xinh đẹp đằng sau mắt kính râm khẽ nhìn chằm chằm người xuất hiện trước mắt, có vui nhưng cũng có gượng gạo.
Đối phương thong thả đi tới bên Mẫn Nhu, mái tóc màu nâu suôn thẳng, mắt kính râm cởi xuống, gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp có vẻ hơi lạnh lùng đập vào mắt Mẫn Nhu.
Mẫn Nhu cười to: “Nguyệt Hân, hoan nghênh cậu về nước”
Kỷ Nguyệt Hân là bạn học đại học cũng là người bạn tốt của cô, hai người đáng lẽ ra nên vui mừng thì lại có chút khách sáo, chẳng qua vì Kỷ Nguyệt Hân còn có thân phận khác khiến cả hai đều khó xử- Là em gái ruột của Kỷ Mạch Hằng.
Bên trong quán cà phê, hai người ngồi đối diện, Mẫn Nhu gọi một ly capuchino, Kỷ Nguyệt Hân không uống gì cả, hai người cứ như vậy ngồi yên, đôi mắt nâu cứ nhìn chằm chằm Mẫn Nhu.
Hai người khi ở đại học là mạnh bất ly tiêu, tiêu bất ly mạnh. Sau khi xong ba năm đại học, Kỷ Nguyệt Hân được gia đình đưa ra nước ngoài, hai người cũng ít liên lạc đi.
Khi Mẫn Nhu và Kỷ Mạch Hằng chia tay, hai người cũng cắt đứt liên lạc, nhưng không ngờ Kỷ Nguyệt Hân sẽ về nước lại còn chủ động tìm cô,
“Nhu, cuối cùng có chuyện gì đã xảy ra”
Kỷ Nguyệt Hân không thấy được bất cứ biểu hiện gì khác thường Mẫn Nhu, không nhịn được tò mò hỏi thăm, gương mặt có vẻ lạnh lùng lại có chút tức giận không hiểu lý do.
“Anh mình và cậu không phải đang yêu nhau sao? Tại sao tối hôm qua khi xuống máy bay về nhà thì mình lại nhìn thấy người phụ nữ kia!”
Người phụ nữa kia? Kỷ Nguyệt Hân đã gặp Mẫn Tiệp sao?
Hẳn là vậy, Kỷ Mạch Hằng yêu Mẫn Tiệp, sao có thể không giới thiệu cô ta với gia đình mình? Chỉ là, Nguyệt Hân không biết cô cũng là thiên kim Mẫn gia, nên năm đó mới làm bà mối.
Mẫn Nhu cầm lấy cốc cà phê uống một ngụm, gương mặt đang cúi thấp khẽ ngẩng lên, nhìn vẻ mặt tức giận bất bình của Kỷ Nguyệt Hân cười nhạt:
“Bọn mình chia tay rồi !”
“Chia tay?”- Kỷ Nguyệt Hân mất lúc lâu mới bình tĩnh, giọng nói cất cao khiến cho những người ngồi gần xung quanh phải quay đầu lại nhìn, nhung Kỷ Nguyệt Hân dường như vẫn chưa bình tĩnh, cả người hướng về trước, nắm tay Mẫn Nhu, la ầm lên:
“Mẫn Nhu cậu điên rồi sao? Cậu yêu anh mình như thế làm sao có thể chắp tay dâng anh ấy cho người khác? Hơn nữa… hơn nữa, người phụ nữ kia sao có thể xứng với anh mình!”
Nhớ tới dáng vẻ ngoan ngoãn lễ phép của Mẫn Tiệp, Kỷ Nguyệt Hân liền nổi nóng. Mấy năm cô ở nước ngoài du học, cũng phải đi làm bán thời gian nên tin tức trong nước gần như không biết. Tối qua mới biết anh trai mình lại đính hôn với loại phụ nữ giả dối kia.
