hìn thấy một cô gái khiến cô phải nhíu lông mày lại.
Mẫn Tiệp ăn mặc sang trọng lôi kéo một người đàn ông, cùng với anh ta cúi đầu nói nhỏ, gương mặt nở nụ cười quyến rũ, hai người chỉ lo cười hoàn toàn không thấy Mẫn Nhu đang ngồi một bên.
Mẫn Nhu chỉ nhìn sơ qua người đàn ông cao lớn đó, không phải Kỷ Mạch Hằng nhưng lại tạo cho cô cảm giác quen thuộc, dường như đã gặp ở đâu đó nhưng không nhớ ra.
Hai người đi vào thang máy, thân mật không quan tâm tới ai giống như đôi tình nhân quen đã lâu. Thang máy mở ra, hai người vào sau, xoay người nhìn thấy Mẫn Nhu thì nụ cười trên mặt như bị tê liệt,
Gương mặt xinh đẹp trang điểm đậm hận đến nghiến răng nghiến lợi, ngay cả người đàn ông bên cạnh cũng nhận ra sự khác thường của Mẫn Tiệp liền dùng tay xoa xoa gương mặt khó coi của cô ta.
Mẫn Nhu nhìn Mẫn Tiệp cười gượng, lắc đầu ý bảo không có việc gì. Khi thang máy đóng lại, người đàn ông kia đột nhiên ngẩng đầu, bốn mắt nhìn nhau, lúc Mẫn Nhu nhìn thấy gương mặt đó liền sững sốt.
Người đàn ông đó từng xuất hiện ở biệt thự Mẫn gia, lúc ở khu mua sắm đã xảy ra tranh cãi với Mẫn Tiệp, chính là kẻ lang thang đó!! Không, chính xác mà nó, là bạn trai của Mẫn Nhu ở Milan, đã có vợ nhưng vì Mẫn Tiệp mà bỏ gia đình mình.
Mẫn Tiệp như vậy, cô cũng sinh ra phản cảm nói không nên lời, với người đàn ông thì thấy thương cảm. Anh ta sẽ lặp lại kết cục như Kỷ Mạch Hằng, từ bị vứt bỏ rồi đi nhặt lại Giai nhân, chỉ là lần này, hai người bên nhau đến cuối cùng hay lại mỗi người mỗi ngả.
Không muốn vì một kẻ bên ngoài mà hao tổn trí nhớ, Mẫn Nhu quay đầu lại thì thấy xe dừng trước cửa. Khi ra tới cửa, Lục Thiếu Phàm giúp cô mở cửa xe, nhìn sắc mặt cô có vẻ không vui như vừa nãy lên xe liền quan tâm hỏi
Mẫn Nhu vừa thắt dây an toàn vừa tùy ý đáp:
“Không có gì, chỉ là em thấy Mẫn Tiệp và một người đàn ông đi cùng với nhau có vẻ rất thân mật”
Lục Thiếu Phàm nhíu mày, liếc mắt nhìn ánh đèn đường sáng rực, khởi động xe tùy ý nói mang theo vài phần thâm sâu:
“Bây giờ cô ta còn có tâm tình này quả thật là làm khó cô ta”
Mẫn Nhu nhớ đến gương mặt cười tươi như hoa kia cũng cảm thấy đồng cảm với Hồng Lam. Mẹ thì chịu khổ, con gái lại đi hẹn hò với đàn ông, tình mẹ con ngược đời như thế thật khiến người ta suy nghĩ.
Nhưng cũng nhắc cô nhớ ngày mai đi cúng mẹ. Sau khi mẹ qua đời, Mẫn Chí Hải năm nào cũng không quên dẫn cô đi thăm mộ Diệp Thư Khinh, dù Hồng Lam bất mãn nhưng cũng không thể làm thay đổi thói quen này.
