Disneyland 1972 Love the old s
Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Tác giả: Cẩm Tố Lưu Niên

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3215152

Bình chọn: 9.5.00/10/1515 lượt.

a Hồng Lam, không hề khách sáo trừng mắt nhìn. Tưởng như nhớ đến cái chết thảm của mẹ mình, Mẫn Nhu đứng dậy, hướng về phía Hồng Lam đang đứng trên lầu cao, giận dữ nói: “Cũng do mẹ dạy dỗ cả thôi, một người phụ nữ vội vã gả đi, không cần biết liêm sỉ sử dụng thủ đoạn hèn hạ, dùng những hành động đen tối đoạt đi đồ của người khác”

“Mày có ý gì!” Hồng Lam hét lớn, bàn tay bấu chặt vào hành lang run lên nổi gân xanh.

Mu bàn tay Mẫn Nhu bị Lục Thiếu Phàm nắm chặt. Lúc này hôm nay, có Lục Thiếu Phàm bảo vệ cô, cô cần gì phải ăn nhờ ở đậu, để người khác làm khó làm dễ.

“Tôi chỉ nói sự thật, nếu ai đó bị nói trúng cũng không thể trách tôi”- Mẫn Nhu chế giễu, khóe miệng giương lên ngồi xuống ghế salon, áp cơ thể nhỏ nhắn run rẩy của mình vào Lục Thiếu Phàm. Anh giống như cảm nhận được tâm trạng của cô liền ôm thật chặt, mang đến cho cô sự ấm áp.

Mẫn Chí Hải lạnh lẽo liếc nhìn Hồng Lam, không quan tâm tới cơn giận của vợ ngược lại còn áy náy nhìn Mẫn Nhu, bàn tay to xoa xoa nơi thái dương, đứng dậy thở dài nói: “Hai đứa chờ một lát, cha đi lấy”

“Không được lấy”

Mẫn Tiệp có lẽ đã nghe thấy cuộc cải vã giữa Mẫn Nhu và Hồng Lam, từ cửa trước chạy vào đứng chắn ngay cầu thang, quát lớn Mẫn Chí Hải: “Cha, sao cha có thể làm vậy với mẹ!! Để cho đứa con do tiểu tam sinh ra ở nhà ta diệu võ dương oai, mẹ nó là người thứ ba đi phá hoại gia đình người khác, con thừa kế mẹ …”

“Chát”- Tiếng bàn tay nặng nề vang lên trong phòng khách, Mẫn Tiệp không thể tin được trợn to mắt, bàn tay nhỏ nhắn đặt lên má trái vừa bị Mẫn Chí Hải đánh, nước mắt như sợi dây chuyền trân châu bị đứt rớt xuống.

Kỷ Mạch Hằng theo sát sau, thấy Mẫn Tiệp bị đánh, đôi mắt lạnh lùng run lên, ánh mắt nham hiểm lạnh như băng bắn về phía Mẫn Nhu đang ngồi trên ghế, tiến lên vài bước ôm chầm lấy vai Mẫn Tiệp, đau lòng kiểm tra vết thương trên mặt cô ta.

Hồng Lam cũng từ cầu thang bước xuống, đẩy Mẫn Tiệp và Kỷ Mạch Hằng ra sau, bà cũng không chịu yếu thế trừng mắt nhìn vẻ mặt hờ hững của Mẫn Chí Hả,

“Ở trong mắt ông mẹ con tôi là cái gì? Ông coi con của người đàn bà đó như báu vật, vậy còn con tôi? Nó là cọng cỏ sao?”

Trước sự chỉ trích của Hồng Lam, Mẫn Chí Hải nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, từ từ mở mắt ra, trước ánh mắt oán giận của Hồng Lam nói:

“Mấy năm qua, tôi không thể bà thua thiệt gì cả, còn Tiểu Tiệp, tôi đã cho nó rất nhiều bồi thường không ít. Nếu như bà đã cố tình nói thế, thì chúng ta ly hôn đi, vấn đề tài sản sẽ để luật sự giải quyết, không thiếu của bà xu nào!”