Mẫn Nhu tốt như thế, vì anh trai cô mà bất chấp tất cả, từ một học sinh tài chính hạng ưu lại thành siêu sao đứng nhất nhì trong giới giải trí, những khó khăn trong đó ai mà không biết, nhưng mà, Mẫn Nhu vì Kỷ thị, vì anh hai mà chưa từng than khổ một lần.
Bây giờ, anh trai cô lại đá một cô gái tốt đem con đàn bà như chiếc giày rách nhặt về nhà coi như trân bảo, Kỷ Nguyệt Hân nhìn hai mắt Mẫn Nhu, cô vừa đồng tình vừa mắc cỡ.
“Nguyệt Hân, đừng nhìn mình như thế, bây giờ mình sống quả thật rất tốt”
Lời Mẫn Nhu an ủi Kỷ Nguyệt hân lại biến thành câu che dấu tâm trạng đau khổ, bàn tay đang nắm chặt Mẫn Nhu siết chặt, lo lắng nói: “Nhu, anh trai mình đã bị làm cho mê mẩn thần trí, sớm hay muộn anh ấy cũng sẽ nhận ra cậu là người tốt”
Sớm hay muộn cũng có một ngày…
Mẫn Nhu cười khổ kéo khóe môi, cho dù có ngày như thế cô cũng không đợi được, huống có ngày đó hay không đối với cô không còn quan trọng nữa.
“Nguyệt Ngân, mình hiện giờ sống rất vui”
Kỷ Nguyệt Hân chau mày, vẻ mặt nghi ngờ không tin nhìn Mẫn Nhu: “Nhu, chẳng lẽ cậu không yêu anh mình?”
Tay Mẫn Nhu nắm lấy tách cà phê, nụ cười có chút lắng đọng, nhưng chỉ trong khoảnh khắc cô lại cười rất thoải mái, bình thản nhìn Kỷ Nguyệt Hân:
“Không yêu nữa”
Không yêu nữa, ba chỉ đã phủi đi những tính cảm sâu nặng giữa cô và Kỷ Mạch Hằng, còn nữa, những gì cô làm cho Kỷ thị, dù Kỷ Mạch Hằng không biết thì Kỷ Nguyệt Hân cũng là người rõ nhất.
Là đau đớn đến mức nào mới khiến cho tình yêu say đắm bao năm biến mất hoàn toàn, thậm chí trong lòng cũng không còn lưu lại chút vết tích nhỏ?
Kỷ Nguyệt Hân thương tiếc nhìn Mẫn Nhu, gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp sau khi rời khỏi anh trai cô vẫn không có thay đổi, không hề sa sút tiền tụy. Vẻ mặt mang theo chút quyến rũ, trong lòng tò mò, cô đang tính hỏi gì đó thì điện thoại Mẫn Nhu vang lên.
“Em đang ở quán cà phê trong khách sạn của cha, ừ, được, em chờ anh!”
Kỷ Nguyệt Hân cẩn thận quan sát Mẫn Nhu, khi Mẫn Nhu nhận điện đến khi tắt máy, mỗi hành vi cử chỉ đều lộ rõ vẻ thẹn thùng căng thẳng của một người con gái, nụ cười hạnh phúc ngọt ngào, lúc trước cô chưa từng thấy Mẫn Nhu như thế.
Cho dù yêu anh trai cô, biểu hiện của Mẫn Nhu cũng rất cẩn thận, coi Kỷ Mạch Hằng như sinh mạng, chăm sóc chiếu cố anh, đến nỗi quên cả bản thân. Lúc này trước mặt cô, Mẫn Nhu vì một cú điện thoại mà liền vui vẻ hạnh phúc. Điều đó khiến cô ngẩn người, là người đàn ông thế nào có thể làm cho tình yêu của Mẫn Nhu và anh trai cô đổi thay?
Mẫn Nhu bỏ điện thoại vào túi, thấy Kỷ Nguyệt Hân nhìn cô chằm chằm, d
