pacman, rainbows, and roller s
Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Tác giả: Cẩm Tố Lưu Niên

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3215012

Bình chọn: 7.00/10/1501 lượt.

phức tạp trước khi gặp Lục Thiếu Phàm, không có…

Hai mắt Mẫn Nhu trở nên xót xa, lặng lẽ nhìn chiếc giường rộng của hai người. Chiếc chăn tơ tằm mỏng manh, anh nhẹ nhàng đến gần sau lưng cô, giữ lấy thắt lưng cẩn thận ôm cô vào lòng, thoải mái đi vào giấc ngủ.

“Vì sao, lúc em hai mươi tuổi lại không để em gặp anh, Lục Thiếu Phàm?”

Bầu trời tối dần, chiếc Lamborghini màu đen im lặng đậu dưới lầu căn hộ, cũng tối đen như căn hộ không hề có động tĩnh.

Căn phòng âm u, tiếng bánh xe vang lên ròng rọc, “cạch”, tiếng chốt mở cửa, ánh sáng lan tỏa khắp phòng ngủ tĩnh mịch.

Mẫn Nhu nheo hai đôi mắt sưng đỏ lại, từ từ thích ứng với ánh đèn chói chang, rồi cầm lấy túi xách, cúi người lấy điện thoại di động ra.

Người của Lục gia phản đối hôn nhân của hai người, sự tình cũng nghiêm trọng như từng ở Kỷ gia, cô không phải đứa ngốc, bà Lục đã ám chỉ như thế thì cũng nên tỉnh lại, không nên trốn mãi dưới cánh chim của Lục Thiếu Phàm, để anh một mình ngăn cản phiền toái của họ.

Màn hình di động tối đen, khi cô ấn xuống bàn phím cũng không có phản ứng, hết pin? Mẫn Nhu lấy cục pin để sẵn trong túi ra thay vào, mở máy, ánh sáng lóe lên, tiên tiếp vô số cuộc gọi nhỡ, đều cùng một người cùng một số.

Lục Thiếu Phàm…

Từ bảy giờ đến tám giờ tối, suốt một canh giờ, anh gọi gần ba mươi mấy cuộc nhưng mà sau đó không hề thấy gọi lại. Mẫn Nhu hoảng hốt nhìn bảng thống kê, lòng lại đau khiến cô hít thở không thông.

Lục Thiếu Phàm, anh cũng muốn buông tay sao? Trước áp lực của mọi người, sau đó biết em là kẻ nhát gan anh có phải đã hối hận? Nếu quả thật như vậy, thì lúc này vãn hồi vẫn còn kịp, xem như chấm dứt!.

Lục Thiếu Phàm với cô mà nói là hoa trong gương trăng trong nước, gặp nhưng không thể cầu, người hoàn mỹ như anh cô không có dũng khí theo đuổi, vả lại ba năm đã lấy đi quyền lợi theo đuổi hạnh phúc của cô.

Còn có đứa trẻ, mẹ của đứa trẻ, cô vẫn nghĩ mình không quan tâm gì cả, chỉ biết ỷ lại và cảm kích Lục Thiếu Phàm, nhưng mà gương mặt đáng yêu nhỏ nhắn như tiên đồng cứ hiện lên cô liền cảm thấy khó chịu, càng nghĩ càng tuyệt vọng, rồi suy sụp bại trận.

Cô chỉ là kẻ ngoài cuộc, Lục Thiếu Phàm muốn dắt tay cô dẫn cô vào cuộc, có từng nghĩ tới một bức tường cao trong suốt đã dựng trước mặt không để cô bước vào.

Trong ống nghe truyền đến giọng nói khàn khàn ôn nhuận của anh. Lúc này, Mẫn Nhu chỉ muốn ấn nút tắt, sợ, sợ bản thân không cách nào mở miệng, sợ anh nói ra lời tàn nhẫn.