Hồng Lam sợ hãi nhếch miệng, cả người chếch choáng, may mắn thay Kỷ Mạch Hằng vội vàng đỡ lấy nên không ngã xuống, nhìn vẻ nghiêm túc của Mẫn Chí Hải, hai mắt bà ngân ngấn nước:

“Hai mươi năm rồi, ông vẫn không quên được cô ta sao? còn muốn cùng tôi ly hôn? Mấy năm qua, tôi ở Mẫn Gia làm còn chưa đủ sao? Sao ông có thể vô lương tâm như thế”

“Bác trai, bác gái thật lòng vì bác, bác có cần vì một người phụ nữ đã phá hoại gia đình mình mà vứt bỏ vợ không?”

Kỷ Mạch Hằng nhịn không được chau mày, chỉ trích Mẫn Chí Hải, đôi mắt lạnh như băng như mũi tên bắn về phía Mẫn Nhu.

Lục Thiếu Phàm nhẹ nghiêng người muốn giúp cô che chắn đi những thương tổn, Nhưng Mẫn Nhu lại rời khỏi ngực Lục Thiếu Phàm, cho dù ỷ lại cũng đã tới lúc phải tự mình đối mặt.

“Chuyện của Mẫn gia không đến lượt người ngoài khoa chân múa tay, thuyết giáo đạo đức”

Sắc mặt Kỷ Mạch Hằng tái đi, môi mỏng khẽ mở nơi yếu hầu nhúc nhích, không nói thêm lời, nhưng mắt nhìn Mẫn Nhu còn hơn cả giận.

Bao nhiêu tổn hại đều đẩy lên người Mẫn Nhu, ánh mắt sáng lạnh thấu xương, cô thong thả bước tới cầu thang, quật cường ngẩng đầu, nghênh đón sự oán hận của Hồng Lam và Mẫn Tiệp, cười nhạt, ôn nhu nói:

“Người đang làm trời đang nhìn, hai mươi năm trước mẹ tôi chẳng qua là người tốt, người xưa nói gieo nhân gì gặt quả đó, tôi vẫn tin như vậy. Mấy năm qua tôi cũng ở trước mặt Bồ tát, cầu xin bồ tát nhất định phải báo đáp những kẻ giả vờ làm “người tốt” kia”

“Cha, hộ khẩu ngày mai con sẽ tới khách sạn lấy, nơi này chướng khí dày đặc, con không chịu nổi nữa, về sau cũng không về nữa, vì vậy…”- Mẫn Nhu cười nhạo quét mắt nhìn sang hai mẹ con. “về sau cũng không còn nhìn thấy đứa con gái do “tiểu tam” sinh ra nữa”

“Tiểu Nhu”- Mẫn Chí Hải muốn nòi gì đó nhưng thấy vẻ kiên quyết ra đi của Mẫn Nhu lại thôi, ông than nhẹ một tiếng, cuối cùng là ông không chăm sóc tốt cho cô.

Lục Thiếu Phàm đứng bên cạnh Mẫn Nhu, gương mặt tuấn nhã bàng quan, đôi môi nhếch lên không chứa bất cứ cảm xúc nào, trong tay đã cầm lấy áo khoác và túi da của Mẫn Nhu, chuẩn bị rời đi bất cứ khi nào.

Mẫn Nhu không hề nhìn ba người ở trong phòng, khoác tay Lục Thiếu Phàm, chào hỏi dì Lý, rồi rời khỏi Mẫn gia không hề quay đầu lại.

“Em ổn chứ?”

Mẫn Nhu thôi không ra nhìn qua cửa sổ, qua kính chiếu hậu có thể ánh mắt quan tâm của Lục Thiếu Phàm, khẽ mỉm cười, lắc đầu vô sự: “Em không sao”

Không thể phủ nhận, những lời cô vừa nói ở Mẫn Gia không tốt lại có điểm ác độc. Cơn giận cô không thể vuốt khi mỗi lần nhớ tới hai mẹ con họ.

Tại sao người có tội vẫn