yện hôn sự này, tôi và gia gia Thiếu Phàm đều không biết. Nếu sớm biết tin nhất định sẽ không để nó làm càn, làm ra chuyện hủy hoại danh dự con gái nhà lành như thế”
Bà Lục không hề kiêng dè cúi người thành khẩn ta tội với Mẫn Nhu, trong lời nói đem Mẫn Nhu đặt lên vị trí cao, trách cứ Lục Thiếu Phàm đồng thời không quên khen ngợi cô, kỳ thật muốn cảnh báo cô.
Nếu cô kết thúc với Lục Thiếu Phàm, thì cô là cô gái tốt thấu tình đạt lý, nếu cứ dính lấy Lục Thiếu Phàm, cô là loại chẳng biết xấu hổ, là phụ nữ không có danh dự
Mẫn Nhu bị năm ngón tay của Lục Thiếu Phàm siết chặt như muốn đứt ra từng đoạn, giống như sợ cô vì những lời của bà Lục mà bỏ đi lần nữa, lần này có thể sẽ không bao giờ quay đầu lại.
Mẫn Nhu mím môi, không vì đau mà thả tay anh ra, năm ngón tay cũng bấu chặt năm ngón tay của anh khiến cho anh an tâm.
Môi Lục Thiếu Phàm đang mím chặt bỗng trở nên ôn hòa, bàn tay cũng thả lỏng, nghênh đón sự phản đối và ngăn cản của bà Lục, lãnh đạm nói: “Mẹ dùng kế ly gián với con không thấy quá đáng sao?”
Bà Lục vì giận Lục Thiếu Phàm mà mặt tái xanh, đôi bàn tay mảnh khảnh thu lại nắm thành quyền, giận dữ trừng mắt nhìn Lục Thiếu Phàm một cái, xoay người, cầm lấy chiếc túi da trên ghế, trước khi đi ánh mắt sâu xa liếc nhìn Mẫn Nhu.
“Nếu mẹ đã không quản được con, vậy thì để gia gia quản!! Con tự mình giải quyết cho tốt”
Mẫn Nhu căng thẳng cô không quên Lục gia còn có một vị tham mưu trưởng. Nghe bà Lục nói thế, có phải Lục tham mưu trưởng đối với cuộc hôn nhân giữa Lục Thiếu Phàm và cô luôn phản đối, có phải đó là điềm báo cho những khó khăn sắp tới’?
Bà Lục nuốt cơn giận vào bụng, dáng người tao nhã mất hút trong căn hộ, nhưng tiếng đóng cửa thật to cho thấy tâm trạng lúc nãy của bà.
Cơ thể đang đứng thẳng của Mẫn Nhu vừa nhìn thấy bà Lục mất hút liền mềm nhũn, không nhịn được giật nhẹ tay Lục Thiếu Phàm, bất an hỏi: “Chúng ta có phải đắc tội rất nhiều người không?”
Vẻ mặt nghiêm túc sắt đá của Lục Thiếu Phàm vì Mẫn Nhu mà trở nên nhu hòa, đôi đen thâm sâu từ từ vui vẻ trở lại, bàn tay vuốt ve gương mặt hồng hồng vì sợ của cô,, hai bên khóe môi tạo thành độ cong ưu nhã.
“Đắc tội ai không quan trọng, quan trọng là Mẫn Nhu có rúc vào trong mai rùa của mình lần nữa không, dù Lục Thiếu Phàm kêu thế nào cũng không chịu đi ra ngoài”
Trái tim Mẫn Nhu run lên, trong mắt cảm động, nhẹ nhàng bước lên hai tay ôm chặt Lục Thiếu Phàm, đem đầu mình tựa vào vòm ngực gầy gò của anh, mỗi một từ cô trả lời đều nghiêm túc chắn chắn.