Về điểm này, Mẫn Chí Hải làm rất tốt khiến cho cô đối với người cha này cũng thêm phần kính trọng, xem ra ông cũng không quên mẹ cô, quên đi tình cảm ban đầu dành cho mẹ.
Lần này đi thăm Diệp Thư Khinh còn co Diệp Vân Thao. Ngày thứ hai trời vừa sáng, ông đã chạy tới Lục gia, Lục Thiếu Phàm cùng Mẫn Nhu đang ngồi trong phòng khách thì thấy Diệp Vân Thao, mọi người dùng xong bữa sáng liền lái xe tới nghĩa địa.
Bình thường khu nghĩa địa rất vắng. Nhưng hôm nay lại đầy xe ngừng lại, phía trong rất nhiều người tay cầm bó hoa bái lạy. Mẫn Nhu dẫn mọi người đến trước mộ Diệp Thư Khinh khi thấy Mẫn Chí Hải thì sắc mặt ba người liền khác xa nhau.
Mẫn Nhu thì kinh ngạc, man theo xua xót, trên mộ là bó hoa Bỉ ngạn mẹ thích nhất, trong hình người phụ nữ vẫn cười dịu dàng, không hề oán hận mà chỉ mỉm cười.
Mẫn Chí Hải nghe tiếng bước chân liền quay đầu thì thấy vẻ mặt gai góc của Diệp Vân Thao, gương mặt đau đớn hoài niệm hơi cứng lại.
Đứng trước mặt anh trai Diệp Thư Khinh, Mẫn Chí Hải không thể khọng áy náy, khi ông biết Diệp Thư Khinh vì ông mà từ bỏ nhiều thứ, rất nhiều chuyện không thể làm ngơ, nhất là thân tình với Mẫn Nhu đã như vậy.
“Cha”
Mẫn Nhu gọi nhỏ nhưng đủ cho Mẫn Chí Hải nghe được, nhìn người con gái mang theo gương mặt giống với người con gái mình yêu, bên cạnh còn có Diệp Vân Thao cảm giác áy náy trỗi dậy. Nếu như ban đầu ông không thỏa hiệp thì kết quả có như bây giờ.
Lục Thiếu Phàm bình thản nhìn Mẫn Chí Hải, nắm chặt tay Mẫn Nhu cầm bó hoa bỉ ngạn đặt lên mộ Diệp Thư Khinh, chưa từng chào hỏi Mẫn Chí Hải.
“Cha”
Mẫn Chí Hải nhìn con gái và con rể mình nhưng miệng không nói ra một chữ. Diệp Vân Thao đứng phía sau cũng bước lên, sắc mặt nghiêm nghị nhìn ánh mắt Mẫn Chí Hải:
“Mẫn Chí Hải, nếu ông còn chút tình cảm với Diệp Thư Khinh thì đừng nhúng tay vào chuyện của Hồng Lam”
Chương 81
Nói trắng ra, Hồng Lam vẫn là phu nhân của chủ tịch Mẫn thị, danh tiếng của Mẫn gia đã bị giảm nhiều kể từ sau khi biết Hồng Lam tham ô công quỹ nên chắc chắn bà ta không thể quay về nhận chức lại, hơn nữa Mẫn Chí Hãi cũng đứng giữa các mũi nhọn.
Chuyện Hồng Lam bị báo chí đưa tin rầm rộ, người dân cũng mất niềm tin với Mẫn thị, tất cả sẽ khiến cổ phiếu Mẫn thị rớt giá, dù Mẫn thị không bị hủy diệt cũng bị thương, đồng thời cũng đánh mất đi chiếc ghế của công ty kinh doanh khách sạn đứng thứ nhất thành phố A.
Mẫn Chí Hải rõ ràng đã suy tính đến điểm này mới cố gắng hết sức đi quan hệ khắp nơi, làm cho tòa án giảm bớt tội trạng của Hồng Lam. Điều này là do Lục Thiếu Phàm nói cho cô biết, Hồng Lam tuy bị hai tội nặ