“Lục Thiếu Phàm, em có lời muốn nói với anh, anh đang ở đâu?”

“Lục Thiếu Phàm, em có lời muốn nói với anh, anh đang ở đâu?”

Kiềm nén nỗi run rẩy trong lòng, hai mắt Mẫn Nhu cố mở to ép luồng chất lỏng ở trong mắt vào, cố gắng trấn tĩnh hỏi,

Một khoảng im lặng, bên tai nghe giọng nói của Lục Thiếu Phàm: “Anh đang ở dưới lầu”

Mẫn Nhu giật mình cả người sững sờ, lấy lại tinh thần, đôi chân trần bước vội ra bên ngoài bàn công, đôi mắt hướng xuống, dưới ánh đèn đường mờ mờ một chiếc xe Lamborghini màu đen giội vào mắt cô.

Lá vàng khô rơi trên nóc xe, một chiếc, hai chiếc, ba chiếc.

Mẫn Nhu không thể đếm được hết số lá rụng, trái tim như bị cây kim nhọn từng phát đâm vào, sau đó rút ra nhưng không hề thấy máu mà vẫn khiến cô đau.

“Tại sao anh không lên đây?”

Nhìn chằm chằm chiếc xe thể thao không mở đèn, Mẫn Nhu hơi đau lòng thì ra giữa hai người, cô cũng biết đau chứ không riêng Lục Thiếu Phàm.

“Anh nghĩ em không muốn gặp anh”- Trong ống nghe truyền đến tiếng thở dài nhỏ xíu của anh, bất đắc dĩ nhưng lại có chút đau đớn. “Em tắt máy, Mẫn Nhu”

Giọng nói tao nhã của anh vang lên bên tai, xuyên thấu qua cơ thể cô thắt chặt trái tim cô khiến cô bất lực tựa vào cánh cửa, cô không muốn để anh nhìn thấy cô dù chỉ là một cái bóng.

“Lục Thiếu Phàm, chúng ta….”- Hay là thôi đi.

Coi như chấm dứt, mọi chuyện như chưa xảy ra, thời gian để hiệu lực kết hôn vẫn chưa tới có thể vãn hồi được. Nhưng tại sao mấy chữ cuối cùng đó lại nghẹn ứ nơi cổ họng?

Dù cô cố gắng thế nào cũng không thể nói ra được một chữ, cổ họng khô khốc như bị một bàn tay to lớn bóp chặt, dù cố giãy giụa cũng không có sức.

Lục Thiếu Phàm, tại sao anh phải xuất hiện trước mắt em, khiến em hết lần này đến lần khác gặp được anh, để em phải phụ thuộc vào anh, dần dần.. không thể rời khỏi anh.

Biết rõ em không xứng với anh, nhưng em vẫn hy vọng xa vời mong muốn bên anh dù biết sẽ mang đến cho anh rất nhiều phiền toái. Em ích kỷ, em tham lam muốn có được sự ấm áp anh mạng lại.

Ngay cả chính em cũng ghét bản thân mình, Lục Thiếu Phàm, tại sao anh cứ phải cố chấp như thế, nhất định phải là em?

Co rúc người sau tấm rèm cửa, Mẫn Nhu dấu đầu vào trong khuỷu tay, điện thoại trong tay vẫn giữ liên lạc nhưng cô đã không còn sức, không còn đủ dũng khí để dứt khoát nói ra.

Tiếng bước chân người vang lên, Mẫn Nhu lo sợ ngẩng đầu, bên trong căn phòng sáng ngời, Lục Thiếu Phàm tao nhã đứng trước cô, mái tóc ngắn đen, trên gương mặt tuấn mỹ có vẻ mệt mỏi, anh cúi đầu, dùng đôi mắt yêu thương, dịu dàng bao phủ khắp người cô.

Nhìn hai mắt cô ửng hồng đẫm lệ, Lục Thiếu Phàm áy náy thở dài, nh