“Mai rùa bị Lục Thiếu Phàm ném đi rồi, Mẫn Nhu không thể trốn ở đâu được nữa, ngoại trừ trong lòng Lục Thiếu Phàm”
Lời nói nghiêm túc của cô khiến Lục Thiếu Phàm cười khẽ, cánh tay của ô cũng không hề bị siết chặt nữa.
Khi Mẫn Nhu từ phòng tắm đi ra thì thấy Lục Thiếu Phàm ngồi trên giường xem tạp chí, gương mắt tuấn tú cao nhã bao phủ dưới ánh đèn ngủ tỏa ra một vầng sáng hài hòa khiến cho anh trở nên thật anh tuấn và hấp dẫn.
“Em tắm xong rồi, anh vào tắm đi”
Ánh mắt Lục Thiếu Phàm dời khỏi cuốn tạp chí nhìn về phía cửa phòng tắm. Do nhiệt độ không khí nên hai gò má trăng nõn thuần khiết sau khi tắm lại đỏ ửng, hàng mi thon dài rậm rạp trở nên ướt đẫm, cứ tưởng sẽ là đóa sen hồng rực lửa trong chớp mắt lại thành hoa phù dung thanh thủy đứng trước mặt anh.
Để cuốn tạp chí trong tay xuống, Lục Thiếu Phàm thong thả đứng dậy, mỉm cười nhìn Mẫn Nhu đang lau khô tóc rồi bước vào phòng tắm.
Nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm vang lên, bàn tay lau khô tóc của Mẫn Nhu bắt đầu chậm lại, ánh mắt nhìn về phía cuốn tạp chí Lục Thiếu Phàm đang để trên giường.
Là tạp chí chính trị theo tuần, nhìn tấm ảnh bìa hình chính trị gia Mẫn Nhu không khỏi chán nản, lấy cô, tiền đồ sau này của Lục Thiếu Phàm sẽ bị ảnh hưởng ra sao?
Gian nan tiếp nối, cẩn trọng, hoặc sẽ dừng lại không tiến lên.. Dù là kết quả nào cũng không thể lên như diều gặp gió, điểm này Mẫn Nhu rất rõ, Lục Thiếu Phàm sao lại không hiểu cái lợi và hại trong đó?
Cửa phòng tắm mở ra, Lục Thiếu Phàm từ bên trong đi ra, Mẫn Nhu đã nằm trên giường hai mắt nhắm lại, hàng mi như cánh bướm khẽ run, mái tóc đen quăn xõa bên gối tạo thành một bức tranh thủy mạc, gương mặt sáng sủa nhỏ nhắn có vẻ thơ ngây mà trẻ con.
Cảm giác ấm áp trong chăn bị một luồng khí lạnh tiến vào khiến cho Mẫn Nhu đang buồn ngủ phải run rẩy, tỉnh táo lại giụi nhẹ hai mí mắt nặng chịch, hai tay chống lên, tựa vào giường mơ hồ nhìn người ở bên cạnh, miễn cưỡng nói:
“Anh tắm xong rồi sao?”
“Phải”
Một giọng nam truyền vào trong ý thức hỗn độn của cô, Mẫn Nhu khẽ ngáp, đôi mắt lờ mờ không mở hắn, theo cảm giác tiến sát vào nguồn nhiệt bên cạnh mình.
Vì cô đối với Lục Thiếu Phàm đã có tình cảm khác thường cho nên khi anh nằm bên cạnh cô, cô liền muốn được làm nũng, hưởng thụ sự quan tâm yêu thương của anh.
Hai cánh tay như dây quấn ôm lấy lưng áo Lục Thiếu Phàm, cơ thể mềm mại tựa vào người anh muốn tìm một chỗ thoải mái nhất để nằm, đôi môi đỏ mọng sáng bóng nhẹ than:
“Anh ôm em!!
Bên trong phòng ấm áp, Lục Thiếu Phàm chỉ biết nhìn cô gái nhỏ lười biếng n