền hai nữa _Nó nói thêm

_A! Vì là song sinh nên giờ mới để ý là tên của 2 người ngước nhau phải k? Anh Việt và Việt Anh ý và lý do vì sao ai chơi thân với Việt Anh đều gọi nó là Việt hả?_Ly giải thích

_Ừ,phải rùi đó _ Nó cười

_Vậy sao giấu tui nè. Phải bạn bè không vậy? _ Ly lườm nó

_Xin lỗi, tui k kể bạn vì tui lúc ấy k muốn mượn cái danh của anh mình để mọi người chú ý ở K.W và làm anh Việt phải khó sử nên…..Tui cũng k có ý định học K.W đâu nhưng tại ba cứ nhất nhất bắt tui vào đây nên……_Nó cúi gằm mặt xuống

_Ly đừng trách Việt nữa, tại tui k tốt nên làm Việt nó phải khổ nhiều _Hai nó xoa đầu nó

_Thui đước rồi, tui hiểu rồi . Giờ 2 người nghỉ đi, mọi người hum nay cũng vất vả nhiều rồi có gì mai tính tính tiếp, về nhà nghỉ ngơi đi _Hắn nói

_Um, chị Ly để em đưa chị về nhà nhé _ Bin nói rồi chào tam biệt mọi người ra về

_Ùh, tui cũng đi đây, vẫn còn có 1 số việc phải lo _Hưng với chiếc áo bước ra cửa

_Nam, tui muốn ở chung với Việt luôn, nhờ cậu đó _ Việt nhìn Nam cười

_Uh, ok _Nói xong Nam cũng đi mất luôn

1 lúc sau thì thấy 1 toán y tá nam khệ nệ bê thêm 1 chiếc giường nữa giáp vào chiếc giường cũ Việt đang nằm cho 2 anh em nó

_Vậy được chưa? Muốn gì thêm k? _Hắn bước vào

_Thui, đủ rồi, thanks nha _Hai nó nói

_Nè! Sao mi bảo họ nghe được, tài vậy?_Nó ló mặt ra từ sau lưng hai nó

_Xì, “lùn” đây là bệnh viện của nhà tui mà, tui nói đứa nào k dám nghe chớ _Hắn cười đắc trí

_Hừ, mà cô cũng tai nhỉ, chân bị như thế, toét cả máu ra mà chẳng thấy kêu đau đớn gì thế? Có cần tui gọi y tá không?_hắn chỉ vào cái đầu gối thấm đẫm máu của nó

Lúc bấy giờ nó mời để ý , nó nhìn xuống và đập ngay vào mắt nó là cái đầu gối thấm máu , nó nhìn cái đầu gối 1 cách chăn trối , và rồi:

_OA……..OA……..OA……..A……..A……… .A….ĐÂU QUÁ……._ Nó hét muốn nổ nhà luôn

_Trời , em ổn chứ? Bĩnh tĩnh anh xem cho nào _Việt lo lắng

_Ặc, thế mà tưởng k đau _ Hắn nản toàn tập

_Hai ơi, cứu em với em chết mất…. chết bi giờ….. đâu wa hai ơi……. _Nó bù lu bù loa cả lên

_Thui được rồi, để tui đi gọi y ta. À ! Việt, xong tui đi có việc chút, có gì cứ gọi điện thoại cho tui nhé _ hắn nói

_Ừ, cứ đi đi tui ổn mà _ Việt cười

Rồi ý tá vào thay băng cho nó và cho hai nó uống thuốc, kiểm tra lại sức khỏe.Nó thay băng ở chân mà cứ la oai oái vì phải rửa bằng cồn làm cái bệnh viện muốn nổ tung cái lỗ tai của mấy cô y tá. Sau 1 hồi vật lộn cùng cái chân của nó cuối cùng thì hơn nửa tiếng đồng hồ cũng xong được. Nó vì ngày hôm nay khóc lắm quá (khóc như mưa luôn) lại thêm lúc nãy hét vang trời luôn làm nó mệt lử người ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Hai nó vừa quay đi quay lại thì thấy nó đã lăn quay ra nằm khò khò ngon lành rùi, hai nó chẳng biết làm thế nào với nó ngoài nở 1 nụ cười dịu dàng cho cô em ngốc của mình và đắp chăn cho nó……….

Tầm chiều tối thì hắn quay lại với cả đống đồ ăn trên tay đem vào bệnh viện cho nó và tên bạ